• Lưu Vĩ chỉ cảm thấy trong lòng kỳ quặc, nước mắt nước mũi của ông lão này dính khắp nơi, làm nhói lên một dây thần kinh nhạy cảm nào đó sâu trong linh hồn của Lưu Vĩ, khiến hắn cảm thấy có chút buồn nôn.

    Lưu Vĩ đẩy Lão Lưu ra, nói: “Ông già, chúng ta về nhà, về tiệm đi!!!”

    “Con trai đừng lo viện phí, lần này thuộc về tai nạn lao động, chúng ta không cần trả một đồng nào đâu, hay là đợi cơ thể hoàn toàn bình phục rồi hẵng về.” Lão Lưu tưởng rằng Lưu Vĩ lo ở bệnh viện lâu sẽ tốn nhiều tiền, trong lòng thầm cảm thán, Lưu Vĩ trước giờ luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện và tiết kiệm, nghĩ đến đây, nước mắt lại không kìm được mà tuôn rơi.

    “Đừng khóc nữa! Thật không chịu nổi!” Lưu Vĩ đứng dậy lần nữa, lần này hắn đã nắm được một vài kỹ năng để điều khiển cơ thể này, đứng rất vững, “Cha xem, con không sao rồi!”

    “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi! Con trai, con nói thế nào, chúng ta làm thế ấy!” Lão Lưu lau khô nước mắt, thay quần áo cho Lưu Vĩ, rồi dìu Lưu Vĩ đi về nhà. Ra khỏi phòng bệnh, Lưu Vĩ cảm thấy rất đói, nhưng lại không muốn ăn gì, chỉ cảm thấy rất khát, rất trống rỗng. Đèn phòng bệnh bên cạnh leo lét sáng, trong lòng Lưu Vĩ có một cảm giác kỳ lạ, hai cô y tá từ trong phòng bệnh bước ra, khoảnh khắc cửa mở, Lưu Vĩ nhìn thấy cô gái trên giường bệnh, gương mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đó, tựa hồ đã từng quen biết.

    Không thể quản nhiều như vậy được, việc chính vẫn là lấy lại Như Ý Bảo Mệnh Châu trước đã.

    Nghĩ đến đây, Lưu Vĩ bất giác tăng nhanh bước chân, vốn dĩ là Lão Lưu dìu Lưu Vĩ đi, giờ lại thành Lưu Vĩ kéo Lão Lưu xông về phía trước.

    17.

    Hải Thanh nằm trên mái nhà đối diện quán thịt bồ câu của nhà Lão Lưu, xác của Hoa Hoa vẫn còn treo bên cạnh lồng, bị đông cứng lại, gió thổi qua, cái xác va vào lồng sắt, phát ra những tiếng động kỳ lạ và quái dị. Một lồng bồ câu, bất an mà gù lên những tiếng gừ gừ.

    Đôi mắt sắc bén của Hải Thanh lướt qua những con bồ câu, một con, hai con, ba con… Không có! Không có con bồ câu màu đen nào!

    Tai mắt của Cây Hòe Tinh Già kia trải rộng khắp toàn bộ khu dân cư và các khu vực lân cận, tin tức từ đám rễ cây của nó chắc sẽ không sai, Như Ý Bảo Mệnh Châu được giấu trong bụng của một con bồ câu đen tuyền.

    Hải Thanh có chút mất bình tĩnh, lẽ nào Cây Hòe Tinh Già đã lừa nó? Hay là đã có kẻ nhanh chân đến trước rồi? Cây Hòe Tinh Già tuy xảo quyệt, nhưng chắc sẽ không lừa nó, nếu không nó sẽ huy động tất cả chuột bọ gần đó, cắn đứt từng cái rễ của lão! Vậy là có kẻ nhanh chân đến trước cướp mất Như Ý Bảo Mệnh Châu? Sẽ là ai đây? Đại M ư? Hay là Hà Hồn ngàn năm kia? Hải Thanh nhíu chặt mày, càng quan tâm càng rối. Trong màn đêm, bóng dáng của hai con mèo dần dần tiến đến, một con béo một con gầy. Không hiểu tại sao, Đại M vừa đến gần đây liền có một cảm giác kỳ lạ, luôn cảm thấy vận mệnh đã sớm an bài, nơi này sẽ diễn ra một màn kịch rất quan trọng đối với nó.

    Sư Tử nói: “Anh em xấu xí, tôi đi trộm bồ câu cho cậu ăn!”

    “Tôi không ăn!” Đại M nói nhỏ.

    “Yên tâm đi anh em, tôi sẽ không xui xẻo như Hoa Hoa đâu!” Sư Tử cười một cách rất “sư tử”, dùng răng bẻ cong vòng khóa trên lồng bồ câu, rồi chui vào trong lồng.

    Lũ bồ câu kêu gù gù rồi bay tán loạn, tông cửa lồng bay ra ngoài, vì là bồ câu thịt nên cũng không bay được xa, chỉ vừa kêu ré lên, vừa vụng về bay lên rồi lại đáp xuống, đáp xuống rồi lại bay lên.

    Mắt của Hải Thanh lại một lần nữa sắc bén và cẩn thận dò xét những con bồ câu đó. Không có!

    Từ xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Đại M gọi: “Sư Tử, Sư Tử! Mau ra đi, có người đến!”

    Sư Tử vốn đã béo, bây giờ lại chui vào lồng, lũ bồ câu thì va chạm lung tung như ruồi không đầu, va vào Sư Tử khiến nó cũng choáng váng đầu óc, làm sao nghe thấy tiếng gọi của Đại M được.

    Người đến nghe thấy động tĩnh từ quán bồ câu cũng tăng nhanh bước chân, Đại M thấy không còn kịp nữa, bèn lao mạnh vào lồng, cắn mạnh và chuẩn xác vào đuôi Sư Tử, kéo nó ra khỏi lồng, hất đầu một cái, Sư Tử không hiểu sao đã nằm gọn trên lưng Đại M, Đại M khéo léo nhảy một cái, vậy mà lại cõng Sư Tử nhảy lên một nhánh cây cao hơn 3 mét.

    Hải Thanh thấy cảnh này, mày nhíu càng chặt hơn: Bắt đầu thức tỉnh rồi…

    Lưu Vĩ từ xa nghe thấy có động tĩnh bên quán bồ câu, đầu chúi về phía trước, chân vừa định nhấc khỏi mặt đất, nào ngờ lại ngã sấp mặt xuống đất, “Mẹ kiếp!” hắn chửi lớn, quên mất rằng bây giờ mình đang bị mắc kẹt trong cơ thể người phàm, không thể bay được nữa, đành phải vội vàng bò dậy, chạy như bay về phía lồng bồ câu.

    Lão Lưu theo sau, thở hồng hộc gọi: “Con trai… chậm thôi… cẩn thận sức khỏe con ơi!”

    Khi Lưu Vĩ và Lão Lưu chạy đến nơi, lồng bồ câu đã trống không. Lão Lưu tức giận giậm chân: “Lũ mèo hoang chết tiệt! Nhất định phải giết sạch chúng bay!”

    Lưu Vĩ thì cảm thấy lòng trống rỗng, trước mắt là một mảng tối đen, lẽ nào mình thật sự bị nhốt ở đây rồi sao? Đường đường là một Hà Hồn, kẻ kiêu hùng bảo vệ cả con sông, cứ như vậy, bị nhốt ở đây rồi sao?

    Lưu Vĩ nhìn quanh bốn phía, lập tức phát hiện ra Hải Thanh đang nằm trên mái nhà, đạo hạnh của con thố tôn (1) này không cạn, lẽ nào là nó đã lấy mất bảo châu?

    Lúc này Hải Thanh cũng đang nhìn chằm chằm vào Lưu Vĩ, thầm nghĩ: “Xem ra, bảo châu cũng không phải do Hà Hồn lấy đi. Rốt cuộc là ai chứ? Có thể kết thành liên minh chiến lược với Hà Hồn này, sớm tìm ra tung tích của bảo châu mới là việc chính!”

    “Ngươi, đồ tôn (2)! Trả lại bảo châu cho ta!” Hà Hồn ngàn năm trong cơ thể Lưu Vĩ, dùng một loại âm thanh khác mà màng nhĩ người thường không thể bắt được để nói với Hải Thanh. Hải Thanh nghe vậy, lập tức dẹp bỏ ý định liên thủ với hắn, cả đời nó ghét nhất là bị người khác gọi như vậy!

    Hải Thanh không thèm để ý đến hắn, quay người biến mất trong màn đêm.

    “Người đàn ông đó và Hải Thanh nói về bảo châu gì vậy?” Đại M trên cây khe khẽ hỏi Sư Tử. Sư Tử ngơ ngác: “Cậu đang nói gì thế? Hải Thanh ở đây à? Sao người có thể nói chuyện với mèo được?”

    Mặt của Lưu Vĩ quay về phía cái cây nơi Đại M ẩn nấp, Đại M lập tức im bặt. Lưu Vĩ đi đến dưới gốc cây, có chút mệt mỏi mà dựa vào thân cây, Sư Tử sợ đến run lẩy bẩy.

    (*) Chú Thích:

    (1) Thố Tôn (兔猻, tù sūn / tù sūn er)

    兔猻” (thố tôn) là một danh từ rất hiếm và cổ trong tiếng Hán, có nguồn gốc sâu trong văn hóa và văn học Trung Quốc. Ngày nay, “兔猻” thường được dùng để chỉ “mèo Pallas” (Pallas’s cat), tên khoa học là Otocolobus manul, còn gọi là manul cat hoặc 草原猫 (thảo nguyên miêu). Một loài mèo hoang nhỏ thuộc họ mèo, sống ở vùng cao nguyên, sa mạc hoặc thảo nguyên phía tây Trung Quốc.

    (2) Thố tôn (兔猻 – mèo Pallas) đồng âm với đồ tôn (徒孫 – Đệ tử của đệ tử).

  • Rác rưởi? Tiểu Lỗ đã trở thành rác rưởi rồi sao? Trời dần tối sầm, công nhân vệ sinh đi tuần.

    15.

    Đúng như Hải Thanh đã nói, mèo lang thang chính là mèo lang thang, tuy bị bỏ rơi nhưng vẫn có thể tự mình sống sót, nhưng nếu không phải vạn bất đắc dĩ, chúng sẽ không đi bắt chuột. Bắt chuột chỉ là tiết mục giải trí sau bữa ăn, và là bữa ăn khuya cho nửa đêm về sáng.

    Dưới những gốc cây trong khu dân cư, bên cạnh thùng rác và một vài góc tường, đều có đặt những chiếc bánh bao nhân thịt thơm phức, lại còn là thịt bồ câu ngọt ngào. Sư Tử và Đại M ra ngoài muộn, những chiếc bánh bao đó gần như đã bị những con mèo hoang khác thu gom về hết, Sư Tử khó khăn lắm mới tìm được một chiếc bánh bao dưới một đống lá cây, vừa há miệng định nuốt chửng, nuốt được nửa chừng thì nhớ ra bên cạnh còn có Đại M, thế là lại nhả phần chưa nhai nát ra, đưa cho Đại M nói: “Anh em tốt, có phúc cùng hưởng!”

    Đại M lắc đầu, từ khi sinh ra, nó chưa từng ăn những thứ này, cũng không hiểu tại sao, chỉ là không muốn ăn, không có cảm giác thèm ăn.

    Trời đã về sáng, sương mùa đông buông xuống, sắp có sương mai rồi. Đại M cảm thấy hơi khát nước, tối qua chạy trốn khỏi bệnh viện, đến giờ vẫn chưa uống một giọt nước nào.

