Chuyên mục: Truyền thuyết Phật Địa Tạng

  • Cái gọi là nhà, chẳng qua chỉ là một cái hố đất trong bụi cỏ ở góc tường, xung quanh có cỏ dại che phủ, lưng tựa vào tường, tránh gió che mưa, kín đáo an toàn. Tiểu Hắc ôm Lão Bạch chìm vào giấc ngủ say. Trên cây hòe lớn bên cạnh, con cú…

  • Kính Tử có chút lạnh lùng đẩy cô ra, nói: “Anh đến để dọn đồ.” “Ồ.” Mao Mao cũng cảm thấy mình có hơi thất thố. Kính Tử cúi người thu dọn những thứ rơi trên mặt đất, điều này khiến Mao Mao có một thoáng ảo giác, dường như quay lại lần đầu gặp…

  • Lão Bạch dạo này rất u sầu. Cứ đến tối, nó lại trèo lên ban công, qua lớp cửa kính sát đất, nhìn ra màn đêm vô tận với ánh mắt trống rỗng, lạc lõng, dường như đang mong chờ điều gì đó, lại dường như đang tuyệt vọng về điều gì đó. Chén cháo…

  • Giữa những bộn bề, vẫn có một thế giới tĩnh lặng và giàu có ẩn mình sau từng trang sách? Đó chính là niềm tin đã tạo nên “Gác Sách Nhà Mèo”. Nơi đây không phải là một thư viện, mà là một điểm hẹn. Một điểm hẹn cho những tâm hồn muốn tìm kiếm…