Chưởng trung yêu phu

Chưởng trung yêu phu – Chương 27

💡 Tóm tắt Chưởng trung yêu phu – Chương 27: Nửa đêm, khi vừa về đến nhà, điện thoại của Hề Từ đổ chuông liên tục. Cuối cùng, anh nhận cuộc gọi từ Mễ thiên sư, người trách móc anh tắt máy và thông báo đoạn đường đèo Bàn Sơn thuộc địa bàn của anh đang xảy ra nhiều tai nạn do Thệ Quỷ tác oai tác quái. Tuy nhiên, Hề Từ thờ ơ đáp mình “chỉ quản yêu, không quản quỷ” rồi cúp máy. Sáng hôm sau, cặp vợ chồng trẻ lại tiếp tục đắm chìm trong sự thân mật mãnh liệt và đầy dịu dàng. Bữa sáng diễn ra ấm cúng dù có phần ngượng ngùng. Khi tới bệnh viện, Úc Linh phát hiện chậu trầu bà héo úa và lo lắng nó mất dần khả năng bảo vệ bà ngoại, nhưng Hề Từ trấn an cô rằng chỉ cần tưới nước là đủ. Trong lúc Úc Linh mải mê chăm chút chậu cây, Hề Từ cảm nhận được một luồng tà khí. Anh lấy cớ đi mua đồ, lặng lẽ tiến lên tầng năm của tòa nhà tổng hợp và bước vào căn phòng nằm sâu nhất cuối hành lang.

Khi về đến nhà, trời đã rất khuya.

Vừa bước vào cửa, điện thoại bàn trong nhà liền đổ chuông, tiếng chuông chói tai trong đêm yên tĩnh làm kinh động giấc mơ. Con vẹt Kim Cương màu tím xanh bay lại, trước tiên chào Úc Linh một tiếng, sau đó nói với Hề Từ: “Hề Hề Triển Vương, hôm nay Đại Mễ đã gọi cho anh một cái móng vuốt điện thoại rồi.”

Con vẹt Kim Cương giơ cái móng vuốt của nó ra, trên đó có ban cái móng.

Úc Linh hiểu ngay ý của nó, hôm nay có một người tên là “Đại Mễ” đã gọi ban cuộc điện thoại tới.

Hề Từ không vội nghe máy, mặc cho điện thoại reo inh ỏi, anh quay sang hỏi Úc Linh: “Em đói không? Anh nấu cho em bát mì nhé?”

Hai ngày nay Úc Linh có chút khó hiểu trước hành vi cứ thỉnh thoảng lại muốn cho cô ăn của anh, cô lắc đầu từ chối ý tốt ấy. Tuy bụng quả thật hơi đói, nhưng lát nữa đã phải đi ngủ, ăn no quá sẽ khó ngủ.

Chuông điện thoại reo một hồi, không có ai nghe nên cuối cùng cũng ngừng. Đến khi Úc Linh chuẩn bị lên lầu, điện thoại bàn lại một lần nữa réo vang chói tai, lần này Hề Từ mới đi tới nghe máy.

“A lô…”

“Hề lão đại, cuối cùng cũng gọi được cho cậu rồi!” Mễ thiên sư vừa mở miệng đã tuôn ra một tràng oán trách, “Tôi nói này, mấy ngày nay sao điện thoại của cậu cứ tắt máy suốt thế? Bây giờ là thời đại thông tin rồi, cậu nói xem có ai mang điện thoại bên người mà lúc nào cũng để chế độ tắt máy không? Sợ tôi tìm cậu à? Chẳng lẽ cậu đề phòng tôi đến thế? Thật khiến tôi đau lòng quá…”

Hề Từ chẳng buồn để ý đến lời oán trách của anh ta, chỉ hỏi: “Có chuyện gì?”

“Tìm cậu đương nhiên là có việc…”

“Nếu là chuyện số đồ cổ kia thì còn phải mất vài ngày nữa mới thanh tẩy xong. Tôi sẽ gửi chuyển phát cho cậu, đến lúc đó nhớ nhận hàng.” Hề Từ ngắt lời anh ta, nói xong đã định cúp máy.