    Chính Đại M cũng quên mất mình đã trốn ra ngoài như thế nào, chỉ là có một ý thức rất mạnh mẽ, rằng phải ra ngoài, sau đó liền mơ thấy một cậu bé lẻn vào bệnh viện, lấy chìa khóa, mở lồng, rồi bế nó ra ngoài. Nó nhớ mình còn nói với cậu bé trong mơ: “Còn có Tiểu Lỗ nữa!” Thế là cậu bé cũng bế cả Tiểu Lỗ ra ngoài.

    Tại sao? Tại sao nhỉ? Nó thật sự quên rồi, bây giờ, nó chỉ cảm thấy khát.

    Sương mai đã đóng thành băng, đến sáng khi mặt trời mọc, sẽ bốc hơi hết. Đại M dùng lưỡi liếm một chút, cảm giác mát lạnh trượt qua cổ họng rồi trôi xuống dạ dày, vừa chát chát, vừa ngòn ngọt, mang theo hương vị của đất trời, Đại M bỗng cảm thấy tinh thần sảng khoái, bất giác ăn thêm một chút.

    Sư Tử có chút áy náy nhìn Đại M, nó cảm thấy đều tại mình quá ích kỷ, một miếng nuốt chửng cả cái bánh bao, mới khiến Đại M phải dùng sương mai để lót dạ.

    Sư Tử nói: “Mèo xấu xí! Đi! Tôi dắt cậu đến một nơi có rất nhiều đồ ăn!”

    “Ơ?” Đại M ngẩng đầu lên, nói: “Không cần đâu, tôi no rồi.”

    “Mèo xấu xí…” Sư Tử thầm nghĩ, Đại M nhất định là sợ mình áy náy nên mới cố ý nói như vậy, đúng là một con mèo xấu xí tốt bụng!

    “Đi thôi! Mèo ngốc!” Sư Tử quả quyết đi về một hướng, Đại M thấy nó kiên quyết như vậy, tưởng nó vẫn chưa ăn no, bèn đi theo nó về phía chợ rau.

    Màn đêm trước lúc bình minh là đậm đặc nhất, tựa như tấm kính được tô mực đặc, mực từng lớp từng lớp chảy xuống, đôi mắt của Đại M có thể nhìn thấy vết tích của màn đêm trôi qua.

    Đi ngang qua tòa nhà của Mao Mao, Đại M bất giác nhìn lên ban công tầng 9, một khoảng tối om, căn nhà đã mất đi linh hồn, giống như đôi mắt đã mất đi ánh sáng.

    Cô búp bê Tây cũng không còn ở đó nữa. Đại M thở dài.

    Sư Tử quay đầu lại, thấy Đại M ngẩn người ở đó, ngây ngốc nhìn lên ban công, lập tức hiểu ra điều gì đó, rất ra vẻ từng trải nói: “Đó là nơi cậu ở trước đây à?”

    Đại M gật đầu.

    “Cô gái đó nhảy lầu chết rồi.” Sư Tử nói, “Tôi tận mắt nhìn thấy, là do oán linh búp bê Tây trong khu dân cư này đẩy cô ta xuống.”

    Là cô búp bê Tây đó sao? Đại M nhớ, lúc nó ở bên cạnh Mao Mao, cô ta vẫn luôn ở bên nó, còn nói với nó: “Thần thú ơi thần thú ơi, ngươi mau mau lớn lên nhé, lớn rồi là có thể giúp ta rồi…”

    Nó đã từng nghĩ cô ta là bạn của mình, không ngờ, cô ta lại làm hại người quan trọng nhất đối với nó.

    Ồ, Đại M đột nhiên thông suốt, cô ta là bạn của Đại M, nhưng lại không phải là bạn của Mao Mao.

    Mẹ của bạn không phải là mẹ của bạn, cho nên, bạn của bạn cũng chưa chắc đã là bạn của bạn. Đại M ghi nhớ điều này trong lòng, đây là kinh nghiệm sống đầu tiên mà nó đúc kết được.

    16.

    Lưu Vĩ tỉnh rồi, nói chính xác hơn, là con lệ quỷ mặt xanh đó tỉnh rồi. Sau khi tỉnh lại, hắn vô cùng phiền muộn khi phát hiện mình vẫn ở trong cơ thể của Lưu Vĩ, cái túi da hôi thối này, cuối cùng vẫn trở thành nhà tù của hắn. Cách duy nhất để thoát khỏi nhà tù, chính là trong vòng 24 giờ, tìm được Như Ý Bảo Mệnh Châu, hắn nhớ, hắn đã giấu viên ngọc đó vào trong bụng một con bồ câu đen.

    Hắn mở mắt, đã bao nhiêu năm rồi hắn không nhìn thế giới này qua đôi mắt của một người phàm? Hắn không nhớ nữa.

    Hắn còn chưa kịp nhìn ngắm thế giới này cho kỹ, một giọt nước mắt đã rơi vào mắt hắn, nước mắt thiêu đốt linh hồn hắn, làm nhói lên vết thương mấy trăm năm của hắn, hắn đau đớn rên rỉ một tiếng, cố gắng mở mắt ra, lại một giọt nước mắt nữa rơi vào mắt hắn, chết tiệt!

    Hắn nhắm mắt, yếu ớt nói: “Thằng chó nào đang khóc đấy?…”

    Giọng nói khàn khàn của một ông lão vang vọng khắp bệnh viện: “Bác sĩ!!! Bác sĩ ơi, con trai tôi tỉnh rồi!”

    Sau khi chắc chắn không còn giọt nước mắt nào rơi xuống nữa, Lưu Vĩ mới cố gắng mở mắt ra, một khuôn mặt già nua của một ông lão, một đôi mắt đục ngầu đầy tơ máu, hắn chắc chắn ông lão này chính là thủ phạm của những giọt nước mắt, sự chán ghét trong lòng hắn lại tăng thêm vài phần.

    Một người đeo khẩu trang mặc áo blouse trắng vội vàng làm kiểm tra cho Lưu Vĩ, rồi nói với Lão Lưu: “Đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi, đúng là mạng lớn thật!”

    Lão Lưu thở phào một hơi dài, nhìn ra màn đêm đặc quánh ngoài cửa sổ, nước mắt lại tuôn rơi.

    “Khóc cái quỷ gì mà khóc!” Lưu Vĩ ngồi dậy, cảm thấy hơi chóng mặt, lại ngã ngồi xuống giường bệnh. Mẹ kiếp! Bị nhốt trong cơ thể con người, hành động bỗng chốc trở nên nặng nề.

    “Con trai! Con trai!” Lão Lưu rất vui vì Lưu Vĩ vẫn còn sức để nổi cáu, tuy rằng điều này đối với một Lưu Vĩ vốn hiền lành mà nói có chút bất thường, nhưng những điều đó không còn quan trọng nữa, quan trọng là cậu đã tỉnh lại.

    Lão Lưu ôm chầm lấy Lưu Vĩ, có chút giống tình tiết trong phim bộ Hồng Kông, ông đã rất lâu rồi không ôm con trai mình. Kể từ lần đầu tiên Lưu Vĩ mộng tinh khi ngủ, Lão Lưu đã cảm thấy Lưu Vĩ là một người đàn ông rồi, từ đó về sau, ông chưa bao giờ ôm con trai nữa, thậm chí đến tay cũng chưa từng nắm, nhiều nhất cũng chỉ là vỗ vai cậu, nói với cậu: “Con trai cố lên!”

  • Hải Thanh cũng giống như đa số người tu luyện, thứ mà nó tu luyện, chỉ là một sự tự do, càng mạnh mẽ, càng tự do. Hải Thanh vốn không có dục vọng, cho đến một ngày, chuyện đó xảy ra, nó mới có ham muốn tu hành mãnh liệt, nhưng trớ trêu thay ham muốn càng mãnh liệt, tiến triển tu hành lại càng chậm, mà thời gian thì lại không chờ đợi ai. Cuối cùng, Hải Thanh cũng giống như tất cả những người tu luyện bước vào ma đạo, khao khát mượn sức mạnh từ bên ngoài để hỗ trợ tu hành, và chính lúc này, tin tức về việc bảo vật lưu lạc đến nhân gian đã truyền đến tai nó.

    Men theo mùi của bảo vật, đào đất đi về phía đông suốt một chặng đường, nó đã tìm đến nơi này. Năng lượng của bảo vật tập trung ở đây, nó có thể cảm nhận rất rõ năng lượng tràn đầy sự bình đẳng và trí tuệ mà bảo vật tỏa ra, năng lượng này không bài xích bất kỳ chúng sinh nào, thậm chí cả ác quỷ.

    Bản thân thuốc độc không tà ác, kẻ tà ác, là kẻ dùng độc. Bản thân bảo vật cũng không lương thiện, người lương thiện, là người dùng bảo vật. Bảo vật gặp người thiện thì sẽ thiện, gặp kẻ ác thì sẽ tà. Hải Thanh thầm nghĩ, mình chỉ mượn bảo vật này dùng một chút, dùng xong sẽ trả lại cho chủ nhân của nó, như vậy vẫn tốt hơn là rơi vào tay ác ma kia. Bảo vật đó không phải thứ gì khác, mà chính là Như Ý Bảo Mệnh Châu của Địa Tạng Bồ Tát.

    Đêm đã khuya, không có trăng, lũ mèo hoang đã ra ngoài tìm thức ăn. Hải Thanh dặn dò: “Thức ăn nhất định phải mang về hang rồi mới ăn, nếu không chắc chắn sẽ chết.”

    Trong các ngóc ngách của khu dân cư, vẫn có rất nhiều thức ăn bị bỏ độc, ban quản lý khu dân cư tự nhiên không có nhiều kiên nhẫn và thời gian đến thế, kẻ bỏ độc giết mèo là một người khác. Nhưng Sư Tử dường như không quan tâm đến những điều này, nó vẫn ăn thứ nên ăn, uống thứ nên uống, bách độc bất xâm.

    Hải Thanh nhìn Đại M, cân nhắc tối nay nên hành động một mình, hay là mang theo gã này đi cùng. Hải Thanh hiểu rằng, Đại M không phải là một con mèo bình thường, nói chính xác hơn, nó vốn không phải là một con mèo, từ trong mắt nó, Hải Thanh đã nhìn thấy màu sắc của địa ngục, nó chỉ là tạm thời quên đi tất cả, chỉ là tạm thời mà thôi. Không biết cái “tạm thời” này là nửa tháng, hay 15 ngày, tóm lại, phải lấy được bảo châu trước khi nó nhớ lại, và quay về Kekexili. Hải Thanh thầm nghĩ: Cứu họ xong, ta sẽ trả lại bảo châu cho ngươi. Nghĩ đến đây, Hải Thanh quyết định hôm nay sẽ hành động một mình, nó sợ rằng bảo châu sẽ đánh thức ký ức của Đại M.

    “Mèo xấu xí!” Hải Thanh nói với Đại M, “Ngươi hãy theo Sư Tử ra ngoài tìm thức ăn đi, đây là bản năng sinh tồn của một con mèo lang thang!” Hải Thanh chưa bao giờ gọi những con mèo đó là mèo hoang, vì chúng không xứng. Chúng, chỉ là những con mèo bị bỏ rơi, lang thang.

    14.

