Động vật báo án: Chương 1

Trạm cứu hộ động vật (1)

“Ư…”

Tiếng ù tai chói lói khiến Kiều Dữu vừa tỉnh lại đã cảm thấy dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn. Cô chống tay xuống đất, chậm rãi ngồi dậy, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác.

“Tách.”

Một giọt máu từ gò má cô chảy xuống, rơi lên mu bàn tay.

Ngay sau đó là giọt thứ hai.

Rồi giọt thứ ba.

Kiều Dữu cúi mắt nhìn vệt máu đỏ thẫm trên tay hồi lâu, mãi mới lờ mờ nhớ ra rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Hôm nay cô đến Trạm cứu hộ động vật để khám sức khỏe và triệt sản miễn phí cho những con vật nhỏ ở đây. Sau khi làm xong, lúc đang chuẩn bị rời đi, cô bỗng nghe thấy một tiếng nổ vang trời.

Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đầu đã đau nhói dữ dội, ngay sau đó hai mắt tối sầm và bất tỉnh.

Cái nóng oi ả của mùa hè như rút cạn toàn bộ hơi ẩm trong không khí. Mặt trời treo lơ lửng trên cao thiêu đốt da thịt đến bỏng rát.

Con phố vốn còn khá sạch sẽ giờ đây đã biến thành một mớ hỗn độn.

Khắp nơi là những mảnh vỡ đang bốc cháy và các vật liệu không rõ nguồn gốc văng tứ tung. Hơi nóng hầm hập khiến nhiệt độ cơ thể vốn đã cao lại càng tăng thêm vài phần. Nhựa đường dưới chân cũng bị nung đến mức mềm nhũn, méo mó vì sức nóng không ngừng bốc lên.

Xuyên qua những ngọn lửa nhấp nháy trước mắt, Kiều Dữu mơ hồ nhìn thấy trên mặt đường đã tụ tập không ít người. Tất cả đều đang chỉ trỏ về phía cô, miệng không ngừng đóng mở, dường như đang lớn tiếng kêu gào gì đó.

Đáng tiếc, vì tai vẫn còn ù đặc nên lúc này cô không nghe rõ nổi một chữ nào.

Ngửi thấy mùi khét nồng nặc trong không khí, Kiều Dữu cứng ngắc xoay cổ nhìn về phía sau. Cách đó không xa, vài cột khói đen cuồn cuộn bốc thẳng lên trời, nhuộm cả khoảng không thành một màu xám đen.

Chết tiệt…

Một dự cảm chẳng lành bất chợt dâng lên trong lòng Kiều Dữu, khiến da đầu cô tê rần.

May mà vừa rồi cô rời đi đủ nhanh.

Khoan…

Không đúng!

Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, Kiều Dữu đã đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

Hướng đó… chẳng phải là Trạm cứu hộ động vật sao?!

Gay rồi!

Bất chấp đầu óc vẫn còn choáng váng, Kiều Dữu nghiến chặt răng, gắng gượng đứng dậy, rồi lập tức lảo đảo lao hết tốc lực về phía hiện trường vụ nổ.

Đến gần hơn một chút, cô nhìn rõ bên ngoài cánh cổng sắt đã bị nổ tung, cạnh bồn hoa ven đường có một người đang nằm gục ở đó, dường như đã hoàn toàn mất đi sự sống.

Nhìn bộ đồ thể thao màu xám phủ đầy bụi đất trên người đối phương, Kiều Dữu lập tức nhận ra đó chính là dì Trương, người phụ trách Trạm cứu hộ động vật, người vừa mới tạm biệt cô chưa đầy hai phút trước.

Lòng nóng như lửa đốt, Kiều Dữu theo bản năng muốn tăng tốc chạy tới, nhưng chân bỗng mềm nhũn, cả người ngã nhào xuống đất khi chỉ còn cách dì Trương vài mét.

Đầu gối và khuỷu tay bị cọ rách, cơn đau nhói nhanh chóng lan khắp cơ thể. Dù vậy, Kiều Dữu vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng cả tay lẫn chân, gần như bò đến bên cạnh dì Trương.