“Ấy, Hề lão đại, khoan đã!” Mễ thiên sư vội vàng kêu lên, chỉ sợ mình chậm một chút là người này sẽ dứt khoát cúp máy, “Tôi đương nhiên vô cùng yên tâm về năng lực của Hề lão đại, số đồ cổ kia giao cho cậu thì tôi chẳng có gì phải lo. Nhưng lần này tôi gọi không phải để nói chuyện đó, còn có việc khác.”

“Vậy thì thôi, gần đây tôi rất bận. Bất kể là chuyện gì cũng không có thời gian giúp cậu, thật ngại quá.” Hề Từ mỉm cười nói, giọng nói trong trẻo, dịu dàng, nhưng ngữ khí lại chẳng có chút gì gọi là áy náy.

Mễ thiên sư bị anh chặn họng, một lát sau mới tiếp tục: “Hề lão đại, chuyện lần này không nhỏ đâu. Người trong Cục đã điều tra rõ rồi, đoạn đường từ trấn Bình đến huyện thành bên cậu chính là địa bàn của cậu. Trên địa bàn của cậu xảy ra nhiều vụ tai nạn như vậy, cậu thật sự mặc kệ à?”

“Tôi chỉ quản chuyện của yêu, không quản quỷ.” Hề Từ nhắc nhở anh ta, “Tôi không vi phạm quy định.”

“Hề lão đại, đừng như vậy mà, người tài thì phải làm nhiều chứ. Nếu chuyện ở trấn Bình thật sự lan rộng thì đối với cậu cũng chẳng có lợi gì, đúng không? Lỡ có mấy tiểu yêu không chịu nổi cám dỗ, sa đọa thành tà yêu, đối với các cậu cũng chẳng tốt đẹp gì…” Mễ thiên sư lải nhải một hồi lâu, cuối cùng nói: “Hề lão đại, đợi tôi xử lý xong chuyện trong tay sẽ qua tìm cậu. Đến lúc đó số đồ cổ kia cậu đưa thẳng cho tôi là được, không cần gửi nữa. Được rồi, tôi chỉ muốn nói những chuyện này thôi, chờ tôi tới rồi nói tiếp. Mấy ngày tới cậu tuyệt đối đừng đi đâu đấy.”

Nói xong, đầu dây bên kia dứt khoát cúp máy, cứ như sợ Hề Từ kịp mở miệng từ chối.

Hề Từ không tỏ ý kiến gì, đặt ống nghe xuống.

Anh Anh đứng trên chiếc tủ cao bên cạnh điện thoại bàn, thấy vậy liền hỏi: “Hề Triển Vương, Đại Mễ tìm anh, lại có tà vật tác quái à?”

“Là Thệ Quỷ.” Hề Từ đáp.

Vừa nghe chuyện có liên quan đến quỷ, Anh Anh cũng giống Hề Từ, chẳng mấy quan tâm. Từ xưa đến nay, yêu và quỷ vốn không cùng một đường. Trong mắt một số con người, yêu trời sinh ích kỷ, bạc tình, xảo quyệt đáng sợ, làm sao có thể quan tâm đến sống chết của người khác? Thệ Quỷ một khi đã nhắm trúng con mồi, chẳng biết sẽ khiến bao nhiêu người vô tội chết oan, nhưng đối với yêu mà nói, người chết là con người, có liên quan gì đến yêu đâu?

Dưới ánh đèn, gương mặt tuấn tú, sạch sẽ của chàng trai thoáng vẻ lạnh nhạt, không còn ôn hòa, nhã nhặn như ban ngày.

Úc Linh tắm xong bước ra, liền thấy Hề Từ đang ngồi trên sofa, trong tay cầm một miếng ngọc quyết có chất ngọc cực tốt. Trên đầu ngón tay anh dường như có một làn sương tím bốc lên, bao phủ lấy miếng ngọc quyết. Nhưng đến khi cô nhìn kỹ lại thì chẳng thấy gì nữa, cô chỉ cho rằng mình hoa mắt nên cũng không quá để tâm.

