💡 Chưởng trung yêu phu – Chương 35. Úc Linh tò mò hỏi về sự khác biệt giữa yêu và yêu vật. Mễ Thiên Sư giải thích rằng yêu vật là loài sa ngã hoặc bị nhiễu khí tác động, khát máu và cần bị tiêu diệt, trong khi yêu thông thường chỉ tu luyện độc lập và có thể thành tinh nếu đăng ký với Tổ Dị Văn. Anh cũng cho biết vẹt Anh Anh là một con yêu nhỏ đã khai mở linh trí nhưng chưa thể hóa thành người. Úc Linh cũng hỏi về công việc trợ lý thiên sư của Hề Từ khiến Mễ Thiên Sư phải giải thích suốt một giờ. Hề Từ sau đó cho Úc Linh bôi thuốc thương hiệu gia truyền rồi cả hai đi ngủ. Úc Linh vì sợ hãi những kiến thức quái vật vừa học nên ôm chặt lấy Hề Từ. Sáng hôm sau, sau khi Mễ Thiên Sư rời đi với các cổ vật đã được làm sạch yêu khí, Hề Từ cùng Úc Linh vào viện thăm bà ngoại. Tình hình sức khỏe của bà tiến triển tốt thì Úc Linh bất ngờ nhận được điện thoại từ Du Lệ.
Vẹt Kim Cương tím xanh Anh Anh nghiêng đầu nhìn Úc Linh, dáng vẻ trông vô cùng đáng yêu. Thế nhưng nhìn móng vuốt không ngừng cào nhẹ lên mặt bàn của nó là biết lúc này Anh Anh đang hơi bất an.
Anh Anh vẫn còn nhớ tối hôm Hề Từ kết hôn, anh đã cảnh cáo nó không được ăn nói lung tung trước mặt Úc Linh, càng không được để lộ chuyện nó là yêu.
Chẳng lẽ mấy ngày qua nó vô tình nói gì đó trước mặt Úc Linh, khiến cô sinh nghi rồi?
Từ sau khi khai mở linh trí, Anh Anh chẳng khác nào một con chim yêu thông minh trà trộn vào xã hội loài người, đương nhiên hiểu con người thường có thái độ thế nào với những sinh vật phi nhân loại. “Không phải tộc ta, ắt có dị tâm”, phần lớn con người đều chẳng có bao nhiêu thiện cảm với những tồn tại như chúng, thậm chí một số kẻ cực đoan còn trực tiếp ra tay tiêu diệt.
Mặc dù Úc Linh trông khá lạnh lùng, dường như chẳng quan tâm đến chuyện gì, lại tương đối kiên nhẫn với những con vật nhỏ, nhưng suy cho cùng cô vẫn là con người. Anh Anh tuy cũng khá thích tính cách của cô, nhưng nói cho cùng, ban đầu nó chấp nhận cô cũng là vì Hề Từ.
Nếu cô ấy biết mình chỉ là một con yêu chim chưa thành tinh, Hề Triển Vương liệu có tức giận cắt khẩu phần ăn của nó không? Thật lo lắng……
Hề Từ nhìn Úc Linh một lúc rồi quay sang Mễ Thiên Sư, khóe môi nở nụ cười dịu dàng mà anh vẫn thường dùng khi đối diện với người ngoài.
Mễ Thiên Sư lập tức toát mồ hôi, vội vàng hỏi:
“Người đẹp, sao cô đột nhiên lại hỏi chuyện này?”
Úc Linh như thể không chú ý đến bầu không khí có chút bất thường, thong thả nói: ‘Chỉ là muốn làm rõ, đỡ phải mơ mơ hồ hồ, dù sao tôi bây giờ đã kết hôn với Hề Từ, các anh lại là người hay giao thiệp với những thứ kia…… sau này có lẽ còn gặp phải chuyện như tối nay, biết nhiều một chút cũng không hại gì.’
Nghe thấy lời này, Mễ thiên sư suýt chút nữa vỗ tay cho cô.