    Tiểu Lỗ không thể kìm nén được tâm trạng của mình, khu dân cư này nó quá quen thuộc, con đường về nhà này, nó cũng quá quen thuộc rồi. Trước đây, chủ nhân thường dắt nó và tiểu chủ nhân đi dạo trên con đường này, rất nhiều cái cây trên con đường này đã từng lưu lại mùi của nó, dĩ nhiên, nó không phải dùng để đánh dấu lãnh thổ, nó chỉ muốn để lại dấu vết, chủ nhân thường nói, nhạn bay qua để lại tiếng kêu, người đi qua để lại danh tiếng.

    Chủ nhân thật là có trí tuệ! Hồi tưởng lại từng chút kỷ niệm khi còn ở bên chủ nhân, Tiểu Lỗ không kìm nén được sự phấn khích trong lòng. Chủ nhân ơi chủ nhân, con về rồi, Tiểu Lỗ của chủ nhân về rồi đây! Không biết chủ nhân có cho Tiểu Lỗ một cái ôm, sau đó nấu một nồi canh xương thơm ngon không nhỉ?

    Tiểu Lỗ nghĩ đến đây, bất giác tăng nhanh bước chân, dường như đã quên mất việc chủ nhân từng bỏ rơi mình. Chủ nhân sao có thể bỏ rơi nó được chứ? Chắc chắn là do ngài ấy quá bận rộn công việc, quên đến đón nó rồi, chủ nhân trước giờ vẫn rất hay quên, Tiểu Lỗ mỉm cười ngọt ngào trong lòng, chủ nhân hay quên của mình!

    Tiểu Lỗ nhẹ nhàng dùng móng vuốt cào cửa, chuông cửa cao quá, nó không với tới. Một cô búp bê Tây với nụ cười ngọt ngào đứng bên cạnh nó, nói: “Để tôi bấm chuông cửa giúp cậu nhé?” Cô búp bê Tây này Tiểu Lỗ có biết, cô ta luôn lảng vảng trong tòa nhà này, lảng vảng một cách cô đơn, cười một cách cô đơn, không ai để ý đến cô ta, nó chưa bao giờ thấy ai nói chuyện với cô ta.

    Tiểu Lỗ không thích cô ta, vì có một lần nó thấy cô ta trèo lên đầu giường của tiểu chủ nhân, ra sức hút tóc của tiểu chủ nhân, Tiểu Lỗ tuy không biết cô ta đang làm gì, nhưng nó biết đó chắc chắn là chuyện làm hại tiểu chủ nhân, không một ai được phép làm hại chủ nhân của nó! Thế là Tiểu Lỗ lao lên giường của tiểu chủ nhân, điên cuồng cắn xé về phía cô ta, Tiểu Lỗ không cắn được cô ta, nhưng móng vuốt lại cào rách mặt của tiểu chủ nhân, sau đó chủ nhân rất tức giận, cứ một mực nói Tiểu Lỗ bị bệnh, rồi đưa Tiểu Lỗ đến bệnh viện thú cưng.

    Không biết chủ nhân còn giận hay không, nó không cố ý cào rách mặt của tiểu chủ nhân, lúc đó nó chỉ quá lo lắng mà thôi. Nghĩ đến đây, lòng Tiểu Lỗ lại thấp thỏm không yên.

    “Để tôi bấm chuông cửa giúp cậu nhé?” Cô búp bê Tây lặp lại một lần nữa. Tiểu Lỗ tức giận sủa gâu gâu: “Kẻ xấu! Kẻ xấu! Không cần cô lo!” Tiếng sủa của Tiểu Lỗ làm phiền đến cha của A Minh là Lão Lý, Lão Lý mở cửa ra, thấy một con chó Bắc Kinh đang sủa inh ỏi vào không khí, nhớ đến việc nó đã từng cào bị thương A Minh, cơn tức giận lập tức bốc lên.

    “Con chó điên! Cút” Lão Lý một cước đá văng Tiểu Lỗ, đầu của Tiểu Lỗ đập vào bức tường của hành lang, một cơn choáng váng đau điếng. Chủ nhân? Trong mắt Tiểu Lỗ lấp lánh nước mắt, Chủ nhân? Ngài không nhận ra con sao? Lão Lý thấy Tiểu Lỗ vẫn chưa đi, liền tức giận đùng đùng lấy cây lau nhà từ trong phòng ra, nhắm vào người Tiểu Lỗ mà đập tới.

    Tiểu Lỗ không né cũng không đánh trả, chỉ kêu lên: “Chủ nhân, chủ nhân! Con là Tiểu Lỗ, là Tiểu Lỗ đây mà!”

    Lão Lý ra sức đánh một cách ác độc, vừa đánh vừa chửi: “Sao mày còn chưa chết? Sao mày còn chưa chết?”

    Cuối cùng, Tiểu Lỗ không kêu nữa, bùn đất trên cây lau nhà và máu hòa vào nhau, nó nằm thoi thóp trên mặt đất, “Chủ nhân…” Nước mắt chảy ra từ khóe mắt Tiểu Lỗ.

    Lão Lý lấy ra một cái túi rác màu đen từ trong phòng, cho Tiểu Lỗ vào, rồi hận thù ném vào thùng rác. Cô búp bê Tây bay đến bên cạnh thùng rác, nói: “Rác rưởi, rác rưởi, mày cũng giống như tao, đều là rác rưởi.”

    Tiểu Lỗ chỉ cảm thấy mình đang ở trong một màn đêm tăm tối. Rất tối, rất tối. Màu đen đó giống như một cái hố không đáy, Tiểu Lỗ rơi xuống, rơi xuống, cô búp bê Tây ở bên cạnh vỗ tay, cười: “Rác rưởi! Rác rưởi! Tiểu Lỗ đã trở thành thứ rác rưởi không ai cần!”

  • Cây không trồng nổi, nhưng cỏ dại lại mọc lên vô cùng um tùm, ngay cả vào mùa đông, lá cỏ trở nên khô vàng, trông vẫn có phần hoành tráng. Công nhân làm vườn của ban quản lý đã dọn dẹp vài lần, nhưng chỉ qua một ngày, đám cỏ đó lại như phát điên, mọc còn rậm rạp hơn cả trước khi bị dọn, vì vậy sau này, ban quản lý dứt khoát bỏ mặc mảnh đất trống này.

    Vì nơi này nằm ở cuối khu dân cư, nên cho dù cư dân có đến bệnh viện thú cưng ở góc tây bắc để khám bệnh cho thú cưng thì cũng không đi qua đây, vì vậy rất vắng người qua lại.

    Mèo Béo chạy đến bãi đất trống này, dừng lại, nói với Đại M: “Lát nữa gặp đại ca Hải Thanh, nhớ phải lễ phép đấy.”

    “Đại ca Hải Thanh? Là ai? Còn nữa, cậu là ai?” Đại M hỏi.

    “Tôi á?” Mèo Béo chải chuốt lại bộ lông của mình, đứng thẳng tắp, cố gắng làm cho mình trông giống một con sư tử, “Tôi có biệt danh là Sư Tử! Là Sư Tử chứ không phải con rận nhé… Còn cái tên mà chủ cũ đặt cho, tôi đã quên rồi, cũng không muốn nhớ lại nữa. Về phần đại ca Hải Thanh… là một con mèo hoang mới đến sau khi đại ca Tiểu Hắc, tức là ba cậu, qua đời, một con mèo hoang thực thụ, cũng là vua mèo mới của khu này.” Lúc Sư Tử nói đến “một con mèo hoang thực thụ”, trong mắt nó lóe lên ánh sáng sùng bái.

    Đây là lần đầu tiên Đại M nghe người khác nói về ba của mình, nó tò mò hỏi: “Sao cậu biết ba tôi? Tôi nghe Mao Mao nói, ông ấy là một con mèo hoang, màu đen.”

    “Tất cả mèo hoang ở gần đây đều biết, Tiểu Hắc là ba của cậu, một con mèo đen anh hùng!” Sư Tử ngước mắt nhìn xa xăm, dường như đang hoài niệm về những điều tốt đẹp của Tiểu Hắc.

    “Tôi muốn biết thêm nhiều chuyện về ông ấy!” Đại M đối với người cha chưa từng gặp mặt này, có một cảm giác kỳ lạ, ba phần yêu, ba phần kính trọng, bốn phần tò mò.

    “Sau này sẽ từ từ kể cho cậu nghe!” Sư Tử nói xong, dẫn Đại M đi sâu vào trong đám cỏ khô, vạch ra một bụi cỏ kín đáo, để lộ ra một cửa hang nhỏ, có lẽ chỉ đủ cho một con mèo chui qua.

    Sư Tử rất vất vả mới lách vào được, vừa lách vừa phàn nàn, “Đã sớm nói là nên khoét cái cửa hang này to ra một chút rồi, đâu phải con mèo nào cũng biết co xương như đại ca Hải Thanh chứ!”

    Sau khi vào trong hang, là một lối đi dài, lối đi này rộng hơn rất nhiều, hai ba con mèo đi qua cũng không thành vấn đề.

    Lối đi cứ thẳng xuống và tiến về phía trước, đi khoảng hơn mười mét thì đến một hang động rộng rãi, trong hang có hơn ba mươi con mèo hoang nằm ngổn ngang. Chúng đi kiếm ăn vào ban đêm, và nghỉ ngơi vào ban ngày.

    “E hèm” Sư Tử ho vài tiếng, trong bầy mèo vang lên vài tiếng phàn nàn.

    “Xem tôi mang ai đến này?” Sư Tử nói.

    Lũ mèo mở mắt ra, nhìn thấy Đại M, lập tức có một sự xôn xao nhỏ.

    “Là con trai của Tiểu Hắc!”

    “Chẳng giống Tiểu Hắc chút nào cả…”

    “Xấu quá đi!…”

    “Mới hơn nửa tháng mà đã lớn thế này rồi à…”

    “Sao mà xấu thế?…”

    Lũ mèo vừa bàn tán vừa vây lại.

    Đại M lần đầu tiên bị nhiều mèo nhìn chằm chằm như vậy, cảm thấy có chút kỳ quặc.

    “Hải Thanh đến rồi… Hải Thanh đến rồi…” Có mấy con mèo nói nhỏ, bầy mèo lập tức dạt ra một lối đi, một con mèo hoang màu xám bước tới, cử chỉ tao nhã mà đầy bá khí.

    Phần lớn lông trên người Hải Thanh đều là màu xám, phần lưng màu nâu vàng, mặt nó rất kỳ lạ, có chút giống vượn. Con ngươi màu xanh lục nhạt, tai vừa ngắn vừa tròn, hơi giống tai chuột Mickey mà Đại M từng thấy trên TV. Đuôi của Hải Thanh vừa to vừa tròn, trên đó còn có những đường vân nhỏ màu đen, bộ lông toàn thân dày như một tấm nỉ.

    “Con trai của Tiểu Hắc?” Hải Thanh nhìn Đại M từ trên xuống dưới, “Không tệ, trán cao, biết đâu mấy ngày nữa còn mọc ra cả sừng pha lê nữa đấy!” Nó lại nhìn xuống chân của Đại M, đen tuyền, rồi nói: “Chân cũng không tệ, thuộc về màn đêm!”

    “Còn có đôi mắt màu như nước sông Nại Hà, lạnh lẽo mà trong suốt.” Hải Thanh đánh giá xong Đại M, quay trở lại một cái hòm đá lớn, trên hòm đá chằng chịt rễ cây, cái hòm đá đó là ngai vàng tạm thời của nó.

    “Ở lại đi, ta phải dạy dỗ nó cho tử tế!” Hải Thanh nói xong không nhìn Đại M nữa, mà nhìn Sư Tử nói: “Con rận kia, bắt được bồ câu về chưa?”