Ngay giây tiếp theo, đồng tử cô co rút lại vì kinh hãi.

Bên dưới cơ thể người phụ nữ, một vũng máu lớn đang chầm chậm lan rộng.

“Trương… dì Trương…”

Kiều Dữu quỳ sụp xuống bên cạnh người phụ nữ trung niên đang nhắm nghiền hai mắt. Đôi bàn tay cô run rẩy vươn ra, nhưng hết lần này đến lần khác ngập ngừng chẳng dám chạm xuống, chớp mắt nước mũi nước mắt đã tèm lem khắp mặt.

Cô cắn chặt môi dưới, mượn cơn đau đó để ép bản thân phải bình tĩnh lại. Sau khi giơ tay quệt đi dòng nước mắt, cô nhanh chóng kiểm tra vết thương của người đang nằm trên mặt đất.

Chẳng mấy chốc, Kiều Dữu đã chú ý đến mảnh thiết gỉ sét đang cắm sâu vào đùi trái của dì Trương. Từ miệng vết thương do mảnh sắt ấy gây ra, từng dòng máu tươi nhỏ đang tranh nhau trào ra ngoài.

Hít sâu một hơi, cô đan chặt đôi bàn tay hãy còn hơi run rẩy lại với nhau, rồi tận dụng trọng lượng cơ thể để ấn chuẩn xác vào vị trí ngay phía trên vết thương!

Lập tức, tốc độ mất máu của nạn nhân đã giảm đi rõ rệt bằng mắt thường.

Lúc này Kiều Dữu mới ngẩng đầu lên tứ phía nhìn quanh, đoạn cất tiếng gọi đầy thảm thiết về phía đám đông đang tụ tập ngày một đông bên kia đường: “Có ai gọi cảnh sát giúp tôi không?!”

“Xe cấp cứu! Cầu xin mọi người gọi xe cấp cứu giúp với!!!!”

Vài phút sau.

Tiếng còi cảnh sát sắc bén từ xa vọng lại gần, hòa lẫn với tiếng còi hú của xe cấp cứu, xé toạc bầu trời buổi chiều oi ả.

Cho đến khi được hai nhân viên y tế đỡ dậy từ hai bên, Kiều Dữu vẫn giữ nguyên tư thế ấn vết thương như lúc nãy, miệng không ngừng lẩm bẩm cầu khẩn: “Cứu cô ấy với, cứu cô ấy với…”

“Xin cô hãy yên tâm giao lại cho chúng tôi, thưa cô, cô đã làm rất tốt rồi. Hơn nữa, vết thương trên đầu cô cũng cần phải được xử lý ngay lập tức đấy.”

Cùng với sự an ủi nhẹ nhàng của nhân viên y tế bên tai, mãi đến khi ngồi xuống khoang sau của xe cứu thương, toàn thân Kiều Dữu mới bắt đầu run lẩy bẩy không thể kiểm soát .

Trong lúc nhân viên y tế sát trùng và xử lý vết thương bên má cho cô, Kiều Dữu nhìn qua vai người trước mặt, thấy có mấy cảnh sát bước xuống từ xe cảnh sát.

Nhiệm vụ của đội ngũ công an đến chi viện được phân công rất rõ ràng. Một nhóm ở lại bên ngoài hiện trường vụ nổ để dựng dây cảnh giới và duy trì trật tự, nhóm còn lại thì cùng lính cứu hỏa xông vào sân của Trạm cứu hộ động vật.

“Vết thương ở đầu bên trái của cô có lẽ bị vật nặng có bề ngoài không đều nện vào.” Nhân viên y tế vừa giúp cô sát trùng, vừa tiện thể hỏi tiếp: “Còn nhớ đã xảy ra chuyện gì không?”

Kiều Dữu theo bản năng nhíu chặt mày, cố gắng nhớ lại một vài chi tiết nhưng chỉ nhận lại những mảnh kí ức mơ hồ: “Lúc đó tôi đang định quay về, dì Trương tiễn tôi ra ngoài, chuyện sau đó thì tôi không có ấn tượng gì nữa.”

