Mùa đông phương Bắc khô hanh, lạnh lẽo, lại tràn ngập hơi thở của sự chết chóc. Mùa đông là lúc sinh mệnh trở nên yếu ớt nhất. Bà lão họ Vương bảy mươi bảy tuổi nhà bên cạnh đã qua đời vào rạng sáng hôm nay, lúc đó, tôi vừa mới chìm vào giấc ngủ sâu ngắn ngủi thì bị một tràng tiếng khóc gào điên cuồng làm cho tỉnh giấc.

Ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh như mực. Gió bắc gào thét. Dụng cụ bằng sắt đặt trên sân phơi nhà ai đó phát ra những tiếng loảng xoảng giòn giã. Tiếng khóc lúc có lúc không, lúc cao lúc thấp, trong đó còn xen lẫn một hai câu thì thầm hoàn toàn không thể nghe rõ. Những âm thanh này gần ngay trong gang tấc, chính là truyền đến từ phía bên kia bức tường phòng ngủ của tôi. Rõ ràng là âm thanh phát ra từ nhà bà lão Vương hàng xóm sát vách. Sao vậy? Tôi có chút kinh ngạc, ngay sau đó liền nảy sinh một dự cảm không lành. Nhà hàng xóm của tôi nhất định đã xảy ra chuyện rất bất hạnh!

Đang lúc miên man suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa chống trộm “cốc cốc”, “cốc cốc” bên ngoài. Tiếng gõ cửa vô cùng dồn dập, còn kèm theo một giọng nói khàn khàn gọi tên tôi: “Anh Tu! Anh Tu Tất La!”

Tôi nhận ra đây là giọng của người thân duy nhất của bà lão Vương, con trai độc nhất của bà, Vương Quốc Khánh. Tôi vội khoác một chiếc áo, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ, nhanh chóng mở cửa chống trộm. Gương mặt có phần xấu xí của Vương Quốc Khánh bị ánh đèn trong hành lang chiếu vào vàng vọt trông có chút đáng sợ, tóc tai vô cùng rối bù, mắt còn sưng húp, trên má vẫn còn vương lại vết nước mắt.

Anh ta dồn dập, thở hổn hển nói liên hồi: “Xin lỗi, xin lỗi, anh Tu, muộn thế này còn làm phiền anh, thật sự xin lỗi! Mẹ tôi vừa mới qua đời, anh có thể cho tôi gọi một cuộc điện thoại được không?”

Tôi không suy nghĩ kỹ về những lời anh ta nói, chỉ nghiêng người để anh ta đi qua, và nói rất lịch sự: “Ồ, thật không may, anh nhất định phải nén bi thương nhé!”

Điện thoại nhà tôi đặt ngay cạnh ghế sô pha trong phòng khách, anh ta nhấc máy, nhanh chóng bấm một dãy số dài, sau đó tôi nghe thấy anh ta nói chuyện với giọng rất nhỏ. Tôi không để tâm anh ta gọi nội thành hay đường dài, điện thoại nhà tôi đã cài đặt ưu đãi IP, cho dù không bấm số IP, cuộc gọi đường dài cũng chỉ tốn năm hào cho ba phút.

Tuy nhiên, khi vô tình nghe thấy giọng điệu anh ta nói chuyện điện thoại, tôi lại giật mình kinh ngạc. Những lời anh ta nói, tôi vậy mà một câu cũng không hiểu! Hàng xóm nhà tôi, bà lão Vương, tôi đã gặp rất nhiều lần, đặc biệt là vào những buổi chiều mùa xuân hoặc mùa thu, khi thời tiết đẹp, bà sẽ ngồi trên chiếc ghế đá trong vườn hoa của khu chung cư để phơi nắng. Bà là người miền Bắc chính gốc, giọng Sơn Đông rất nặng, thỉnh thoảng tôi sẽ lại gần và trò chuyện với bà.

Tôi là người thích nghiên cứu ngôn ngữ, nói không ngoa, các loại phương ngữ ở khắp mọi miền tổ quốc vĩ đại của chúng ta, tôi có thể hiểu được bảy mươi tám loại, bao gồm cả thổ ngữ Cam Nam và tiếng bụng của dân tộc Cờ Lao đang dần thất truyền. Ngoại ngữ tôi cũng tự tin có thể nắm vững được một hai mươi thứ tiếng, vì vậy, mặc dù thổ ngữ Lỗ Tây của bà lão Vương không dễ hiểu lắm, nhưng tôi vẫn có thể miễn cưỡng trò chuyện với bà.