    Sư Tử cúi đầu, nói: “Tôi không biết co xương, nên đã để Hoa Hoa vào, kết quả… Hoa Hoa bị lão Lưu đó bắt được, treo cổ chết rồi…”

    Trong bầy mèo vang lên một tràng xì xào.

    “Đáng ghét!” Hải Thanh tức giận nói: “Xem ra phải để đích thân ta ra tay rồi!”

    Sau đó, Hải Thanh lại tự lẩm bẩm: “Cũng phải, bảo vật này, nếu dễ dàng có được như vậy, thì còn gì vui nữa!” Nói xong, trên mặt nó lộ ra một nụ cười kỳ lạ.

    Những chiếc rễ cây trên hòm đá, cũng có chút hưng phấn mà run rẩy.

    13.

    Hải Thanh không phải là một con mèo.

    Hải Thanh thực ra là một con hải thanh (1) thật sự, sống ở vùng Kekexili (2) xinh đẹp, nơi đó trời cao đất rộng, giữa trời đất lưu chuyển năng lượng của thời thượng cổ, là một nơi tốt để tu luyện.

    Cái gọi là tu luyện, thực ra không phải như con người ảo tưởng, rằng động vật đều khao khát tu luyện thành hình người hoặc thành thần tiên, tu luyện chỉ là tu luyện, là một loại nghề nghiệp, hoặc một loại sở thích, tu luyện không phải là tuổi thọ, mà là trí tuệ, là sức mạnh, là năng lượng, là tự do.

    Con người thích suy bụng ta ra bụng người, cho rằng vạn vật trong trời đất đều khao khát được làm người. Con người lại rất thực dụng, cho rằng vạn vật trong trời đất đều khao khát trở thành thần tiên, thần tiên là gì? Thần tiên trong mắt con người đại diện cho quyền lực đặc biệt, cao cao tại thượng, cho rằng thành thần tiên là ghê gớm lắm, có thể muốn làm gì thì làm, lãnh đạo loài người bình thường. Con người còn mắc chứng hoang tưởng, vô số tiểu thuyết gia đã viết ra đủ loại câu chuyện yêu tinh hãm hại con người, luôn cho rằng những loài khác sẽ làm hại mình.

    Mang theo những tư niệm như tu tiên thành Phật hay làm giàu sống lâu hay đủ thứ khác để đi tu luyện, thì có thể thực sự tu được cái gì chứ?

    Tu luyện chỉ là tu luyện mà thôi, giống như ăn cơm chỉ là ăn cơm mà thôi.

    Lục đạo chúng sinh, cũng giống như con người, không có tình yêu vô cớ, cũng không có hận thù vô cớ, tất cả mọi tranh đấu, bất chấp thủ đoạn, chỉ vì một chữ Dục.

    (*) Chú thích:

    1. Hải Thanh (海青, Hǎi Qīng)
    • “海青” trong văn hoá Trung Hoa không phải mèo, mà là chim ưng biển hoặc chim săn mồi vùng cao nguyên (một loại đại bàng hoặc cắt peregrine).
    • Trong cổ văn, “海青” tượng trưng cho tự do, tốc độ, sức mạnh, và tầm nhìn xa, thường được dùng trong thi ca Đường – Tống như biểu tượng của người tu đạo hoặc kẻ du hiệp phiêu bạt. Ví dụ: “海青天上飛” (Hải Thanh bay giữa trời xanh), chỉ kẻ tự do, không bị trói buộc.
    2. Khả Khả Tây Lý (可可西里, Kekexili)
    • Là một vùng hoang dã nổi tiếng ở Thanh Hải, Tây Tạng, cao nguyên gần như không có người sinh sống.
    • Được xem là vùng đất linh thiêng, nơi “thiên – địa – nhân” gần nhau nhất.
    • Vì vậy, nói “那裡地高天遠,天地間流淌著上古時代的能量” (nơi đó đất cao trời xa, giữa trời đất chảy tràn năng lượng cổ xưa) là cách mô tả huyền học, linh khí, tu luyện, rất phổ biến trong tiểu thuyết huyền huyễn hoặc siêu thực Trung Quốc.

  • “Chạy? Chạy thế nào?” Tiểu Lỗ rõ ràng là một chuyên gia lý thuyết suông.

    “Sẽ có cách thôi.” Đại M tuy không biết cách đó là gì, nhưng trong lòng nó rất tự tin. Thường thì những học sinh không học hành chăm chỉ khi đi thi trong lòng cũng rất tự tin, vì họ biết chắc như đinh đóng cột rằng mình sẽ thi không tốt. May mà, Đại M không phải là người.

    11.

    Rạng sáng, khi vạn vật còn đang chìm trong giấc ngủ, “những sinh vật” thứ mười nghìn lẻ một (*), bắt đầu thức tỉnh. Mắt Đại M lóe lên ánh sáng xanh u uất, Tiểu Lỗ ngáy rất có nhịp điệu, một tiếng cao, một tiếng thấp, giống như nhịp trống của đội trống trường tiểu học, đơn thuần mà khô khan.

    Bên ngoài bệnh viện, lũ mèo hoang đang lảng vảng, A Minh mở mắt, ánh mắt đờ đẫn ngồi dậy từ trên giường, rón rén ra khỏi cửa, đi thẳng về phía bệnh viện khu dân cư, lặng lẽ không một tiếng động.

    Người đàn ông lưỡi dài nói với con cú mèo trên cây hòe già: “Suỵt” Thế là con cú mèo lập tức ngừng lẩm bẩm một mình. Lũ mèo hoang lảng vảng trong khu dân cư, vừa bất an vừa hưng phấn mà kêu “u u”, giống như tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

    Hiểu Huy đang nằm trên giường lật người, đổi một tư thế thoải mái, một cái bóng đen men theo đôi dép lê của cậu ta trèo lên giường, thế là Hiểu Huy lập tức gặp ác mộng, một giấc mơ về đống bài tập chất cao như núi Thái Sơn.

    Tiểu Lỗ về cơ bản là bị đói đánh thức, khi nó tỉnh lại, ánh nắng vừa hay chiếu vào mông nó, nóng hầm hập, thảo nào nó mơ thấy mình biến thành một con heo, cơ thể bị một cái que xiên qua đặt lên lửa nướng. Tiểu Lỗ lắc lắc người, đứng dậy, đột nhiên kinh hãi kêu oao oao: “Trời ạ, sao mình lại ngủ ở bên ngoài thế này, lẽ nào lúc mộng du mình đã chạy trốn rồi? Mình giỏi quá đi mất! Hú hú”

    Đại M không thèm để ý đến nó, ngẩng mắt nhìn, phía trước khu chợ rau, truyền đến tiếng kêu thảm thiết của một con mèo, tiếng kêu đó như dây kẽm cứa vào kính, lông trên người Đại M dựng đứng cả lên, bất giác đi về phía phát ra âm thanh.

    Tiểu Lỗ nhìn quanh bốn phía, lại nhìn bóng lưng Đại M đi xa, quyết định về nhà xem chủ nhân trước, tiện thể ăn chút gì đó, tuy bệnh viện thú cưng mỗi ngày đều cho nó một ít thức ăn cho chó, nhưng thứ đó khô quá, khiến nó phải uống nước liên tục, nó quá nhớ món canh xương mà chủ nhân hầm rồi.

    Đại M lặng lẽ đi về phía một quán chim bồ câu hầm, bên cạnh chiếc lồng bồ câu hoen gỉ, treo lủng lẳng một con mèo hoang, khóe miệng con mèo còn vương máu tươi, mắt trợn trừng, nhưng đã chết rồi, thế mà xác con mèo vẫn bị treo ở đó, không hề có ý định lấy xuống, Hiểu Huy vừa hay giữa trưa tan học đi ngang qua, thấy cảnh này, mặt tái mét, thật tàn nhẫn.

    Ông chủ quán chim bồ câu hầm đứng một bên thản nhiên cười: “Giết một răn trăm, để cho lũ mèo hoang khác cũng thấy, đây chính là kết cục của việc ăn trộm bồ câu!”

    Bên cạnh có một người phụ nữ trung niên đang đi mua rau, chỉ vào ông chủ quán nói: “Lão Lưu, ông đúng là tạo nghiệt mà, còn giết một răn trăm nữa, lũ mèo này thì biết cái gì, đói quá thì chẳng phải là vớ được gì ăn nấy sao!”

    Trên mái nhà, một con mèo béo trắng đứng dậy, vẫy vẫy cái đuôi có vằn màu nâu vàng, đứng dậy, thở dài một hơi, mắng: “Đồ vô dụng!”

    Nó vừa định quay người rời đi, thoáng thấy Đại M, bèn nhẹ nhàng kêu “meo” một tiếng, nói: “Đồ xấu xí, đứng đó chờ bị đánh à?”

    Mèo Béo không kêu thì thôi, vừa kêu một tiếng, ông chủ quán Lão Lưu không nhìn thấy con Mèo Béo trên mái nhà, mà lại thấy Đại M đang đứng một bên, tiện tay cầm lấy một cây gậy, hung hăng vụt xuống người Đại M, vừa đánh vừa hét: “Đúng là đồ súc sinh chỉ nhớ ăn không nhớ đòn!”

    Đại M nào đã thấy qua trận thế này, ngẩn người ra đó, không biết phải làm sao.

    “Không những rất xấu, mà còn rất ngốc!” Mèo Béo kêu “meo” một tiếng, từ trên mái nhà lao xuống, đáp xuống gáy của Lão Lưu, Lão Lưu kêu thảm một tiếng, cây gậy rơi xuống đất.

    “Mau chạy đi! Đồ ngốc!” Mèo Béo hét lớn.

    “Chạy đi đâu?” Đại M thực ra muốn về nhà xem sao, nhưng vừa rồi bị tiếng kêu thảm thiết của con mèo dẫn đến chợ rau, nhất thời bị mất phương hướng, không tìm được đường về nữa, nó chỉ nhận ra đường từ nhà đến bệnh viện thú cưng.

    “Đồ ngu! Đi theo tôi!” Mèo Béo đáp xuống đất, nhẹ nhàng lướt đi giữa những ống quần tấp nập, Đại M kế thừa sự lanh lợi của Tiểu Hắc, đi theo Mèo Béo, thoáng chốc đã biến mất trong đám đông.

    Người phụ nữ trung niên lúc nãy mắng ông chủ quán nói: “Cái loài mèo này, tà tính lắm, tốt nhất là đừng chọc vào, mau mau đem xác con mèo này vứt đi, đừng treo ở đây nữa!”

    Lão Lưu xoa xoa gáy mình, may mà không bị cào rách, Mèo Béo biết chừng mực. Lão Lưu hằn học: “Tao đường đường là một con người, lại còn sợ một con mèo sao! Mẹ kiếp, tà tính?! Lão tử không sợ! Cứ treo đấy, sau này thấy một con giết một con, thấy hai con giết một cặp!”

    “Lão tử không sợ! Lão tử không sợ!” Lão Lưu nói nói, vậy mà nói đến mức vành mắt đỏ hoe, “Lão Lưu tao thề không đội trời chung với lũ mèo hoang này! Mẹ kiếp, đúng là thành tinh cả rồi!”

    Tiếng chửi bới của Lão Lưu thu hút rất nhiều bà thím chỉ trỏ bàn tán, một bà lão nói: “Ai, cũng khó trách, con trai nhà Lão Lưu, chính là cậu bảo vệ ở khu chúng ta, giờ vẫn còn nằm trong bệnh viện, hôn mê bất tỉnh đấy, bị mèo hoang tấn công mà!”