Quá trình thu phục quỷ tráp tối nay quả thực rất nguy hiểm. Nếu không gọi Hề Từ tới giúp đối phó với con yêu vật kia, có lẽ bọn họ không chỉ thất bại mà còn phải chịu tổn thất nặng nề. Sau đó thấy Hề Từ còn dẫn theo một người bình thường tới, ban đầu bọn họ quả thực có chút lo lắng. Úc Linh chưa từng trải qua trận chiến thế này, nếu chẳng may kéo chân sau thì sao? Dù năng lực của Hề Từ không tệ, hoàn toàn có thể bảo vệ cô, nhưng ai biết giữa chừng có xảy ra biến cố gì hay không?
Nào ngờ từ đầu đến cuối, cô gái này chẳng hề gây thêm phiền phức. Cô chỉ im lặng, mặt không biểu cảm quan sát toàn bộ quá trình. Đến cuối cùng, khi con oan quỷ định nhập vào người cô, cô mới bị dọa một phen, nhưng cũng không hề hét toáng lên hay hoảng loạn bỏ chạy làm ảnh hưởng đến bọn họ.
Sự bình tĩnh ấy nằm ngoài dự đoán, khiến cả hai đều phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Cũng vì vậy mà ấn tượng của Mễ Thiên Sư đối với Úc Linh tốt hơn hẳn. Ngay cả người khó tính và khắt khe như Vân Tu Nhiên cũng chẳng nói được lời nào khó nghe, xem như ngầm chấp nhận sự tồn tại của cô. Trước khi rời đi, anh còn đặc biệt nhắc nhở vài câu. Tuy lời nói chẳng dễ nghe cho lắm, nhưng ít nhất cũng xuất phát từ thiện ý.
Hơn nữa, Mễ Thiên Sư cũng cảm thấy với thân phận của Hề Từ cùng thỏa thuận giữa anh và Tổ Dị Văn, sau này chắc chắn họ còn gặp rất nhiều chuyện tương tự, thậm chí những chuyện nguy hiểm hơn tối nay cũng chẳng ít. Úc Linh đã kết hôn với Hề Từ, cho dù Hề Từ muốn bảo vệ cô chu toàn, nhưng trời có gió mưa bất trắc, chuyện đời khó liệu, ai biết ngày nào đó có xảy ra tình huống tương tự nữa hay không?
Nếu vậy, có lẽ cô cũng nên biết rằng thế giới này vốn chẳng bình yên như những gì người bình thường nhìn thấy. Trong bóng tối vẫn luôn tồn tại đủ loại yêu ma quỷ quái, có những thứ bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra hại người.
Là bạn của Hề Từ, Mễ thiên sư không hiểu tại sao Hề Từ lại thích một người bình thường, thậm chí còn kết hôn với cô, nhưng anh cũng hy vọng Hề Từ có thể hạnh phúc.
Bây giờ Úc Linh chủ động hỏi, Mễ Thiên Sư đương nhiên rất tán thưởng. Ngoại trừ những kẻ ngốc nghếch gan lớn bằng trời, có mấy người bình thường lại muốn chủ động tìm hiểu về những thứ này chứ?
Mễ Thiên Sư lập tức hào hứng phổ cập kiến thức cho cô: “Yêu và yêu vật là hai khái niệm khác nhau. Nói đơn giản nhé, yêu vốn là những sinh vật bình thường mà cô biết. Chúng hấp thụ tinh hoa trời đất để tu luyện, dần dần khai mở linh trí, sau đó tiếp tục tu hành, thậm chí cuối cùng có thể hóa thành hình người. Loại này gọi là yêu. Còn hai con tấn công hai người tối hôm trước và con bị Hề Từ giết tối nay đều là yêu vật. Chúng khát máu, hiếu chiến, thích ăn thịt người, hành động hoàn toàn theo bản tính, căn bản chẳng có lý trí để nói chuyện.”
“Yêu vật chia làm hai loại. Một loại là yêu sa đọa rồi biến thành yêu vật. Loại này có sức mạnh rất lớn, hơn nữa còn giữ được trí tuệ, vừa xảo quyệt vừa lạnh lùng, cực kỳ khó đối phó. Loại còn lại vốn chỉ là động vật bình thường, sau khi bị một loại dị khí xâm nhập vào cơ thể, dần dần bị ăn mòn rồi biến thành yêu vật cấp thấp. Loại này không có trí tuệ, thường chỉ hành động theo bản năng. Thiên Sư chúng tôi nếu gặp yêu, chỉ cần đối phương không chủ động hại người thì bình thường sẽ không quản. Nhưng nếu gặp yêu vật, phát hiện một con là phải tiêu diệt một con, tránh để chúng gây họa cho nhân gian.”