Hề Từ ngẩng đầu, thấy cô liền mỉm cười, sau đó đặt miếng ngọc quyết vào một chiếc hộp gỗ màu đỏ sẫm rồi khóa lại.

Đêm nay cũng không khác tối qua là bao.

Chỉ là lúc hai người trở về phòng nghỉ ngơi, Úc Linh không nhịn được nhìn thêm chàng trai đang ngồi trên giường một lần.

Nụ cười của anh rất dịu dàng. Dưới ánh đèn vàng nhạt, cả người tuấn tú đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt. Nhưng không hiểu vì sao, cô lại cảm thấy có chút gì đó không đúng, dường như dáng vẻ hiện tại của anh vốn không nên là thế này…

Theo bản năng, cô dùng ngón tay cào nhẹ vào lòng bàn tay.

“Úc Linh?” Anh gọi cô một tiếng, nắm lấy tay cô, kín đáo giữ lấy ngón tay đang cào lòng bàn tay kia, nhẹ nhàng xoa vào lòng bàn tay mềm mại của cô rồi nói: “Ngày mai còn phải đến bệnh viện thăm bà, chúng ta ngủ sớm một chút.”

Úc Linh nhìn anh một lát rồi gật đầu, để anh kéo mình cùng nằm xuống. Ngay sau đó, một cơ thể đàn ông ấm áp áp sát bên người cô. Hề Từ rất tự nhiên vòng tay ôm lấy eo cô, gần như cả người đều dán sát vào cô, chẳng khác nào nghiêng người ôm cô vào lòng mà ngủ.

Úc Linh hơi ngẩn ra. Cô vẫn chưa quen với sự thân mật như thế, bèn chậm chạp nhích người ra một chút, nhưng cánh tay anh lập tức siết chặt, khiến cô chẳng thể nhúc nhích.

Sức anh đúng là lớn thật…

“Sao thế?” Anh ghé sát bên tai cô, dịu giọng hỏi. Giọng nói trong trẻo, dễ nghe như tiếng nước suối.

“Hơi nóng…”

Hề Từ lập tức cầm điều khiển bật điều hòa, sau đó tiếp tục ôm cô vào lòng, rõ ràng đã quyết tâm nhất định phải ôm vợ ngủ.

Úc Linh chớp mắt, trầm ngâm nhớ lại lời Du Lệ từng nói. Nghe nói sau khi kết hôn, đa số đàn ông đều thích ôm vợ mình ngủ, đây cũng là một cách chứng minh đối phương yêu mình.

Nghĩ đến đây, cô im lặng, không nhúc nhích nữa.

Mãi đến khi cô ngủ say, Hề Từ mới mở mắt. Anh đưa tay gạt những sợi tóc rơi trên gương mặt cô sang một bên, lặng lẽ ngắm khuôn mặt đang say ngủ ấy một lúc, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô rồi mới tiếp tục ôm cô ngủ.

***

Có lẽ vì tối qua không bị giày vò, sáng nay Úc Linh tỉnh khá sớm. Sau khi mơ màng một lúc, cô phát hiện người đàn ông bên cạnh vẫn chưa dậy.

Cô vừa cử động, Hề Từ đã tỉnh. Anh cúi đầu, bắt gặp đôi mắt vẫn còn hơi ngơ ngác của cô, liền hôn lên mặt cô một cái, vui vẻ nói: “Chào buổi sáng.”

Úc Linh nhìn anh một lúc rồi cũng nói: “Chào buổi sáng.”

Do dự một chút, cô cũng ghé lại hôn nhẹ lên mặt anh, coi như một nụ hôn chào buổi sáng.

Có lẽ vì đây là lần đầu tiên cô chủ động nên Hề Từ sững người. Sau đó cả gương mặt anh đỏ bừng, đôi mắt nhìn cô nóng bỏng đến mức Úc Linh không nhịn được quay mặt đi, chẳng dám nhìn thẳng vào anh.

Chuyện tiếp theo xảy ra thế nào, chính Úc Linh cũng chẳng biết rõ. Cứ thế, giữa ánh bình minh đầu ngày, hai người lại quấn lấy nhau, có lẽ chuyện này cũng liên quan đến việc đàn ông buổi sáng thường dễ kích động hơn?