    “Ai…” Trong đám đông vang lên một tràng thở dài. Hiểu Huy vẫn luôn đứng một bên, từ đầu đến cuối chỉ im lặng, ngây người nhìn xác con mèo đó, cuối cùng cũng cụp mắt xuống, cúi đầu, trên đôi giày thể thao bẩn thỉu, ướt mấy giọt nước.

    12.

    Đại M đi theo Mèo Béo vòng vèo tiến về phía trước, trèo dốc leo tường, đến góc đông bắc của khu dân cư. Nơi này trước khi xây dựng khu dân cư, là một nhà vệ sinh bỏ hoang, có một hầm phân rất lớn, sau này hầm phân đã được lấp bằng, nhà phát triển ban đầu muốn tận dụng nơi này để xây một khu rừng nhỏ, lúc đầu bản vẽ phối cảnh của khu rừng nhỏ trên tờ rơi quảng cáo được làm vô cùng đẹp, không ít chủ nhà chính vì khu rừng nhỏ này mà mua nhà, sau này không biết vì sao, khu rừng nhỏ mãi vẫn không được xây dựng, nghe nói hình như là trồng cây nào, chết cây đó.

    (*) Chú Thích:

    Trong tư tưởng Đạo gia (Lão Tử, Trang Tử):

    • “萬物” (vạn vật) tượng trưng cho thế giới tự nhiên sinh ra từ “Đạo”.
    • Khi nói đến “thứ mười nghìn lẻ một”, đó là vật ngoài Đạo, sự sai lệch hoặc đột phá khỏi tự nhiên mang màu sắc “nghịch thiên”, “dị thường”.

    Trong văn học hiện đại Trung Quốc (đặc biệt là thể loại sci-fi, huyền học hoặc hậu nhân loại), “第10001個生物” thường là ẩn dụ cho sinh vật đầu tiên vượt qua ranh giới của nhân loại, máy móc, tự nhiên, giống như “Adam mới” trong Kinh Thánh, hay “mầm ý thức đầu tiên của AI”.

    AUDIO CHƯƠNG 8 + 9

  • Mao Mao đứng dậy, ngoài ban công có gió thổi vào, Mao Mao nhớ đến Lão Bạch. Cô đột nhiên cảm thấy mình còn không hạnh phúc bằng một con mèo, Lão Bạch hạnh phúc biết bao, vì tình yêu mà nhảy xuống, vì tình thân mà dùng hết chút sức lực cuối cùng, Mao Mao biết, Lão Bạch đã ra đi trong hạnh phúc.

    Mao Mao đứng bên lan can, nếu mình cũng nhảy xuống, Kính Tử có khóc không? Anh ấy có áy náy không, có đến dự đám tang của mình không? Có cất giữ ảnh của mình trong ví của anh ấy mãi mãi không? Nếu như vậy, mình nhất định sẽ trở thành nỗi đau khó quên nhất trong lòng anh ấy, anh ấy sẽ nhớ mình mãi mãi, phải không?

    Cô búp bê Tây vẫn cười ngọt ngào, cô ta ngồi trên mép lan can, nói: “Có không? Có không? Nhảy rồi mới biết chứ!”

    Có không nhỉ? Mao Mao cầm điện thoại, lại gọi một lần nữa, điện thoại vẫn không có người nghe, giai điệu “Tình yêu bất diệt” ai oán du dương vang vọng bên tai Mao Mao.

    “Nhảy đi~” Cô búp bê Tây cười ngọt ngào, “Khắc cốt ghi tâm, dù sao cũng hạnh phúc hơn là trở thành người xa lạ.”

    Đúng vậy, Mao Mao nghĩ đến một ngày nào đó trong tương lai, cô và Kính Tử tình cờ gặp nhau trên phố, anh khoác tay người phụ nữ khác, thản nhiên chào hỏi cô, như thể họ chưa từng có “quá khứ”. Mao Mao cảm thấy tim như bị bóp nghẹt, lúc đó, chắc chắn cũng là cảm giác đau đớn đến thắt lòng này phải không?

    Mao Mao nghiến răng.

    “Gương thần ơi Gương thần, ai là người phụ nữ đẹp nhất trên thế gian này?”

    Trên ban công trống rỗng, cô búp bê Tây vỗ tay, cười ngọt ngào, Mao Mao như một chiếc lá rơi, cô ta cười.

    Nhưng ngay sau đó, ánh mắt cô ta lại trở nên trống rỗng, tuy vẫn cười, nhưng nụ cười rất cô đơn. Cô ta nói: “Mao Mao chết vì một cục tẩy.”

    Chương 10.

    Đại M có một giấc mơ, mơ thấy mình biến thành một con vật rất kỳ lạ, trên đầu còn mọc một chiếc sừng trong suốt, trông rất buồn cười. Nó mơ thấy mình đi theo một người đàn ông đầu trọc, trên một ngọn núi rất đẹp, ngọn núi đó cao ơi là cao, cao hơn chín tầng lầu nhà Mao Mao rất rất nhiều lần.

    Nó đi theo người đàn ông đầu trọc, đi mãi, đi mãi lên núi, người đàn ông đó vuốt ve chiếc sừng của nó, nói: “Linh Linh à Linh Linh, ta sắp có một đại kiếp, con hãy mang Như Ý Bảo Châu của ta đi tìm Tĩnh Thành Đại Sư, Tĩnh Thành Đại Sư sẽ cho con biết phải làm thế nào.”

    “Tĩnh Thành Đại Sư là ai? Ở đâu?”

    Nó còn chưa nghe được câu trả lời của người đàn ông đầu trọc, thì giấc mơ đột ngột chuyển cảnh, giống như một bộ phim bị cắt ghép vô trách nhiệm, nó thấy mình đang đánh nhau với một người đàn ông mặt xanh, đánh không ngừng, vừa đánh vừa tức giận, dường như người đàn ông mặt xanh đó đã làm chuyện gì đó rất có lỗi với nó, hoặc đã lừa lấy thứ gì đó của nó, tóm lại là nó rất tức giận.

    Linh Linh rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng!

    Đang đánh nhau, nó bị ngã từ trên cao xuống, nó giật mình kêu “Ao Ao” một tiếng rồi tỉnh giấc, bên ngoài trời vừa sẩm tối, tiếng người ồn ào, Đại M bị giấc mơ này làm cho tâm thần bất an, trong lòng đột nhiên hiện lên một câu: “Từ trên cao rơi xuống, Mao Mao.”

    “Mèo cũng gặp ác mộng à?” Tiểu Lỗ lại vươn cổ uống mấy ngụm nước trong bình, nước trong bình sủi lên những bọt khí ùng ục.

    “Ồ, mơ thấy bị ngã từ nơi rất cao xuống.” Đại M nói.

    “A, chuyện tốt mà!” Không biết có phải chó Bắc Kinh cũng bị lây tính nhiệt tình của các bà lão Bắc Kinh không, Tiểu Lỗ vô cùng nhiệt tình nói: “Trước đây nghe chủ nhân nhà tôi thường nói với tiểu chủ nhân khi gặp ác mộng rằng, mơ thấy rơi từ trên cao xuống là đang cao thêm đấy! Chủ nhân nhà tôi, thương tiểu chủ nhân nhất!”

    “Ồ.” Đại M không phải là một con mèo nói nhiều, nó chỉ mải nghĩ về tâm sự của mình. Từ trên cao rơi xuống, Mao Mao.

    Trong lòng Đại M đột nhiên dấy lên một cảm giác bất an mãnh liệt, nó lờ mờ nghe thấy tiếng cô búp bê Tây đang khóc, một tiếng khóc cô đơn.

    “Tôi có dự cảm nhà có chuyện rồi.” Đại M ra vẻ ông cụ non.

    “Chuyện gì chứ?” Tiểu Lỗ ngáp một cái, vươn vai, “Hừ! Lũ người đó, có thể có chuyện gì được chứ? Tôi thấy tôi sắp có chuyện thì đúng hơn, chủ nhân ba tháng rồi không đến đón tôi, tôi sẽ không phải chết già ở đây đấy chứ? Ai…” Tiểu Lỗ đột nhiên ghé sát người lại, nói: “Chúng ta chạy đi?”

    “Chạy? Cái lồng nhỏ thế này, làm sao chạy được?” Đại M đi một vòng trong lồng, đuôi cũng chạm vào thành lồng.

    “Mèo ngốc!” Tiểu Lỗ nói, “Tôi nói là bỏ trốn”

    “Suỵt… Huệ Huệ đến rồi!” Đại M nói nhỏ.

    “Mèo ngốc!” Tiểu Lỗ mắng: “Người ta lại chẳng hiểu chúng ta nói gì!”

    “Cũng phải…” Đại M lè lưỡi.

    Huệ Huệ đi tới, nhìn Đại M, lại nhìn Tiểu Lỗ, nói: “Chúng mày đúng là một đôi súc sinh xui xẻo, thảo nào dạo này tao toàn bị đàn ông đá, hóa ra là dính phải vận rủi của chúng mày!”

    Tiểu Lỗ bất mãn gừ một tiếng, Huệ Huệ lườm nó một cái, nói: “Đồ chó, còn dám sủa với tao! Phạt mày ngay cả nước cũng không có mà uống!” Nói rồi lấy bình nước của Tiểu Lỗ ra khỏi lồng.

    “Còn mày nữa!” Huệ Huệ thò tay vào lồng, véo tai Đại M, nói: “Mày cũng là một ngôi sao chổi! Mới sinh ra được mấy ngày mà đã khắc chết chủ nhân rồi!”

    Đại M đau đến mức kêu oao oao, cô gái này trông ngọt ngào nhỏ nhắn, không ngờ tay lại khỏe đến vậy.

    “Ngày nào cũng hầu hạ lũ súc sinh chúng mày, thật không biết kiếp trước tao đã tạo nghiệp gì nữa!” Huệ Huệ rút tay về, vẩy vẩy, lại dùng tay kia xoa xoa cổ tay, như thể vừa rồi là tai của Đại M đã làm đau tay cô ta vậy.

    “Kiếp trước của cô là một tên đồ tể mở quán thịt chó.” Đại M nói.

    Tiểu Lỗ cười: “Không ngờ con mèo ngốc nhà cậu cũng hài hước phết!”

    “Tôi nói thật, không đùa đâu.” Đại M cũng không biết tại sao mình lại chắc chắn như vậy, dường như nó sinh ra đã biết những chuyện này.

    “Chúng ta chạy đi!” Lần này là Đại M nói, lúc nãy Huệ Huệ bảo, Mao Mao chết rồi, sao có thể chứ? Buổi sáng lúc rời đi, vẫn còn khỏe mạnh hoạt bát cơ mà, chẳng lẽ sinh mệnh của con người lại mong manh đến vậy sao?

    AUDIO CHƯƠNG 8 + 9

  • “Tôi không có bệnh…”

    Đại M còn chưa nói xong, chú chó Bắc Kinh Tiểu Lỗ đã hưng phấn kêu to: “Trời ạ, cuối cùng cũng có một đứa giống mình rồi, mình cũng không có bệnh, thế mà lại bị nhốt ở đây…” Nếu không phải cây roi mềm của Huệ Huệ kịp quất tới, thật không biết Tiểu Lỗ còn lải nhải đến bao giờ.

    “Khi nào chủ nhân của cậu tới đón vậy?” Tiểu Lỗ khe khẽ hỏi.