Có một lần, bà thuận miệng nhắc đến con trai mình, một công nhân lắp ráp thật thà chất phác ở xưởng sửa chữa ô tô. Cha mất sớm, anh ta luôn sống cùng mẹ, ký ức về quê hương miền Bắc có lẽ chỉ dừng lại trước năm tám tuổi, quãng thời gian sau tám tuổi đã sớm hòa làm một với thành phố đang thay đổi từng ngày này. Con trai bà, Vương Quốc Khánh, năm nay đã bốn mươi sáu tuổi, vẫn chưa kết hôn. Tôi dường như chưa từng hỏi lý do tại sao đồng chí Vương Quốc Khánh không kết hôn, có lẽ, là vì thực sự không muốn khơi mào cho những lời phàn nàn và trách móc thao thao bất tuyệt của bà lão Vương.

Tôi ghi nhớ rất kỹ một câu danh ngôn kinh điển của các bậc tiền nhân thông thái: “Đừng bàn luận về vấn đề hôn nhân của con cái họ với những người phụ nữ lớn tuổi.” Chắc hẳn một khi đã nói ra, nhất định sẽ không thể nào dừng lại được. Sở dĩ tôi dài dòng những điều trên là vì tôi biết rất rõ cả bà lão Vương và Vương Quốc Khánh đều nói giọng Sơn Đông, hơn nữa, theo những lần tiếp xúc không nhiều của tôi với Vương Quốc Khánh, phần lớn thời gian anh ta vẫn có thể sử dụng tiếng phổ thông khá thành thạo. Nhưng nghe nói trình độ học vấn của anh ta chỉ là trung học cơ sở, và cũng không có bất kỳ dấu hiệu tự học thành tài nào. Vậy mà, hôm nay thứ phương ngữ mà anh ta nói rốt cuộc là của nơi nào?

Cuộc điện thoại này của Vương Quốc Khánh không kéo dài lâu, khoảng chưa đầy ba phút. Sau khi gác máy, anh ta thở ra một hơi dài, cúi đầu đi ngang qua tôi.

Khi gần ra đến cửa, anh ta đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại, lại một tràng khách sáo: “Cảm ơn anh Tu nhiều, cảm ơn.”

Tôi thuận miệng nói: “Anh Vương, mẹ anh mất vì bệnh gì vậy?”

Sắc mặt của Vương Quốc Khánh đột nhiên biến đổi, chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh ta lại trở về với vẻ mặt đau buồn, ấp úng nói: “Mẹ tôi mấy hôm trước cứ kêu đau ngực, tôi nghĩ có thể là do hít phải chút gió lạnh, không để ý nhiều, nhưng mà, nhưng mà…” Anh ta nghẹn ngào, không thể nói tiếp được nữa.

Tôi bước tới vỗ vai anh ta, nói: “Có cần giúp gì không?”

Anh ta gượng cười “Không làm phiền anh nữa, người nhà tôi sắp đến rồi.” Anh ta quay người bước ra khỏi cửa phòng tôi, ngay khoảnh khắc anh ta bước vào cửa nhà mình, tôi nhìn thấy trong túi quần sau của anh ta có nhét một vật hình chữ nhật, căng phồng, trông rất giống một chiếc điện thoại di động. Nhưng lúc đó, tôi thực sự không nghĩ nhiều. Thậm chí tôi còn không nghĩ đến một chuyện kỳ lạ khác, tại sao anh ta không gọi cho trung tâm cấp cứu 120!

Ngày hôm sau tôi trôi qua trong bận rộn. Tôi là người lên kế hoạch và viết nội dung cho một công ty quảng cáo tư nhân, hôm đó công ty nhận được một hợp đồng lớn, thế là tôi cắm mặt gõ chữ trong phòng làm việc cả ngày. Lúc về nhà vào buổi tối, tôi gặp Vương Quốc Khánh đang định ra ngoài ở ngay cửa tòa nhà. Anh ta nói chuyện với tôi vài câu đơn giản, đại ý là thi thể của bà lão Vương đã được đưa đến bệnh viện, buổi chiều có thêm mấy người họ hàng ở quê lên, tất cả đều đang ở bệnh viện, và giờ thì anh ta phải đến bệnh viện để làm một số thủ tục cần thiết. Anh ta tỏ ra rất bận rộn, vẻ mặt vội vã. Tôi ngại làm mất thời gian của anh ta nên nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện rồi về nhà.

Posted in

Bình luận về bài viết này