Nói đến đây, Mễ Thiên Sư thuận tay túm Anh Anh lại, chỉ vào nó:
“Chắc vừa rồi cô cũng nghe thấy con chim này nói gì rồi nhỉ? Nó là một con yêu nhỏ đã khai mở linh trí, nhưng vẫn chưa tu luyện thành tinh. Nó đã có trí tuệ nhất định, chỉ là tu hành chưa đủ nên chưa thể hóa thành hình người. Chỉ sau khi có thể hóa thành hình người mới được tính là thành tinh.”
Úc Linh nghe xong, gật đầu:
“Tôi hiểu rồi. Vậy cái gọi là ‘sau khi lập quốc không được thành tinh’… chẳng lẽ những yêu khai mở linh trí sau khi lập quốc đều chỉ có thể giống như Anh Anh sao?”
Mễ thiên sư không nhịn được mà bật cười một tiếng, cảm thấy cô thật sự rất thú vị, nghĩ cũng thật nhiều, liền tiếp lời: “Cũng không phải. Yêu sau khi lập quốc chỉ cần đăng ký hồ sơ với Tổ Dị Văn thì vẫn có thể thành tinh. Đại khái cũng giống như con người làm căn cước vậy. Sau khi có hồ sơ, nếu gặp người của Tổ Dị Văn hoặc gặp chuyện phiền phức, chúng còn có thể nhờ Tổ Dị Văn giúp đỡ.”
Úc Linh đại khái đã hiểu, sau đó lại liếc sang Hề Từ.
Hề Từ bị cô nhìn đến mức da đầu tê dại, suýt nữa không khống chế nổi yêu lực trong cơ thể.
Trong lòng anh thấp thỏm.
Chẳng lẽ cô cũng phát hiện thân phận của anh rồi?
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trạng Hề Từ cực kỳ mâu thuẫn. Một mặt anh hy vọng cô có thể tự mình nhận ra thân phận thật của anh; mặt khác lại sợ sau khi biết anh là yêu, cô sẽ bắt đầu sợ anh, sau đó thẳng thừng đòi ly hôn.
Anh hiểu quá rõ cô sợ những sinh vật phi nhân loại đến mức nào.
Nếu biết anh cũng là yêu, mà hai người mới kết hôn chưa được bao lâu, tình cảm vẫn đang trong giai đoạn vun đắp, nói không chừng cô sẽ chẳng chút do dự chạy đi ly hôn thật.
Hề Từ hoàn toàn không muốn mình vừa kết hôn được mấy ngày đã biến thành chồng cũ của cô.
Như vậy chẳng hay ho chút nào.
Ngay lúc Hề Từ còn đang âm thầm suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể dập tắt ý định ly hôn có khả năng xuất hiện trong đầu Úc Linh, cô đã dời mắt sang chỗ khác, tiếp tục hỏi Mễ Thiên Sư:
“Anh là thiên sư, Hề Từ là trợ lý thiên sư, vậy trợ lý thiên sư thì phải làm những việc gì?”
Mễ Thiên Sư nghe xong, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.
Anh ta hơi chột dạ.
Cái gọi là “trợ lý Thiên Sư” vốn chỉ là thân phận anh thuận miệng bịa ra lúc trước. Tuy trong Tổ Dị Văn quả thực có một số người bình thường sở hữu năng lực đặc biệt, có thể hỗ trợ Thiên Sư bắt quỷ trừ yêu, nhưng thân phận của Hề Từ căn bản chẳng liên quan gì đến trợ lý Thiên Sư.
Nói Hề Triển Vương là trợ lý Thiên Sư?
Nghĩ thôi đã thấy buồn cười.
Tiếp đó, Mễ Thiên Sư gần như dành trọn một tiếng đồng hồ để phổ cập cho Úc Linh những kiến thức cơ bản về nghề nghiệp của bọn họ, phạm vi công việc cũng như các loại yêu ma quỷ quái thường phải đối phó.
Đương nhiên, chỉ một tiếng ngắn ngủi thì không thể nói hết mọi thứ. Thế nhưng chỉ riêng mấy loại quỷ quái thường xuất hiện trong xã hội loài người mà Mễ Thiên Sư kể ra cũng đã đủ khiến kiến thức của Úc Linh được “bổ sung” một cách cực kỳ phong phú.
Cuối cùng, Hề Từ thấy mặt cô vẫn chẳng có biểu cảm gì nhưng cả người đã cứng đờ, bèn lên tiếng cắt ngang:
“Ba giờ sáng rồi, nên nghỉ ngơi thôi.”
Úc Linh nhìn giờ, phát hiện quả thật đã quá muộn. Ngày mai cô còn phải tới bệnh viện thăm bà ngoại, vì vậy liền chúc Mễ Thiên Sư ngủ ngon rồi cùng Hề Từ lên lầu.
Tắm rửa xong, lúc Hề Từ thay thuốc cho cô, Úc Linh tiện thể nhìn vết thương trên cánh tay mình. Vết thương đã đóng vảy, ngay cả lớp vảy máu ở mép cũng có dấu hiệu sắp bong ra.
Cô không khỏi cảm thán thuốc của Hề Từ quả nhiên rất hiệu nghiệm, bèn hỏi:
“Loại thuốc trị thương này anh còn không? Nếu còn thì chuẩn bị cho bà ngoại một ít nhé.”
Hề Từ mỉm cười:
“Trong nhà vẫn còn hai lọ. Dùng hết thì về quê lấy thêm là được.”
Úc Linh hài lòng, lập tức quyết định đưa loại thuốc này vào danh sách thuốc dự phòng thường xuyên trong nhà.
Thay thuốc xong, hai người cùng lên giường.
Úc Linh nhìn Hề Từ một lúc, cuối cùng không nhịn được lăn sang, chui thẳng vào lòng anh rồi ôm chặt lấy anh.
“Úc Linh?”
Hề Từ ôm lấy người trong lòng, trước sự chủ động hiếm hoi của cô, trong lòng vừa phấn khích vừa kích động.
Úc Linh vùi mặt vào ngực anh, hồi lâu sau mới lí nhí:
“Vừa rồi nghe Mễ Thiên Sư kể nhiều loại yêu ma quỷ quái như vậy, em… bây giờ đầu óc đang tự động tưởng tượng đủ thứ.”
Nói ra thì hơi mất mặt, nhưng Úc Linh nghĩ dù sao hai người cũng đã kết hôn rồi. Chuyện cô sợ quỷ sớm muộn gì Hề Từ cũng phát hiện, căn bản chẳng cần phải cố giấu anh.
Cho nên vì sợ quá mà hận không thể dính chặt lấy anh sao?
Hề Từ im lặng một lúc, đột nhiên cảm thấy cái tính sợ quỷ này của cô vừa đáng yêu lại vừa đáng ghét.
Anh vòng tay ôm eo cô, chẳng khách sáo kéo cô sát vào lòng mình.
Trong vòng tay là mùi hương đã dần trở nên quen thuộc suốt mấy ngày qua. Cơ thể Hề Từ bất giác xao động, thậm chí còn nảy sinh một cảm giác hưng phấn khó hiểu, khiến anh vừa xấu hổ vừa căng thẳng, gần như muốn tìm nơi nào đó để giải tỏa.
Rõ ràng từ trước đến nay anh luôn thanh tâm quả dục. Thậm chí có thể nói vì chịu ảnh hưởng của bản thể, anh chưa từng có nhu cầu quá lớn về phương diện này.
Nhưng kể từ đêm đầu tiên thực sự trở thành vợ chồng với cô, Hề Từ mới phát hiện mình đã bắt đầu nảy sinh ham muốn với Úc Linh…
Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt qua lớp băng gạc thô ráp trên cánh tay cô. Hề Từ cố gắng đè nén sự xao động trong cơ thể, nhắm mắt, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Vì tối hôm trước thức quá khuya nên sáng hôm sau, không ngoài dự đoán, Úc Linh lại ngủ nướng.
Cô chậm chạp bò dậy, tóc tai rối tung, ngồi ngây ra trong chăn, hai mắt vô hồn nhìn về phía trước. Mãi đến khi có một bàn tay đưa tới xoa nhẹ mái tóc, ánh mắt cô mới dần lấy lại tiêu cự, nhìn người thanh niên tuấn tú, nho nhã đang ngồi bên giường.
“Mười giờ rồi, dậy ăn chút gì đi.”
Hề Từ cúi xuống hôn lên má cô, dịu dàng nói.
Úc Linh “ừm” một tiếng, vẫn lười biếng chẳng muốn động đậy.
Hề Từ đã biết thói quen nằm ì trên giường mỗi khi vừa thức dậy của cô nên cũng chẳng thúc giục, chỉ ngồi bên cạnh bầu bạn một lúc, đợi đến khi cô chịu bò xuống giường.
Úc Linh vuốt lại mái tóc rối, đi vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt. Đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, cô ngậm bàn chải, thò đầu ra ngoài hỏi:
“Đúng rồi, bây giờ muộn thế này rồi, bên bà ngoại thế nào?”
Hề Từ đang đứng trước tủ quần áo, rất tự nhiên lựa quần áo cho cô. Anh không quay đầu lại:
“Sáng nay anh gọi cho hộ lý rồi. Anh nói tối qua phải giúp Mễ Thiên Sư một việc nên hai chúng ta ngủ muộn, hôm nay sẽ tới bệnh viện trễ một chút.”
Úc Linh nghe vậy mới rụt đầu vào, tiếp tục đánh răng rửa mặt.
Đến khi cô vệ sinh cá nhân xong bước ra, Hề Từ đã không còn trong phòng. Trên đầu giường đặt ngay ngắn bộ quần áo cô sẽ mặc hôm nay.
Úc Linh nhìn một lúc, nhất thời rơi vào trầm mặc.
Chỉ mới kết hôn được vài ngày mà Hề Từ đã chăm sóc cô chẳng khác nào công chúa. Từ đầu đến chân, gần như chẳng có chỗ nào anh không chu toàn, vậy mà mọi thứ lại tự nhiên đến mức chẳng khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Cũng giống như chính con người anh, ôn hòa, thanh sạch, như gió xuân mưa bụi, lặng lẽ thấm vào lòng người.
Điều khiến Úc Linh lúng túng nhất là chuyện quần áo.
Mỗi lần tắm xong, cô đều quen tay ném quần áo đã thay vào giỏ rồi mặc kệ ở đó. Thế nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, cô sẽ phát hiện Hề Từ đã giặt sạch, phơi ngay ngắn cả đồ lót của cô. Đồ lót còn được anh giặt bằng tay, chỉ có quần áo khác mới bỏ vào máy giặt.
Ngày đầu tiên sau khi kết hôn, lúc nhìn thấy đồ lót của mình được phơi ngay ngắn ngoài ban công, lần đầu tiên trong đời Úc Linh lúng túng đến mức chẳng biết phải nói gì. Trong sinh hoạt hằng ngày, cô vốn tùy tiện lại lười biếng, làm gì cũng qua loa đại khái. Nếu không có người trông chừng, cuộc sống thật sự chẳng ra đâu vào đâu.
Hề Từ lại hoàn toàn trái ngược.
Anh sống tinh tế, cẩn thận, trong ngoài nhà cửa đều thu xếp đâu ra đấy, thậm chí còn tháo vát hơn cả cô.
Úc Linh chậm rãi thay quần áo, trong lòng lại âm thầm tặng cho quyết định bốc đồng kết hôn lúc trước của mình ba mươi hai cái like.
Du Lệ từng nói, nếu một người đàn ông sẵn lòng chăm sóc bạn như công chúa trong cuộc sống, vậy thì người đàn ông ấy nhất định không được bỏ lỡ.
Úc Linh tiếp tục âm thầm tặng thêm like cho sự sáng suốt của bản thân.
Sau đó cô vui vẻ xuống lầu.
Vừa xuống tới nơi, cô đã thấy Mễ Thiên Sư với vẻ mặt phờ phạc, mặc bộ áo dài kiểu cổ đi từ trong phòng ra. Rõ ràng anh ta cũng vừa ngủ dậy, cằm còn lún phún một lớp râu xanh, trông khá nam tính.
Nhưng Úc Linh nhìn sang Hề Từ sạch sẽ, tuấn tú, từ đầu đến chân đều chỉnh tề, lập tức cảm thấy mình vẫn thích kiểu đàn ông biết chăm chút cuộc sống như thế này hơn.
“Chào buổi sáng… Bữa sáng ăn gì vậy? Hề lão đại, tôi đói rồi…”
Mễ Thiên Sư vừa gãi người vừa than.
Hề Từ đang bưng một xửng bánh bao nhỏ nóng hổi đi ra, thấy bộ dạng ấy của anh ta, ánh mắt lập tức sắc lạnh:
“Đi rửa cho sạch sẽ rồi hẵng lại đây.”
Anh Anh ngậm một đóa hồng bay vào, cắm nó vào bình hoa trên bàn rồi cười khành khạch:
“Đại Mễ, ở đây còn có người đẹp đấy. Cậu lại dám gãi ngứa trước mặt người đẹp, bất lịch sự quá đi! Sau này cậu nhất định không lấy được vợ đâu!”
“Cút đi, đừng có nguyền rủa tôi!” Giọng Mễ Thiên Sư vọng ra từ phòng vệ sinh. “Sau này tôi phải cưới một cô gái dịu dàng hiền thục, nấu ăn ngon số một!”
Bữa sáng cứ thế náo nhiệt trôi qua.
Sau đó Mễ Thiên Sư lấy ra một chiếc hộp gỗ màu đỏ, kiểm tra khí tức của những món cổ vật bên trong. Phát hiện âm khí bám trên đó đã được thanh tẩy sạch sẽ, anh ta lập tức cười với Hề Từ:
“Hề lão đại, giao cho cậu quả nhiên là yên tâm nhất. Tôi mang mấy thứ này về trước, đến lúc đó thù lao sẽ chuyển vào tài khoản của cậu.”
Hề Từ thản nhiên “ừ” một tiếng.
Úc Linh không nhịn được tò mò nhìn sang, phát hiện trong hộp đều là những món cổ vật nhỏ, nhìn qua đã biết có niên đại khá lâu.
Trong đầu cô lập tức nảy ra một suy nghĩ.
Mấy thứ này… chẳng lẽ đều lấy từ trong mộ ra?
Dạo gần đây phim ảnh và tiểu thuyết về trộm mộ chẳng phải đang rất thịnh hành sao?
Quả nhiên, thấy cô tò mò, Mễ Thiên Sư lập tức nhiệt tình giải thích:
“Đây là đồ lần trước tôi và Hề lão đại đuổi theo một đám trộm mộ vào một ngôi mộ cổ trong núi hoang rồi lấy lại được. Mấy món cổ vật này đều nhiễm âm khí, nên mới nhờ Hề lão đại thanh tẩy giúp. Bây giờ xử lý xong rồi, tôi mang về giao nộp cho nhà nước.”
Vừa nghe những thứ đó thật sự được lấy ra từ trong mộ, da gà trên người Úc Linh lập tức nổi lên.
Cô lạnh lùng “ừ” một tiếng, thu hồi ánh mắt rồi lặng lẽ dịch sang bên cạnh.
Chuyện quỷ tráp tác quái đã được giải quyết. Mễ Thiên Sư vốn là người bận rộn, sau khi ăn chực thêm một bữa trưa liền thu dọn hành lý rời đi.
Mễ Thiên Sư đi rồi, Hề Từ và Úc Linh cũng mang cơm trưa đến bệnh viện thăm bà ngoại.
Tinh thần của bà hôm nay tốt hơn hôm qua một chút. Ngay cả khi xuống giường đi lại, bà cũng không còn chóng mặt dữ dội như mấy ngày trước, càng không đến mức mới đi hai bước đã choáng váng, buồn nôn.
Đây là một dấu hiệu tốt.
Bác sĩ cũng nói có lẽ mấy ngày nằm viện điều trị đã giúp cơ thể bà hồi phục khá nhiều, nhưng vẫn nên tiếp tục ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày.
Đúng lúc Úc Linh đang vui mừng vì sức khỏe của bà ngoại dần chuyển biến tốt, điện thoại của cô bỗng reo lên.
Là Du Lệ gọi tới.

Gửi phản hồi