    “Hai hôm nữa.” Đại M thản nhiên đáp, ánh mắt lướt qua bức pháp tướng Địa Tạng Bồ Tát, kỳ lạ, bức họa này thật sự rất kỳ lạ, nhưng Đại M lại không nghĩ ra được rốt cuộc nó lạ ở chỗ nào…

    “Hai hôm nữa?” Tiểu Lỗ khinh thường, “Tuyệt đối đừng quá tin tưởng con người, có những kẻ còn không bằng chó mèo! Họ nói ‘để sau hãy nói’, kết quả ‘để sau’ có nghĩa là rất nhiều ngày sau, còn ‘lập tức’ đôi khi lại có nghĩa là ‘không bao giờ’.” Tiểu Lỗ co rúm vào một góc lồng, lẩm bẩm oán trách.

    “Vậy sao?” Đại M mở to đôi mắt màu xanh biếc tò mò, nói: “Nhưng chủ nhân Mao Mao của mình nói, sẽ đến thăm mình mỗi ngày mà”

    “Xì!” Tiểu Lỗ hừ một tiếng, không thèm để ý đến Đại M nữa, trong lòng thầm nghĩ, chẳng qua là có một người chủ tốt thôi, có gì hay ho chứ!

    Đại M cũng yên lặng nằm sang một bên, mắt bất giác lại liếc về phía pháp tướng của Địa Tạng Bồ Tát, chỉ thấy ngài tay trái cầm Như Ý Bảo Mệnh Châu, tay phải cầm Hàng Ma Kim Tích Trượng, ngồi trên linh thú Đế Thính, gương mặt hiền từ.

    Một đàn mèo hoang kéo vào, đủ màu sặc sỡ.

    Một con mèo hoang nói: “Mau lạy Địa Tạng Bồ Tát đi, để chúng ta sớm được đầu thai, làm người hay làm chim gì cũng được, còn hơn làm mèo!”

    Thế là lũ mèo lũ lượt dùng chân trước chống xuống đất, quỳ lạy.

    Một con mèo hoang khác nói: “Nhân tiện lạy luôn cả Đế Thính đi, dù sao cũng cùng là loài thú, sẽ chiếu cố chúng ta hơn, biết đâu lại nói tốt cho chúng ta vài câu trước mặt Địa Tạng Bồ Tát thì sao!”

    Lúc này, một bà lão chống gậy run rẩy bước tới, la lớn: “Ôi dào, lũ súc sinh chúng bay cũng biết lạy Địa Tạng Bồ Tát à, lạy đi, lạy đi! Lạy cũng vô ích thôi!”

    Một con mèo hoang vằn đen vàng nói: “Tiểu Hắc và Lão Bạch trước khi đi có nói, chúng ta đều vì Địa Tạng mà chết, bảo chúng ta lạy ngài nhiều vào, sẽ không sai đâu!”

    Bà lão nói: “Lũ súc sinh hoang dã chúng bay thì biết cái gì? Địa Tạng Bồ Tát đã đi ứng kiếp rồi, đến giờ vẫn bặt vô âm tín, nghe nói còn làm mất cả Như Ý Bảo Châu, ngay cả Đế Thính kia cũng không biết đã đi đâu nữa, loạn rồi, loạn hết cả rồi!” Bà lão vừa nói vừa cầm gậy xua đuổi linh hồn của những con mèo hoang, chúng thất vọng tản đi khắp nơi, bà lão ngẩn người nhìn bức tượng thần Địa Tạng Bồ Tát một lúc, thở dài, tự nhủ: “Tạo nghiệt mà…” nói rồi chính mình lại quỳ xuống lạy.

    Tai của Đại M linh hoạt cử động, chính nó cũng không nhận ra, chỉ là khi nghe chúng sinh trong lục đạo nói chuyện, tai nó sẽ bất giác động đậy.

    Đại M thầm nghĩ, vị Địa Tạng Bồ Tát này rốt cuộc là thần thánh phương nào, mà ngay cả quỷ cũng lạy, hai hôm nữa về nhà, phải nói với cô búp bê Tây kia, bảo cô ấy cũng lạy Địa Tạng, biết đâu sẽ không cần phải luôn bị nhốt trong tòa nhà đó nữa.

    Đại M kêu “meo” một tiếng, nhắm mắt lại, tiếp tục suy nghĩ về tâm sự của mình, nó không thể không nghĩ, sâu thẳm trong lòng, luôn cảm thấy có chuyện gì đó, cần nó phải suy nghĩ.

    9.

    Căn phòng trống rỗng, trái tim trống rỗng.

    Luôn cảm thấy có thứ gì đó cần được lấp đầy.

    Mao Mao mở tủ lạnh, rau thừa, cơm nguội, màn thầu, bánh bao, sô cô la, khoai tây chiên, dưa chuột sống, bắt đầu điên cuồng nhét vào miệng.

    Lấp đầy, Lấp đầy!

    Lấp đầy rồi sẽ không còn cảm thấy trống rỗng nữa.

    Cô đối diện với gương, cười. “Gương kia, gương kia! Ai là người phụ nữ đẹp nhất trên thế gian này?”

    Gương không nói, trong gương chỉ có khuôn mặt trắng bệch của một người phụ nữ.

    “Nói đi chứ! Ai là người phụ nữ đẹp nhất trên thế gian này?” Mao Mao tức giận đấm một cú vào gương, tấm gương vỡ tan, khuôn mặt Mao Mao trong gương cũng tan nát, trái tim Mao Mao trong gương cũng tan nát.

    Cô ngồi bệt xuống đất, đầu óc cũng trống rỗng, chỉ vô thức mở điện thoại, gọi cho Kính Tử.

    Kính Tử không nghe máy, gọi hết lần này đến lần khác, anh vẫn không nghe.

    Thực ra dù anh có nghe máy, Mao Mao cũng không biết phải nói gì, nhưng anh càng không nghe, cô càng tức, càng tức, lại càng muốn gọi.

    Cô búp bê Tây cười ngọt ngào, ngồi xổm đối diện Mao Mao, nói: “Chấp niệm, chấp niệm, chấp niệm, chấp niệm…”

    Cuối cùng, Kính Tử gửi một tin nhắn, nói: “Tình yêu không phải là nhu yếu phẩm của cuộc sống, chúng ta không hợp nhau. Em còn nhớ danh sách chúng ta thường lập không? Em thử lập một lần xem.”

    Khi Mao Mao và Kính Tử tâm trạng không tốt, họ sẽ liệt kê nguyên nhân của tâm trạng tồi tệ ra một danh sách, phân chia lợi và hại, tìm ra cách giải quyết.

    Mao Mao cười, cười đến chảy nước mắt, cô kéo một tờ giấy vẽ bên cạnh, bắt đầu lập danh sách.

    Anh và cô ở bên nhau, không cần mua nhà, không cần mua xe, không có bất kỳ áp lực kinh tế và sinh hoạt nào, gia thế và bối cảnh của cô, cũng sẽ giúp đỡ anh trong sự nghiệp.

    Tôi và anh ấy chia tay, có lẽ có thể tìm được người đàn ông tốt hơn, ít nhất có nhà, có xe, có nền tảng kinh tế vững chắc.

    Nếu chúng ta ở bên nhau, phải cùng nhau đối mặt với áp lực mua nhà, mua xe, cho dù cả hai đều có lương tháng hậu hĩnh, vẫn phải gánh vác rất nhiều, trong vòng 5 năm ngay cả con cái cũng không thể có, có lẽ dưới áp lực cuộc sống, tình yêu cũng sẽ dần dần biến mất, hao mòn, cuối cùng chỉ còn lại sự oán trách lẫn nhau.

    Vậy nên, Kính Tử chia tay với tôi, là vì muốn tốt cho tôi.

    Thế nhưng, đây không thể trở thành lý do anh ta bỏ rơi Mao Mao, không thể! Anh ta một mình đi tìm sung sướng hạnh phúc, bỏ lại một mình Mao Mao tiếp tục bơ vơ khổ sở!

    Đàn ông luôn thực tế hơn phụ nữ, phụ nữ dù biết rõ thực tế, cũng không muốn thừa nhận thực tế, lời nói dối của đàn ông chính là bến đỗ bình yên nhất của phụ nữ.

    AUDIO CHƯƠNG 7

  • “Thôi được rồi, em sẽ đến thăm nó mỗi ngày!” Mao Mao nói.

    7.

    Buổi sáng mùa đông sau cơn mưa tuyết, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo. Mao Mao bước ra từ bệnh viện thú y, chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh luồn từ mũi vào tận tim, xoay một vòng trong đó rồi khiến cõi lòng bỗng trở nên trống rỗng. Cô thở dài một hơi, trên cây hòe già kia, vài chiếc lá rụng xuống, vẫn còn xanh. Chắc hẳn những chiếc lá ấy còn chưa kịp ngả vàng thì mùa đông đã đến sớm như vậy rồi.

    Nghe những người già trong khu nói, cây hòe già này đã hơn một trăm tuổi. Khi xây dựng khu dân cư, nhà đầu tư theo thông lệ đã mời một thầy phong thủy đến. Thầy phong thủy không nói gì cả, chỉ chỉ vào cây hòe già này và nói: “Cái cây này tuyệt đối không được động đến.”

    Mao Mao nhìn cây hòe già, đột nhiên có một cảm giác rất kỳ lạ. Người đàn ông trên cây, lưỡi thè ra thật dài, nước dãi nhỏ xuống, rơi trên lá cây trên mặt đất, biến thành giọt sương. Không biết Kính Tử muốn ăn sáng món gì, Mao Mao lại thở dài, lấy điện thoại ra gọi cho Kính Tử. Nhạc chờ của Kính Tử là bản nhạc chủ đề của phim Đại thoại tây du “Tình yêu vĩnh hằng”. “Tình yêu vĩnh hằng” vang lên hai lần mà không có ai trả lời.

    “Thế gian nan đắc song toàn pháp, Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh”, từ bản nhạc chờ đó, Mao Mao nhớ đến hai câu thơ mà Đường Tăng đã viết trên mặt đất trong bộ phim, trong lòng bỗng trở nên bực bội khó tả, bất giác rảo bước nhanh hơn về nhà.

    Ở cửa thang máy, hai người lớn và hai đứa trẻ đang đối mặt nhau. Đứa trẻ lớn hơn nói: “Con không có tát Hiểu Huy, chỉ vỗ nhẹ vào đầu nó một cái thôi!”

    Đứa trẻ mặc đồ màu xám được gọi là Hiểu Huy nói: “Cậu có đánh! Có đánh!”

    Mẹ của Hiểu Huy mặt mày hung dữ: “Đá bóng vào mặt con người ta không xin lỗi thì thôi, lại còn đánh người, có ra thể thống gì không? Hả?!”

    Đứa trẻ lớn hơn không nói gì, mắt rưng rưng nước: “Con không có tát nó!”

    “A Minh!” Bố của đứa trẻ lớn hơn tức giận, “Mau xin lỗi Hiểu Huy và dì đi!”

    “Con chỉ xin lỗi vì đã vô tình đá bóng trúng người nó và đánh vào đầu nó thôi, con không có tát nó!” A Minh bướng bỉnh nói.

    “Mau xin lỗi! Xin lỗi tất cả đi!” Bố của A Minh nghiêm khắc ra lệnh.

    A Minh ấm ức cắn môi, đột nhiên giơ tay lên, tát cho Hiểu Huy một cái, rồi nói: “Xin lỗi! Lần này xin lỗi vì đã tát cậu, như vậy sẽ không cảm thấy oan ức nữa.”

    Mẹ của Hiểu Huy lập tức vừa mắng chửi vừa đấm đá A Minh, “Đúng là đồ con hoang không có mẹ dạy, không dạy dỗ mày một trận là mày leo lên trời à, hả?”

    A Minh ôm đầu, chỉ một mực né tránh, bố của A Minh đứng bên cạnh kéo lại nhưng không được.

    Thanh quan khó xử việc nhà, thang máy đã đến, Mao Mao vội vàng bước vào. Trong khoảnh khắc thang máy đóng lại, cô nhìn thấy khuôn mặt ấm ức, bướng bỉnh và đẫm nước mắt của A Minh, lòng cô thắt lại một cách khó hiểu.

    Mở cửa, nhà trống không, Kính Tử không có ở đó. Trên tủ lạnh có một tờ giấy được dán bằng nam châm: “Thế gian nan đắc song toàn pháp, Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh”. Mao Mao bừng tỉnh, chạy như điên vào phòng ngủ. Phòng ngủ sạch sẽ gọn gàng, quần áo của Kính Tử trong tủ cũng không còn một chiếc. Mao Mao lao ra ban công, chiếc vali của Kính Tử cũng đã không còn nữa, nước mắt lập tức tuôn trào, trái tim như bị bỏ vào máy xay thịt.

    Không cam tâm. Không cam tâm.

    Mao Mao chạy xuống lầu, từ xa nhìn thấy Kính Tử xách vali đứng cạnh một chiếc xe thể thao màu đỏ. Kính Tử nói: “Ngựa tốt không ăn lại cỏ cũ. Anh thấy hay là thôi đi!”

    Người phụ nữ trong xe nói: “Cỏ tốt không sợ bị ăn lại!” Vừa nói vừa đưa bàn tay trắng nõn từ trong xe ra, đưa Kính Tử một tờ giấy.

    Kính Tử nhận lấy, liếc nhìn rồi mỉm cười. Anh ta dứt khoát mở cửa xe, lên xe, không hề ngoảnh đầu lại. Cỏ tốt không sợ bị ăn lại, Mao Mao cười, cười đến nước mắt giàn giụa.

    Con búp bê trên ban công tầng 9 mỉm cười ngọt ngào, vẫy tay lia lịa với Mao Mao, như thể đang nói: “Về đây… Về đây…”

    Ở cửa thang máy, A Minh chống hai tay xuống đất, hai chân hướng lên trên, trồng cây chuối dựa vào tường, khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng. Mao Mao đã nghe từ lâu, đây là cách trừng phạt đặc biệt của bố cậu ta, thi không tốt cũng bị phạt, đi học không tuân thủ kỷ luật bị giáo viên mách cũng bị phạt, không về nhà đúng giờ cũng bị phạt…

    A Minh thấy Mao Mao đi tới, dùng sức ở eo, hạ chân xuống, đứng trên mặt đất, nói: “Dì ơi, dì có biết không? Mỗi lần cháu trồng cây chuối, cháu sẽ nhìn thấy một thế giới khác với bình thường.”

    “Ồ!” Mao Mao không có tâm trạng để thảo luận về chủ đề nhàm chán này với một đứa trẻ. “Dì ơi, nhà dì có thứ không sạch sẽ.”

    “Ồ!” Mao Mao bước vào thang máy, thứ không sạch sẽ? Mao Mao ngửi ngửi người mình, chỉ có mùi nước hoa thoang thoảng, thứ gì không sạch sẽ chứ?

    8.

    Đại M được nhốt trong một chiếc lồng nhỏ màu xanh lam. Chiếc lồng này cũng giống như những chiếc lồng khác, có treo ngược một bình nước màu trắng sữa. Đại M thấy một con chó Bắc Kinh bên cạnh đang nhón chân để với lấy bình nước, nước trong bình theo lông mép nó nhỏ giọt xuống đất. Ánh mắt nhìn chằm chằm của Đại M khiến nó cảm thấy có chút bất an: “Này! Đồ xấu xí! Nhìn cái gì mà nhìn!”

    Con chó Bắc Kinh hung dữ gầm gừ một tiếng, Huệ Huệ chạy lại, dùng một cây roi vừa nhỏ vừa mềm quất về phía con chó Bắc Kinh, nó lập tức kêu “ẳng ẳng” vài tiếng rồi co rúm lại ở góc trong cùng của chiếc lồng.

    “Đồ không ai cần, chỉ biết gây rối!” Huệ Huệ nhíu mày lườm con chó Bắc Kinh một cái, ánh mắt nó liền ảm đạm đi. Chủ của nó nói 3 ngày sau sẽ đến đón nó, nhưng đã 3 tháng rồi vẫn chưa thấy đến, nghe nói ông ta đã chuyển đi khỏi khu này rồi. Bệnh viện trước nay vẫn được các tín đồ của sự “bỏ rơi” chiếu cố, không ngờ bệnh viện thú y cũng không thể thoát khỏi thông lệ này.

    “Mày tên gì?” Đại M hỏi nó.

    “Tiểu Lỗ. Còn mày?” Con chó Bắc Kinh hỏi.

    “Đại M.” Đại M nói.

    “Mày bị bệnh gì?” Con chó Bắc Kinh hỏi.

    AUDIO CHƯƠNG 5 + 6

  • Tiểu Hắc cười: “Làm người thì có gì tốt? Ta không thích mùi tanh của con người! Chúng ta vẫn làm mèo đi. Nhưng ta muốn làm mèo cái.”

    Lão Bạch hỏi: “Tại sao?” Tiểu Hắc nhìn Lão Bạch một cái, nói: “Mèo cái phải sinh mèo con, vất vả lắm, hãy giao việc vất vả như vậy cho ta.”

    6.

    Mèo con lớn đến nửa tháng tuổi, vóc dáng đã gần bằng Lão Bạch. Toàn thân là một lớp lông tơ màu xám sẫm, chỉ có bốn cái chân là màu đen bóng. Trên trán dường như có một cục u lớn, trên cục u có một chòm lông màu trắng tinh, tạo thành một chữ cái ‘M’ viết hoa. Hai mắt có màu xanh lam bảo thạch sâu thẳm, xanh biếc long lanh, nhìn lâu, Mao Mao luôn có một cảm giác thôi thúc muốn chìm vào trong đó. Mao Mao đặt cho mèo con một cái tên rất hình tượng, gọi là “Đại M”.

    Mao Mao đặc biệt mua cho Đại M rất nhiều thức ăn cho mèo con và sữa bột, nhưng Đại M ngoài uống nước ra thì không chịu ăn gì cả, chỉ thấy thân hình ngày một lớn hơn, cũng ngày một gầy đi. Không lẽ trong bụng có giun sán gì rồi? Sáng hôm đó, Mao Mao quyết định đưa Đại M đến bác sĩ thú y, bệnh viện thú y nằm ở phía bắc của khu dân cư.

    Đây là lần đầu tiên Mao Mao đưa Đại M ra ngoài, cũng là lần đầu tiên Đại M nghiêm túc quan sát thế giới này, chúng sinh trong sáu cõi, chân thực và sống động, Đại M không kìm được mà tò mò nhìn ngó khắp nơi. Đêm qua mưa tuyết lẫn lộn, đường đi có chút lầy lội, bộ lông của con cú mèo đã mất đi vẻ óng mượt, nó núp sau những chiếc lá hòe sắp rụng trên cây, lạnh đến run cầm cập, thấy Đại M, nó càng run dữ dội hơn.

    Trên bãi cỏ của khu dân cư, mấy đứa trẻ đang đá bóng, quả bóng lăn trên nền đất ẩm ướt nên dính đầy bùn. Mấy đứa trẻ chỉ khoảng bảy, tám tuổi, trong đó chỉ có một đứa mười mấy tuổi, vóc người cao to, sức khỏe, một cú sút của cậu ta đã đá lệch quả bóng, trúng ngay sống mũi của một đứa bé mặc đồ thể thao màu xám, đứa bé đó “oa” một tiếng khóc ré lên.

    Thấy đứa bé mặc đồ thể thao màu xám khóc, đứa trẻ lớn hơn sợ người lớn đến sẽ bị mắng, liền có chút sốt ruột, chạy tới túm lấy cổ áo màu xám của đứa bé, quát: “Khóc! Khóc cái gì mà khóc!”

    Đứa bé thấy tình thế như vậy, càng khóc to hơn. Đứa trẻ lớn hơn nghĩ dù sao lát nữa mình cũng không tránh khỏi bị người lớn mắng, đằng nào cũng bị mắng, nó dứt khoát đấm một phát vào đầu đứa bé, “Cho mày khóc này! Cho mày khóc này! Phải đánh cho mày cười mới thôi!”

    Những đứa trẻ khác thấy vậy, lúc đầu không nói gì, sau đó vây quanh chúng hô vang:

    “Lớn bắt nạt nhỏ, bị quỷ cắn!”

    “Lớn bắt nạt nhỏ, bị quỷ cắn!”

    “Lớn bắt nạt nhỏ, bị quỷ cắn!”

    “Lớn bắt nạt nhỏ, bị quỷ cắn!”

    Bọn trẻ vây thành một vòng tròn, lặp đi lặp lại câu nói này. Đứa trẻ lớn hơn “phì!” một tiếng, thấy xa xa có người lớn chạy về phía này, có chút chột dạ nói: “Cắn cái gì mà cắn, tao không sợ!” Nói xong liền chạy biến đi.

    Phía nam của khu dân cư là tòa nhà ban quản lý, trên nóc nhà có một làn khói xanh lờ mờ bao quanh. Đại M cảm thấy trong lòng như có thứ gì đó đè nặng lên, nhưng nó thật sự không thể nhớ rõ đó là thứ gì, dường như là một việc cần phải hoàn thành nhưng chưa hoàn thành, hoặc là một thứ cần phải lấy nhưng chưa lấy được, nó nhíu đôi mày nhỏ, thật sự không nhớ ra được.

    “Đại M ngoan” Mao Mao vuốt trán nó, “Sắp đến bệnh viện rồi, bác sĩ và y tá ở đó đều rất tốt, họ cũng biết mẹ của con nữa đó!”

    Đại M không hề chú tâm nghe lời Mao Mao nói, chỉ đi theo Mao Mao đến bệnh viện. Người đàn ông có cổ treo trên cây đang đánh đu, lưỡi đột nhiên thè ra thật dài, lắp bắp: “Ta, ta, ta, đã từng giúp cha của ngươi”

    Đại M không hiểu lời của người đàn ông đó, nhưng lại bất giác rơi nước mắt. Mặc kệ đi! Cái đầu nhỏ của Đại M không định suy nghĩ quá nhiều chuyện, chỉ cảm thấy, đây thật sự là một thế giới muôn màu muôn vẻ. Đại M khoan khoái kêu “ư ư” một tiếng.

    Trước cửa bệnh viện thú y có dán một tờ thông báo chữ đen trên giấy trắng, yêu cầu các chủ nhà trong tháng này tốt nhất không nên dắt thú cưng ra ngoài, nếu ra ngoài, cũng phải đeo khẩu trang cho thú cưng, cấm thú cưng ăn những thức ăn lạ ở ngoài.

    Sau sự việc mèo hoang, ban quản lý đã rải một lượng lớn bánh bao có độc trong khu dân cư để đầu độc những con mèo hoang gây rối đó. Trong bệnh viện chỉ có một bác sĩ và ba y tá, Mao Mao rất thân với vị bác sĩ đó, là một chàng trai trẻ có những ngón tay thon dài, tên là Vương Tử Hàm, nhưng mọi người đều gọi anh là Vương Tử.

    Vương Tử đã kiểm tra cho Đại M, không phát hiện điều gì bất thường. “Kỳ lạ, con mèo này thật sự chỉ mới nửa tháng tuổi thôi sao?” Vương Tử hỏi.