Thấy cô có vẻ thực sự khó chịu, nhân viên y tế vội vàng an ủi: “Bất ngờ gặp phải tai nạn như vậy, trong thời gian ngắn trí nhớ bị tổn thương là chuyện thường, đừng quá dằn vặt.”

Nói đoạn, họ cúi đầu tiếp tục nhanh tay nhanh chân băng bó vết thương cho cô.

Mà Kiều Dữu với dây thần kinh vừa buông lỏng đột ngột, đầu óc bắt đầu dần trở nên mơ màng không cách nào kiểm soát.

Đúng lúc này, cô chợt nghe thấy tiếng mèo kêu khe khẽ truyền đến từ đằng xa.

Meo~

Tiếng kêu không rõ lắm, thế mà chính tiếng kêu này đã thành công kéo tâm trí Kiều Dữu trở về.

Cô lịch sự từ chối lời khuyên đến bệnh viện kiểm tra toàn diện thêm của nhân viên y tế, đội chiếc băng gạc trên đầu, nhảy xuống xe cứu thương rồi bắt đầu cúi người tìm kiếm thật kỹ lưỡng trong các bụi cỏ ven đường.

Chẳng tốn mấy sức lực, Kiều Dữu đã phát hiện ra một chú mèo cam đang mắc kẹt trên lưới sắt và kêu rên nhỏ nhẹ. Nhìn qua thì tuổi đời còn nhỏ, đầu bị kẹt trong lỗ lưới, phía sau còn kéo theo một nửa chiếc đuôi bị cháy đen thui.

Phải rồi, vì sự việc diễn ra quá đột ngột, cô thậm chí còn quên mất rằng trong sân của Trạm Cứu trợ Động vật vốn có tới hơn một trăm con chó mèo, toàn bộ đều là những con vật được dì Trương lần lượt thu nhận trong những năm qua.

Kiều Dữu ngồi xổm xuống cẩn thận cứu chú mèo cam nhỏ xuống, sau đó nhìn xuyên qua lớp lưới sắt đơn giản dùng để rào sân của Trạm Cứu trợ Động vật, trông thấy mấy con chó mèo bị thương nặng đang vật lộn vùng vẫy trên nền đất vàng. Cô đoán rằng chúng bị chấn thương do ảnh hưởng của vụ nổ. 

Lòng chùng xuống, cô ôm chú mèo cam nhỏ trong ngực, lần theo lưới sắt đi tới ngoài cánh cửa sắt đã bị sức công phá làm cho biến dạng ít nhiều, và đương nhiên là vấp phải sự ngăn cản.

“Thưa cô, hiện tại lực lượng cứu hỏa đang xử lý hiện trường vụ nổ, không loại trừ khả năng có thêm vụ nổ thứ phát, phiền cô mau chóng rời đi.” Viên cảnh sát trẻ đứng gác ở cửa tỏ ra rất có trách nhiệm và ôn tồn lên tiếng, dùng lời lẽ để khuyên cô rời khỏi.

Thật ra đạo lý này Kiều Dữu đều hiểu, dù vụ nổ vừa rồi là tai nạn hay do con người gây ra, thì đợi đến khi ngọn lửa được dập tắt, cơ quan công an nhất định sẽ tiến hành một loạt công việc như đánh giá cẩn thận và lấy chứng cứ tại hiện trường.

“Nhưng…” Cô há miệng, vẫn định tranh thủ thêm một lần nữa.

Đúng lúc này, một cảnh sát trẻ mặc đồng phục tác chiến bước tới. Ánh mắt anh đảo qua hai người một vòng, sau đó nhíu mày hỏi: 

“Có chuyện gì vậy?” 

Người tới có diện mạo anh tuấn ngay thẳng, giữa hàng mày ẩn chứa vẻ sắc bén. Chiều cao ước chừng khoảng một mét tám lăm, dáng người vai rộng eo thon, chỉ đứng đó thôi cũng đã mang lại cho người ta một thứ cảm giác áp lực vô hình.

Không đợi viên cảnh sát trẻ đang canh cổng lên tiếng, Kiều Dữu đã cướp lời giải thích trước: “Hai vị cảnh sát, tôi là bác sĩ của bệnh viện thú cưng Trăn Ái ở gần đây, họ Kiều.”

“Hiện tại trong sân có không ít chó mèo vì tai nạn ban nãy mà bị thương, không biết có tiện…”

Nghe vậy, viên cảnh sát kín đáo quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên đầu cô, giọng điệu có phần khó hiểu: “Bác sĩ Kiều, tôi nghĩ bây giờ điều cô nên lo lắng nhất không phải là những con chó mèo kia.”

Nói xong, anh xoay người định rời đi.

Kiều Dữu mím đôi môi khô đến đau rát, giơ tay khẽ chạm vào lớp băng gạc quấn trên đầu: “Vết thương của tôi không nghiêm trọng.”

“Anh cảnh sát, mạng sống của những động vật nhỏ này cũng là mạng sống! Tôi có thể hoàn toàn tuân theo sự sắp xếp của cảnh sát, tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến công việc của các anh!”

Bước chân viên cảnh sát khựng lại. Anh quay đầu, nhìn thẳng vào mắt cô một lần nữa.

Ngay khi Kiều Dữu cho rằng chuyện này chắc chắn không còn gì để thương lượng, đối phương bỗng nhượng bộ: “Với điều kiện không ảnh hưởng đến quy trình điều tra, nếu phát hiện vẫn còn chó mèo sống sót, chúng tôi có thể đưa chúng ra ngoài giao cho cô.”

“Nhưng mong bác sĩ Kiều hiểu rằng trên người những con vật nhỏ này rất có thể vẫn còn lưu lại một số chứng cứ liên quan đến vụ nổ. Cô muốn cứu chữa chúng thì chỉ có thể tiến hành các thao tác y tế cần thiết tại địa điểm do cảnh sát quy định, không được tự ý đưa ‘vật chứng sống’ trong vụ án rời khỏi đây.”

“Đương nhiên, bác sĩ Kiều hiện cũng là một trong số ít nhân chứng có thể cung cấp lời khai cho vụ án. Nếu cơ thể không có gì khó chịu, tốt nhất trong thời gian ngắn cô cũng đừng rời đi.”

“Được!” Kiều Dữu vội vàng đồng ý, gật đầu liên tục như gà mổ thóc, dáng vẻ chỉ sợ anh đổi ý.

Thấy vậy, viên cảnh sát khẽ nhướng mày, vẫy tay gọi một đồng nghiệp ở cách đó không xa tới, dặn người ấy thu xếp một khu vực để tạm thời tiếp nhận những con vật bị thương.

Kiều Dữu đương nhiên vui mừng khôn xiết, lập tức đi theo.

Chẳng bao lâu sau, một “khu khám chữa bệnh cho động vật” được dựng tạm bằng mái che màu xanh đậm và một tấm bạt nhựa sạch trải dưới đất đã chính thức hoàn thành.

Cô vừa sắp xếp ổn thỏa cho con mèo cam nhỏ vẫn luôn ôm trong lòng thì những cục bông lông xù khác cũng lần lượt được chuyển tới.

Sau khi kiểm tra sơ bộ, Kiều Dữu xác định phần lớn những đứa trẻ lông xù này đều bị các vết thương ngoài da như bỏng hoặc gãy xương. Cô lập tức lấy điện thoại, liên lạc với nhân viên tại bệnh viện thú cưng của mình, đồng thời dặn họ nhanh chóng mang những dụng cụ và thuốc men cần thiết đến đây.

Trong lúc cô đang gõ tin nhắn, viên cảnh sát trẻ ban nãy phụ trách canh giữ cổng chẳng biết đã đi đến bên cạnh cô từ lúc nào.

“Bác sĩ Kiều, đây là con vật mà người của chúng tôi vừa phát hiện trong bụi cây dưới khu chung cư đối diện, khi rà soát khu vực xung quanh hiện trường vụ nổ.”

“Con vật nhỏ đáng thương, không ngờ lại bị sức nổ hất văng xa đến vậy!”

Tuy con đường này chỉ có hai làn xe chạy ngược chiều, nhưng nếu tính cả làn đường dành cho phương tiện thô sơ và vỉa hè thì khoảng cách theo chiều ngang cũng phải chừng mười mét.

Kiều Dữu cất điện thoại đi rồi ngẩng mắt nhìn sang.

Đó là một con chó Bull Pháp có bộ lông trắng muốt. Xét theo kích thước cơ thể, nó hẳn đã trưởng thành, chỉ có điều tình trạng hiện tại vô cùng tồi tệ. Bọt máu không ngừng rỉ ra từ miệng và mũi, chân trước bên trái cũng bị cong theo một góc bất thường.

Theo từng nhịp thở nặng nề và gấp gáp của nó, phần bụng vốn hóp hơn nhiều so với những con Bull Pháp bình thường đang phập phồng dữ dội.

Kiều Dữu khẽ nhíu mày, một tia nghi hoặc thoáng qua nơi đáy mắt. Trong Trạm cứu hộ động vật còn có cả chó giống như thế này sao?

Tuy nhiên, cô không suy nghĩ quá lâu về chuyện đó. Sau khi ra hiệu cho viên cảnh sát trẻ hết sức cẩn thận đặt con chó Bull Pháp xuống đất, cô lập tức ngồi xổm xuống, chăm chú kiểm tra thương tích cụ thể của nó.

Vết bầm tím?

Không phải là xuất huyết nội chứ?

Trong lòng Kiều Dữu chợt căng thẳng. Cô đưa tay ra, định kiểm tra kỹ tình trạng thật sự dưới lớp da vùng ngực và bụng của con chó.

“Cô ấy… biến mất rồi…”

Đúng lúc ấy, một giọng trẻ con yếu ớt bỗng vang lên bên tai cô.

Động tác trên tay Kiều Dữu khựng lại. Cô kinh ngạc đảo mắt nhìn quanh: Sau khi đặt con chó xuống, viên cảnh sát trẻ kia đã tự đi làm việc của mình; số người đứng xem bên ngoài dây cảnh giới ngày càng đông, dù bận rộn nhưng các nhân viên thuộc nhiều cơ quan khác nhau vẫn đang đâu vào đấy thực hiện nhiệm vụ… Nhìn qua hoàn toàn không có gì bất thường.

Chẳng lẽ đầu óc cô thật sự bị chấn động đến hỏng rồi, nên mới xuất hiện ảo giác?

Kiều Dữu hơi ngẩn ra, sau khi hoàn hồn liền đưa tay tiếp tục dò về phía trước.

“Chị có thể… giúp em… tìm cô ấy… không?”

Giọng trẻ con non nớt lại vang lên, hơn nữa lần này còn rõ ràng hơn trước rất nhiều.

“Ư…”

Ngay sau đó, đúng lúc Kiều Dữu cho rằng mình giữa ban ngày ban mặt gặp ma, cùng với một tiếng nhiễu điện chói tai, trước mắt cô bất chợt hiện ra một giao diện điện tử màu xanh đậm.

“Chào mừng đến với ‘Hệ thống phân tích tình báo động vật’. Đã phát hiện thành công một vụ án hình sự đang diễn ra. Mong ký chủ tích cực hỗ trợ phá án dựa trên những manh mối do động vật cung cấp. Mỗi lần vụ án được phá thành công, ký chủ sẽ nhận được phần thưởng hệ thống vô cùng hậu hĩnh nhé~”

???

Kiều Dữu ra sức chớp mắt hai lần. Sau khi xác nhận giao diện điện tử trước mắt không hề biến mất, cũng không phải ảo giác, cô nghi hoặc giơ tay chỉ vào chóp mũi mình, vẻ mặt chẳng khác nào chiếc meme dấu hỏi đang nổi đình nổi đám trên mạng.

Hả?

Phá án?

Tôi sao?

Ngay sau đó, cô cúi mắt nhìn hơn mười con vật nhỏ đang được cảnh sát xếp ngay ngắn thành một hàng trên mặt đất trước mặt một cách khó tin:

“Giúp ai?”

“Chúng… sao?”


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc