Gác Sách Nhà Mèo
Ghé chơi gác sách, nghe Mèo kể chuyện
Chuyên mục: Đạo mộ: Bí ẩn lăng mộ Kiến Văn Đế
-
Tôi biết khả năng nói dối của Tiêu Mạn chẳng kém gì tôi. Chín giờ ba mươi sáu phút sáng hôm sau, sau khi tôi xin phép lãnh đạo công ty, tôi và Tiêu Mạn cùng bước lên chuyến tàu K65 đi Hàng Châu. *** Thuật mệnh lý cổ đại của Trung Quốc từng khiến…
-
Tôi mang theo một chút thất vọng và mệt mỏi trở về nhà. Khi nhìn thấy tờ báo đó, tôi lập tức quyết định gọi đến số điện thoại để lại trên mẩu tin tìm người. Về hậu quả sẽ ra sao, lúc đó tôi cũng không suy nghĩ kỹ. Tôi bấm số điện thoại…
-
Sau khi chiếc xe cấp cứu 120 chở người lớn tuổi và người đàn ông trung niên hú còi lao đi, tôi và Tiêu Mạn mới quay lại chỗ ngồi. Cả quán trà dường như vẫn còn chìm trong cảnh tượng vừa rồi nên có vẻ hơi hỗn loạn. Tôi hỏi Tiêu Mạn: “Là cô…
-
“Nói xem nào, cậu đã tìm thấy gì ở Nhà tang lễ Sơn Thành?” Tôi chỉ có thể trả lời là không tìm thấy gì cả, và tôi rất hiểu một câu trả lời như vậy trước mặt đội trưởng đội cảnh sát hình sự thì nhạt nhẽo và vô lực đến mức nào. Đội…
-
Con búp bê nhanh chóng bốc cháy. Lúc tôi dùng nước dập tắt lửa, nó đã bị cháy đến không còn ra hình dạng gì. Tôi vừa đau lòng vừa chán nản cầm con búp bê trong tay, có lẽ, manh mối về bí ẩn mà tôi muốn vén màn đã đứt đoạn tại đây.…
-
Bên trong có tổng cộng mười hai chiếc giường, chín chiếc đang trống, chỉ có ba chiếc giường là có đặt đồ vật, không, nên nói là đặt những thi thể lạnh lẽo. Tôi lần lượt lật tấm vải trắng che trên ba chiếc giường lên xem. Trên chiếc giường thứ nhất và thứ hai…
-
Vào lúc hoàng hôn, Đội trưởng Lưu Cường và một nữ trợ lý của anh ấy lại đến chỗ tôi một chuyến, một lần nữa hỏi tôi về một vài tình hình của Vương Quốc Khánh. Tôi lại kể lại những chuyện cũ, chỉ là lúc họ sắp rời đi, tôi giả vờ vô tình…
-
Tôi đã đến bệnh viện. Đó là vào buổi chiều ngày thứ hai sau khi Đội trưởng Lưu Cường rời đi. Lúc ăn cơm trưa, tuyết bắt đầu rơi. Đây là cảnh sắc vốn có của mùa đông phương Bắc, khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác tiêu điều. Tôi không che ô,…
-
Buổi tối, tôi ngồi một mình trên sofa xem TV, gần như tất cả các kênh đều đang chiếu những bộ phim truyền hình sướt mướt khiến người ta buồn ngủ, tôi thấy vô cùng nhàm chán. Tiện tay nhấc điện thoại lên, định tìm vài người bạn để trò chuyện, tôi đột nhiên nhớ…
-
Mùa đông phương Bắc khô hanh, lạnh lẽo, lại tràn ngập hơi thở của sự chết chóc. Mùa đông là lúc sinh mệnh trở nên yếu ớt nhất. Bà lão họ Vương bảy mươi bảy tuổi nhà bên cạnh đã qua đời vào rạng sáng hôm nay, lúc đó, tôi vừa mới chìm vào giấc…