    “Đúng vậy!”

    “Vóc dáng đã gần bằng một con mèo trưởng thành rồi!” Vương Tử nhíu mày.

    “Ồ, tôi cũng thấy lạ, có lẽ chồng của Lão Bạch là một con mèo có thân hình khổng lồ cũng nên!” Mao Mao vẫn luôn hiểu như vậy.

    “Lão Bạch vẫn khỏe chứ? Lát nữa cô có thể lấy một ít thức ăn bồi bổ về cho nó!” Vương Tử trước nay rất biết cách kinh doanh.

    “Ừm… Lão Bạch đã chết sau khi sinh ra Đại M…” Mao Mao buồn bã.

    “Ồ, xin lỗi… À phải rồi, Lão Bạch chỉ sinh một con mèo này thôi sao?” Vương Tử hỏi, “Những bé mèo con khác có lớn nhanh như Đại M không?”

    “Lão Bạch chỉ sinh một bé mèo con thôi…” Mao Mao nói, “Có lẽ những bé mèo con khác còn chưa kịp chào đời thì đã…”

    “Ồ…” Vương Tử nhíu mày, “Vậy à…” Vương Tử tin vào Phật, trên bức tường phía nam của bệnh viện, có treo một bức pháp tướng của Địa Tạng Bồ Tát, trên bàn thờ quanh năm cúng bái hương khói. Đại M ngước mắt nhìn bức tượng Phật, trong lòng quặn lại, cảm thấy vừa sợ hãi, lại vừa không kìm được muốn đến gần.

    “Nếu không phiền, cứ để Đại M ở lại đây quan sát vài ngày nhé!” Vương Tử nói, “Cứ không ăn uống như thế này, nếu không tìm ra nguyên nhân, e là sẽ chết non mất!”

    “Chuyện này…” Mao Mao do dự, trong lòng có chút không nỡ.

    “Tôi sẽ để Huệ Huệ chăm sóc nó thật tốt!” Vương Tử nói, một cô gái mặc đồng phục y tá màu xanh hồng nhạt đứng bên cạnh mỉm cười ngọt ngào.

    AUDIO CHƯƠNG 5 + 6

  • Trương Dũng và Lưu Vĩ cầm đèn pin, đi về phía góc tường ở phía bắc của khu dân cư.

    “Mẹ kiếp, lũ mèo hoang này thành tinh cả rồi!” Trương Dũng nhổ một bãi nước bọt.

    “Trong khu có nhiều thú cưng, những con thú cưng đó còn quý hơn mạng người. Sếp tổng nói không được đặt thuốc chuột.” Lưu Vĩ cảm thấy trong lòng hơi nóng rát, tối nay ăn quá nhiều tỏi.

    “Mẹ kiếp!” Trương Dũng lại nhổ một bãi nước bọt nữa, “Lũ mèo này đang mở đại hội đại biểu loài mèo đấy à? Sao lại tụ tập hết cả ở đây rồi.”

    “Anh Trương,” Lưu Vĩ đột nhiên dừng bước, nói: “Hay là chúng ta đừng qua đó nữa, em thấy chuyện này có vẻ tà ma…”

    “Mẹ kiếp, không đi thì ngày mai hít gió tây bắc à? Đã có mấy chủ nhà gọi điện phàn nàn rồi!” Trương Dũng trong lòng cũng có chút sợ hãi, liền lấy tượng Phật Quan Âm bằng ngọc nhỏ trong cổ áo ra, nắm chặt trong tay.

    Mùa đông, gió đêm như dao, từng nhát cứa vào mặt, trên trời lác đác bay vài bông tuyết nhỏ. Lưu Vĩ đi theo sau Trương Dũng, từ xa nhìn đám mèo lúc nhúc dưới đất, ít nhất cũng phải có hai ba trăm con…

    Con lệ quỷ mặt xanh cười nói: “Giết gà sao phải dùng dao mổ trâu?” Dứt lời liền hóa thành một làn khói xanh, lao về phía Trương Dũng. Tượng Phật Quan Âm bằng ngọc trong tay Trương Dũng “rắc” một tiếng vỡ tan, làn khói xanh bị va chạm làm tổn thương mấy phần nguyên khí, nó chửi một tiếng rồi chui vào mắt của Lưu Vĩ. Quỷ hồn nhập xác, từ mắt đi vào, rồi theo hơi thở trong miệng mà ra. Trương Dũng chỉ cảm thấy hổ khẩu rung lên, buông tay, tượng Phật ngọc vỡ thành hai nửa, rơi xuống đất.

    “Mẹ kiếp!” Trương Dũng trong lòng chột dạ chửi thầm, quả nhiên là tà ma! “Đi, về gọi thêm mấy người nữa đến, lũ mèo hoang này đông quá!”

    Tiểu Hắc thấy lệ quỷ mặt xanh bị tượng Phật Quan Âm làm tổn thương nguyên khí, vì sự an toàn lâu dài của các bé mèo con, nó quyết định thừa thắng xông lên. “Meo… Gã bảo an kia đã bị ác quỷ nhập xác, mọi người xông lên nhân cơ hội giết hắn!” Tiểu Hắc ra lệnh một tiếng, hàng trăm con mèo hoang lao về phía Lưu Vĩ.

    Trương Dũng và Lưu Vĩ sợ hãi co cẳng bỏ chạy, nhưng làm sao chạy nhanh bằng lũ mèo hoang được? Chẳng mấy chốc hai người đã bị mèo hoang vây chặt, con lệ quỷ mặt xanh trong cơ thể Lưu Vĩ thầm kêu không ổn, mùi tỏi trong miệng Lưu Vĩ quá nồng, không thể xông ra được, nếu Lưu Vĩ này thật sự bị đánh chết, từ đó không còn thở nữa, thì việc nhập xác này cũng sẽ biến thành nhà tù. Thông minh lại bị chính sự thông minh hại, thấy con mèo đen kia cũng chỉ mới đắc đạo được hai ba ngày, chẳng có pháp lực gì, lệ quỷ vốn định mượn sức người để diệt mèo, không ngờ lại hại chính mình. Lệ quỷ mặt xanh vô cùng tức tối.

    Tiểu Hắc: “Meo, xông lên!”

    Một bầy mèo hoang ba lớp trong ba lớp ngoài vây chặt Lưu Vĩ, cả khu dân cư chỉ nghe thấy tiếng mèo gào và tiếng la hét thảm thiết của Lưu Vĩ. Trương Dũng đã sợ đến ngất đi từ lâu, lũ mèo hoang để lại những dấu chân hoa mai trên người anh ta.

    5.

    Lệ quỷ, oán linh bị lệ khí quấn thân, là đại hung. Lệ quỷ mặt xanh cắn răng, cố gắng xông ra khỏi mùi tỏi nồng nặc. Xa xa, tiếng còi cảnh sát hú vang, hơn chục người cầm dùi cui điện xông tới.

    “Đánh mèo! Cứu người!” Người dẫn đầu ra lệnh một tiếng, tiếng mèo kêu thảm thiết vang trời dậy đất.

    “Chạy!” Tiểu Hắc lao vào người đội trưởng đội bảo an, lũ mèo hoang tản ra tứ phía. Lưu Vĩ hơi thở thoi thóp, lệ quỷ gắng gượng chống đỡ để Lưu Vĩ đứng dậy.

    “Lão Bạch sắp sinh rồi!” Mao Mao luống cuống tay chân, nhìn Lão Bạch cuộn tròn trên mặt đất rên rỉ ư ử.

    “Đỡ đẻ, đỡ đẻ! Mèo thì đỡ đẻ thế nào?” Trán Mao Mao rịn ra những giọt mồ hôi nhỏ, “Con nhóc điên, con nhóc điên! Con nhóc điên không nghe lời!” Mao Mao trách mắng Lão Bạch.

    “Anh… anh lên mạng tra xem!” Kính Tử hoảng loạn mở máy tính.

    Trong lòng Tiểu Hắc âm ỉ đau, vừa hét lớn bảo mọi người rút lui, vừa hất văng hết đèn pin của mọi người xuống đất.

    “Đuôi ra rồi…” Mao Mao hét lớn: “Lão Bạch, cố lên! Mèo con sắp ra rồi!” Lão Bạch dường như hiểu được lời của Mao Mao, cô bé như búp bê tò mò ngồi xổm bên cạnh.

    Lệ quỷ chống đỡ Lưu Vĩ, chuẩn xác và tàn nhẫn bóp chặt cổ Tiểu Hắc, cơ thể Tiểu Hắc lơ lửng giữa không trung, một con mèo hoang lao tới cứu, nhưng lại bị Lưu Vĩ quăng mạnh xuống đất.

    “Đấu với ta! Ngươi còn non lắm!” Ác quỷ Lưu Vĩ hung tợn nói.

    Đuôi của mèo con đã ra rồi, nhưng Lão Bạch lại không tài nào dùng sức được nữa.

    Kính Tử nói: “Mao Mao, tránh ra chỗ đó đi, mèo sinh con không cho người khác xem được! Trên mạng nói vậy đó!” “Ồ ồ!” Mao Mao vội vàng đứng dậy. Lão Bạch khó khăn bò vào trong tủ quần áo.

    “Tiểu miêu yêu, không! Ngay cả miêu yêu cũng không tính, chẳng qua chỉ là một con linh miêu mà thôi, còn dám đấu với ta?” Ác quỷ Lưu Vĩ cười lạnh.

    Tiểu Hắc cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn, nó quay đầu, dùng khóe mắt liếc nhìn ban công nhà Mao Mao. Lão Bạch khẽ rên rỉ, dùng sức, sinh linh sắp chào đời này, không phải là một bé mèo bình thường. Dùng sức! Dùng sức! Cố lên! Cố lên!

    Mèo có chín mạng, Tiểu Hắc bắt đầu đếm. Để cứu mẹ khỏi tay người chủ độc ác đầu tiên, nó đã dùng một mạng. Để cứu con của người chủ thứ hai khỏi tay oán quỷ, nó đã dùng mạng thứ hai. Để phong ấn oán linh búp bê trong khu dân cư, nó đã dùng mạng thứ ba và thứ tư. Để có được tình yêu của Lão Bạch, nó đã dùng mạng thứ năm. Để trấn áp oán khí của 5 vạn con chó bị thảm sát ở Vân Nam, nó đã dùng mạng thứ sáu, thứ bảy, thứ tám. Mạng cuối cùng, vì nó… xứng đáng. Tiểu Hắc hạnh phúc nhắm mắt lại, tiếng cười của lệ quỷ Lưu Vĩ vang vọng khắp bầu trời khu dân cư.

    Sinh linh bé nhỏ lặng lẽ chào đời, Lão Bạch dùng hết chút sức lực cuối cùng, cắn rách bọc ối cho nó. “Thứ xấu xí!” Lão Bạch trìu mến cười, rồi nhắm mắt lại. Vĩnh viễn.

    Linh hồn của Lão Bạch và Tiểu Hắc kề vai nằm bên cạnh mèo con.

    Lão Bạch nói: “Kiếp này chúng ta đã cứu Đế Thính, thần thú của Địa Tạng Bồ Tát, kiếp sau chúng ta có thể chuyển thế thành người không?”

    Tiểu Hắc nói: “Chuyển thế thành người để làm gì?”

    Lão Bạch nói: “Em chuyển thế thành phụ nữ, anh chuyển thế làm đàn ông, chúng ta sẽ yêu nhau một đời một kiếp.”

    AUDIO CHƯƠNG 4