Cơ thể cô vốn khá yếu, lại rất sợ đau, vì vậy khi một lần nữa cảm nhận cảm giác bị xâm nhập, cô vẫn vô cùng khó chịu, trong mũi không nhịn được phát ra tiếng rên khe khẽ. Điều đó khiến Hề Từ trở nên cẩn thận hơn, động tác đặc biệt dịu dàng và kiềm chế, luôn chú ý đến biểu cảm của cô, không còn hấp tấp, lỗ mãng như tối hôm trước. Mãi đến khi đôi mày đang nhíu chặt của cô dần giãn ra, anh mới ôm lấy cô, tăng thêm lực.

Mỗi lần anh tiến sâu đều khiến cơ thể cô không kìm được run lên, chỉ có thể vùi mặt vào ngực anh, nhất quyết không chịu ngẩng đầu.

Phản ứng đáng yêu ấy lại càng khiến Hề Từ kích động hơn. Anh không nhịn được tăng thêm sức lực, từng nhịp đều khiến cô có cảm giác cơ thể gần như không còn thuộc về mình. Sự dịu dàng, kiềm chế ban đầu dần bị thay thế bởi một thứ cuồng nhiệt mang tính bản năng.

Mãi một giờ sau, trong phòng mới dần yên tĩnh trở lại.

Úc Linh vùi đầu trong chăn, lại ngửi thấy mùi hoa nồng đậm trong không khí. Cô vẫn không biết đây là hương của loài hoa nào, cũng chẳng biết nó từ đâu mà có, chỉ cảm thấy mùi hương ấy rất dễ chịu, vừa hay che đi thứ mùi ái muội khiến người ta đỏ mặt tim đập còn vương trong phòng.

Đột nhiên cơ thể cô bị bế bổng lên. Úc Linh khẽ hít vào, theo bản năng vòng hai tay ôm lấy cổ anh. Vừa ngước mắt lên, cô đã nhìn thấy gương mặt gần trong gang tấc. Trên mặt Hề Từ vẫn còn vương nét ửng đỏ sau cơn kích tình, mồ hôi theo gò má nhỏ xuống, khiến anh lúc này mang một vẻ nam tính đặc biệt rõ rệt, làm cô nhất thời nhìn đến ngẩn người.

Cô chợt nhận ra, hóa ra anh không phải lúc nào cũng giống một chàng trai lớn sạch sẽ, trong trẻo. Những lúc thế này, anh mang vẻ nam tính vô cùng rõ rệt, có sự gợi cảm và sức quyến rũ đặc trưng của đàn ông, một bộ mặt mà người ngoài không thể nhìn thấy, chỉ người thân mật với anh đến mức này mới có thể chứng kiến.

Rõ ràng bình thường trông anh nhã nhặn, ôn hòa như vậy, thế mà lên giường lại như biến thành một người khác, cuối cùng khiến cô thật sự không chịu nổi, cũng sâu sắc nhận ra sự khác biệt về thể lực giữa đàn ông và phụ nữ. Nếu vừa rồi cô không tỏ rõ mình đã không chịu nổi nữa, có lẽ anh vẫn còn chưa thỏa mãn, muốn tiếp tục thêm một lần.

Đến phòng tắm, Úc Linh ngồi bên bồn tắm lớn, kéo chặt áo choàng tắm trên người, đỏ mặt từ chối sự giúp đỡ của anh, nhỏ giọng nói: “Em tự làm được rồi.”

Hề Từ nhìn cô một lúc mới dịu giọng đáp: “Được, có chuyện gì thì gọi anh.”

Đợi anh rời khỏi phòng tắm, Úc Linh mới cởi áo choàng, ngâm cả người vào làn nước ấm. Cô ôm lấy gương mặt nóng bừng, nhất thời chẳng biết nên diễn tả cảm giác trong lòng thế nào, nhưng ít nhất cô không ghét.

Hai người quen nhau chưa lâu. Sau khi bốc đồng kết hôn với anh, cô phát hiện cuộc sống sau hôn nhân thật ra chẳng khiến mình hối hận. Trái lại, vì có anh mà mỗi ngày cô đều có những trải nghiệm khác trước, thậm chí ngay cả sự quấn quýt thân mật đến mức này cũng đã xảy ra, khiến ánh mắt cô nhìn người đàn ông ấy dần dần thay đổi.

Mọi thứ thật ra đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.

***

Đến khi Úc Linh cuối cùng cũng chậm chạp thu xếp xong xuôi rồi xuống lầu, Hề Từ đã bận rộn trong bếp được một lúc lâu.

Anh Anh bay tới, đậu lên vai cô, cạc cạc nói: “Người đẹp, hôm nay hai người dậy muộn hơn cả tiếng đấy nhé. Đúng là nhiệt tình như lửa, người đã kết hôn có khác.”

Úc Linh: “…”

Trước khi cô kịp phản ứng, con Vẹt Kim Cương có tư tưởng hơi đen tối kia đã vừa dang cánh bay ra ngoài vừa nói: “Chim mới đáng thương đây này, hoa còn chưa tưới xong nữa. Không tưới hết, Hề Triển Vương sẽ cắt khẩu phần ăn của chim…”

Mùi thức ăn thơm phức từ trong bếp bay ra. Úc Linh chậm chạp đi tới, nhìn Hề Từ đang hầm canh trong bếp.

Anh quay đầu nhìn cô, đưa cho cô một ly nước chanh để nhuận cổ rồi nói: “Đói chưa? Chờ thêm mười phút nữa là được, em ra ngoài ngồi một lát đi.”

Úc Linh nhìn căn bếp ngăn nắp đâu ra đấy, quyết định mình vẫn không nên vào gây thêm phiền phức, ngoan ngoãn ôm ly nước chanh vừa lành mạnh vừa bổ dưỡng ra bàn ăn ngồi chờ.

Bữa sáng vẫn vô cùng phong phú và đầy đủ dinh dưỡng. Ăn sáng xong, hai người mang theo phần bữa sáng chuẩn bị cho bà ngoại rồi cùng đến bệnh viện.

Hôm nay họ dậy muộn hơn bình thường một tiếng, vì vậy lúc tới bệnh viện, bà ngoại đã ăn sáng từ lâu. Thấy hai người, bà cười ha hả bảo hôm nay sao tới muộn thế, khiến Úc Linh suýt nữa không giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh, chỉ có thể im lặng nhìn chằm chằm chậu trầu bà bên cạnh.

Nhìn một lúc, cô đột nhiên phát hiện lá của chậu trầu bà dường như hơi héo.

Từ khi Hề Từ mang chậu trầu bà này tới bệnh viện, nó vẫn luôn xanh tốt, đầy sức sống. Hơn nữa, vì những con quái vật kia sợ nó nên Úc Linh cũng hiểu đây không phải một chậu cây bình thường, thậm chí cô còn vô thức có thiện cảm với “Có Gian Tiệm Hoa”. Nhưng giờ lá của chậu cây vốn không bình thường này lại bắt đầu héo, Úc Linh cảm thấy vấn đề có vẻ nghiêm trọng.

Cô cẩn thận quan sát thêm một lượt. Phòng bệnh trông chẳng có gì thay đổi, tinh thần của bà ngoại tuy vẫn không tốt lắm nhưng cũng không tiếp tục già đi. Nhất thời cô không biết rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.

Đến khi bác sĩ tới kiểm tra thường lệ, Úc Linh và Hề Từ đứng bên cửa sổ chờ.

Hề Từ nhìn cô, hơi nghiêng người tới hỏi: “Em sao thế?”

Úc Linh nhìn anh một cái rồi chuyển ánh mắt sang chậu trầu bà bên cửa sổ, nhỏ giọng nói: “Lá trầu bà hơi héo rồi.”

Ánh mắt Hề Từ rơi xuống chậu trầu bà, thần sắc không hề thay đổi, rất nhanh đã thu lại ánh nhìn rồi nói với cô: “Có lẽ là thiếu dinh dưỡng thôi, để anh xem thử.”

Úc Linh nhớ tới cả sân đầy hoa cỏ ở nhà anh, cảm thấy anh hẳn là người rất biết chăm cây, không giống cô chỉ biết nuôi xương rồng, lập tức nhờ anh xem giúp.

Hề Từ cầm chậu trầu bà lên kiểm tra một lúc. Trước ánh mắt mong chờ của Úc Linh, anh nói: “Không sao đâu, tưới thêm chút nước là được. Đến chiều chắc sẽ tươi tỉnh lại.”

Nghe vậy, Úc Linh lập tức đi lấy nước, chuẩn bị chăm sóc nó cẩn thận chẳng khác nào hầu hạ tổ tông.

Trong lúc cô ôm chậu trầu bà loay hoay, Hề Từ liếc nhìn phòng bệnh một lượt rồi bước ra ngoài. Anh đứng giữa hành lang quan sát xung quanh, khẽ nhắm mắt cảm nhận sự thay đổi trong không khí. Đột nhiên, thần sắc anh lạnh hẳn xuống. Đúng lúc dì hộ lý xách một bình nước nóng đi tới, anh nói với dì một tiếng rồi đút hai tay vào túi quần, thong thả rời đi.

Úc Linh tưới nước cho chậu trầu bà xong, cẩn thận đặt nó lên bệ cửa sổ. Nghĩ một chút, cô lại sợ hôm nay nắng quá gắt sẽ làm nó bị cháy lá nên chuyển vào chỗ râm mát. Nhưng nhìn thế nào cũng không vừa ý, cô lại tiếp tục đổi chỗ.

Dời qua dời lại mấy vị trí, cuối cùng cô mới miễn cưỡng hài lòng. Làm xong tất cả, cô quay đầu nhìn quanh.

Chồng cô đâu rồi?

Dì hộ lý thấy cô tìm Hề Từ liền nói: “Vừa rồi anh Hề bảo xuống lầu mua chút đồ, lát nữa sẽ về.”

Úc Linh nghe vậy cũng không để tâm, đi tới ngồi bên giường trò chuyện với bà ngoại.

Bà ngoại như thường lệ lại hỏi cô sống chung với Hề Từ thế nào, hai người có cãi nhau hay không, rồi nói: “A Từ nhìn là biết người tính tình tốt, biết bao dung người khác. Cháu thì khuyết điểm đầy mình, vừa hay nó có thể nhường nhịn cháu, lại còn biết chăm sóc người khác. Đàn ông như vậy bây giờ chẳng có nhiều đâu. Cho nên cháu cũng đừng vì thế mà được đằng chân lân đằng đầu, suốt ngày bắt nạt nó…”

“Khoan đã, cháu bắt nạt anh ấy lúc nào?” Úc Linh ngắt lời bà ngoại, khó hiểu hỏi.

Bà ngoại lườm cô: “Tính cháu thế nào bà còn không biết sao? Hễ không vừa ý là bày sắc mặt cho người khác xem, tùy hứng muốn chết. Chỉ có cháu bắt nạt người ta chứ ai bắt nạt nổi cháu? A Từ tính tình tốt, chẳng cần nhìn bà cũng biết chỉ có cháu bắt nạt nó. Nó là đàn ông, không thèm so đo với cháu thôi…”

Úc Linh âm thầm oán thầm trong bụng: Rõ ràng ở trên giường toàn là anh ấy bắt nạt cháu, cháu bắt nạt anh ấy lúc nào, còn bày sắc mặt cho anh xem nữa chứ?

Trong lúc bà ngoại còn đang lải nhải dặn dò cháu gái không được bắt nạt người cháu rể tính tình tốt, Hề Từ đã đi xuyên qua hành lang nối giữa khu nội trú và tòa nhà tổng hợp, bước vào tòa nhà tổng hợp rồi lên tầng năm.

Anh đi thẳng tới căn phòng nằm sâu nhất cuối hành lang tầng năm. Bên cạnh là bức tường có một ô cửa sổ đang mở toang, phía trước đã không còn đường đi.

Hề Từ liếc nhìn cửa sổ một cái, sau đó đẩy cửa bước vào.

Về Mục Lục Chưởng Trung Yêu Phu


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc