Động vật báo án: Chương 2

Trạm cứu hộ động vật (2)

Đáng tiếc, trước câu hỏi của cô, hệ thống tự xưng là “Hệ thống phân tích tình báo động vật” không hề có bất kỳ phản ứng nào. Thậm chí khi cảnh sát lại gần, nó chỉ “ting” một tiếng rồi lập tức biến mất khỏi tầm mắt cô.

Con mèo cam được cảnh sát ôm tới lần này bị thương rất nặng. Phần lớn lớp lông trên cơ thể đã bị cháy trụi, để lộ lớp da đỏ au bên dưới, ngay cả phần bụng vốn phập phồng theo từng nhịp thở cũng gần như không còn nhìn thấy độ cong.

Đối mặt với tình trạng như vậy, Kiều Dữu nhanh chóng không còn tâm trí tiếp tục truy cứu cái hệ thống bỗng dưng xuất hiện kia. Trong đầu cô lúc này chỉ còn nghĩ phải làm thế nào để cứu những con vật nhỏ vô tội ấy.

May mà mấy đồng nghiệp ở bệnh viện thú cưng đã nhanh chóng chạy tới, còn mang theo đầy đủ dụng cụ và thuốc men. Cuối cùng, thần kinh vốn căng như dây đàn của Kiều Dữu từ lúc vụ nổ xảy ra mới hơi thả lỏng.

Không kịp hàn huyên với mọi người, cô lập tức vẫy tay gọi một chàng trai gầy gò trong số đó: “Bác sĩ Kha.”

“Theo phía cảnh sát, tôi là một trong những nhân chứng của vụ nổ này, trước khi tiếp nhận cuộc thẩm vấn theo quy trình thì tạm thời không thể rời khỏi hiện trường.”

“Nhưng trong số các con vật ở đây có hai con bị thương đặc biệt nghiêm trọng, nên phiền anh đưa chúng về bệnh viện để kiểm tra và điều trị kỹ hơn.” Nói rồi, cô giơ ngón tay, lần lượt chỉ vào con Bull Pháp trắng thuần và con mèo cam.

“Con Bull Pháp kia bước đầu tôi nghi là bị xuất huyết nội, có khả năng vỡ nội tạng… Chân trước bên trái bị gãy cũng cần được cố định càng sớm càng tốt…”

Kiều Dữu liên tục dặn dò, nói rất chi tiết một loạt những điều cần lưu ý.

Bác sĩ Kha cũng không hề qua loa. Sau khi ghi nhớ kỹ các chi tiết liên quan, anh cùng một đồng nghiệp khác mỗi người ôm một con vật, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Có lẽ là nghe hiểu ý trong lời cô, chú mèo cam khẽ kêu “meo” một tiếng khàn đát và cụt ngủn, rồi ngoảnh đầu lại, cố gắng liếm cái đuôi của chính mình.

Kiều Dữu thuận tay bế nó lên lại, tính tìm một chiếc vòng cổ Elizabeth cỡ nhỏ.

Không ngờ vừa xoay người, cô đã đụng độ ngay hai vị “người quen”.

Đó là nam cảnh sát trẻ tuổi mà cô từng tiếp xúc lúc nãy, đi theo phía sau chính là viên cảnh sát canh gác cửa.

“Bác sĩ Kiều.” Nam cảnh sát trẻ tuổi hơi gật đầu với cô, đoạn theo đúng quy trình công việc giơ thẻ cảnh sát ra cho cô xem: “Chúng tôi là đội điều tra trọng án thuộc Cục công an thành phố Bình Tân, tôi họ Tống.”

Tống Lâm Chu.

Mặc dù thẻ cảnh sát chỉ lướt qua trước mắt cô một cái, nhưng Kiều Dữu vẫn nhìn rõ mồn một tên của đối phương.

“Cảnh sát Tống, có chuyện gì sao?” Lúc hỏi câu này, cô vừa khéo cảm nhận được tiểu gia hỏa trong ngực không được yên phận lắm, bèn dùng hai ngón tay nhẹ nhàng bóp lấy cái mõm đang định giở trò quậy phá của chú mèo cam.

Sau đó, cô lại ngẩng mí mắt lên, mỉm cười thân thiện với hai người trước mặt.

“Chỉ là muốn tìm hiểu với bác sĩ Kiều về tình hình trước khi vụ án xảy ra.” Tống Lâm Chu nghiêng mặt, ánh mắt lướt nhanh qua bầy mèo chó dưới đất rồi mới chuyển về lại khuôn mặt Kiều Dữu.

Dù bị ánh mắt có chút sắc bén của anh nhìn đến mức hơi mất tự nhiên, nhưng Kiều Dữu vẫn cẩn thận hồi tưởng lại một lượt.

“Hôm nay vốn dĩ tôi đến đây để kiểm tra sức khỏe cơ bản cho mấy con động vật nhỏ ở đây, trước kia bệnh viện chúng tôi cũng từng cử nhân viên đến hai lần, tính ra thì rất quen thuộc với người phụ trách là dì Trương.”

“Tôi xem sơ qua tình trạng cơ thể của đám nhỏ trước, rồi làm phẫu thuật triệt sản cho ba con mèo đực đã trao đổi từ trước với nhau, sau đó tôi chuẩn bị rời đi.”

“Lúc đó dì Trương còn đặc biệt tiễn tôi ra ngoài. Tôi chào tạm biệt dì ấy, nhưng còn chưa đi được bao xa thì đã nghe thấy hai tiếng nổ lớn liên tiếp, sau đó chỉ cảm thấy đầu đau nhói.”

“Đến khi tôi tỉnh lại lần nữa thì xung quanh đã hỗn loạn hết cả.”

Nói đến đây, Kiều Dữu như nhớ lại dáng vẻ thảm thương của dì Trương lúc ấy, cô ra sức chớp mắt, ép ngược nước mắt trở vào, rồi hỏi: “Vậy nguyên nhân vụ nổ các anh đã điều tra ra chưa? Không phải là hai bình gas trong bếp chứ…?”

“Nhưng lúc tôi vào trong nhà, tôi không ngửi thấy mùi trứng thối của khí gas…”

Trong lúc lẩm bẩm, cô lại nheo mắt nhìn về phía dãy nhà một tầng trong khuôn viên Trạm cứu hộ động vật. Lúc này ngọn lửa đã được khống chế hiệu quả, khói đen dày đặc cũng nhạt đi không ít.

“Bác sĩ Kiều, sao cô lại chắc chắn như vậy rằng vụ cháy do nổ là vì bình gas?” Tống Lâm Chu khẽ nhướng mày, dường như chỉ thuận miệng hỏi, nhưng từng câu từng chữ đều mang ý thăm dò.

“Hai bình gas đó vợ chồng dì Trương đã dùng lâu lắm rồi. Trước đây mỗi lần tôi tình cờ nhìn thấy đều nhắc họ phải đổi.”

Họ.

Kiều Dữu lúc này không chú ý tới biểu cảm rất nhỏ trên gương mặt tuấn tú của Tống Lâm Chu, mà trong đầu bỗng lóe lên một mảnh ký ức. Cô buột miệng nói: “Chồng của dì Trương…”

Ngay giây sau, Tống Lâm Chu bình thản xác nhận suy đoán của cô: “Lực lượng cứu hỏa quả thực đã phát hiện một người tử vong trong bếp. Danh tính cụ thể vẫn phải chờ kết quả kiểm tra tiếp theo.”

Hai người quen của cô, người chết kẻ bị thương, tin dữ liên tiếp truyền đến khiến Kiều Dữu nhất thời cảm thấy đầu óc quay cuồng, hai chân mềm nhũn đến mức gần như đứng không vững.

Cô hít sâu mấy lần, cố gắng giữ cơ thể đứng vững, sau đó mới cất giọng khàn khàn, gần như không còn sức lực: “Nói như vậy… là do bình gas bị rò rỉ mà chồng dì Trương không biết, vô tình mới gây ra vụ nổ này sao?”

“Bác sĩ Kiều dường như rất chắc chắn với kết luận này?” Tống Lâm Chu không lập tức trả lời câu hỏi của cô, trái lại còn hỏi ngược một câu.

Nhận ra thái độ của đối phương có gì đó khác thường, Kiều Dữu nhìn người đàn ông đứng đối diện với vẻ dè chừng, trong giọng nói ít nhiều cũng pha thêm chút cảnh giác: “Cảnh sát Tống đang nghi ngờ tôi sao?”

“Lùi một vạn bước mà nói, cho dù vụ nổ hôm nay thật sự có liên quan đến tôi, chẳng lẽ tôi không nên sớm lên xe cấp cứu rời đi hay sao? Hà tất phải cứ ở lại ngay dưới mí mắt các anh!” Cô tức đến bật cười.

Đối với giả thiết này, Tống Lâm Chu không trả lời trực diện, giọng nói vẫn bình tĩnh đến mức gần như lạnh nhạt: “Theo kinh nghiệm trước đây, phần lớn tội phạm phóng hỏa sau khi gây án đều sẽ lựa chọn ở lại gần hiện trường. Thậm chí để có thể thưởng thức ‘kiệt tác’ của mình một cách rõ ràng và trực quan hơn, có người còn chủ động tìm cách tham gia vào quá trình cứu hộ sau đó.”

“…”

Kiều Dữu nghẹn một bụng tức, muốn mở miệng biện giải nhưng lại không thể đưa ra được chứng cứ đủ sức thuyết phục, đến mức chỉ muốn tự tát mình một cái.

Thật không ngờ, việc cô tranh thủ từng phút từng giây để cứu những con vật đáng thương này, dốc sức hết mức như vậy, trong mắt cảnh sát lại trở thành điểm đáng ngờ lớn nhất của vụ án.

Sắc mặt thay đổi mấy lần, Kiều Dữu cuối cùng cũng ép cảm xúc trong mắt trở về lạnh nhạt: “Những gì tôi biết, tôi đều đã thành thật nói hết với các anh rồi. Nếu cảnh sát Tống không còn chuyện gì khác, tôi phải tiếp tục làm việc.”

Dù sao vẫn còn rất nhiều vật cưng đang cần cô giúp đỡ.

Trước thái độ của cô, Tống Lâm Chu dường như đã quá quen với những tình huống thế này, không tiếp tục dây dưa mà chỉ giải quyết công việc theo đúng phép công: “Cảm ơn bác sĩ Kiều đã phối hợp. Sau này nếu nhớ ra thêm điều gì, cô có thể trực tiếp liên hệ với chúng tôi.”

“Ngoài ra, mấy ngày tới mong bác sĩ Kiều cố gắng đừng rời khỏi thành phố Bình Tân, đồng thời giữ điện thoại luôn trong trạng thái có thể liên lạc.”

“Tôi biết rồi.” Kiều Dữu đáp lại, rõ ràng vẫn còn đang giận.

Mãi đến khi xác nhận hai người kia đã đi xa, Kiều Dữu mới xoay người lại, lấy một vòng cổ Elizabeth cỡ nhỏ nhất, nhẹ nhàng đeo vào cổ con mèo cam đang nằm trong lòng mình.

Vẫn hơi lớn.

Kiều Dữu cân nhắc một lát. Điều kiện ở đây dù sao cũng có hạn, chỉ có thể đợi sau khi quay về bệnh viện thú cưng rồi điều chỉnh lại cho phù hợp.

Nghĩ vậy, cô định đặt con mèo sang một bên, tranh thủ xử lý vết thương cho con vật tiếp theo.

Không ngờ đúng lúc này, đám chó mèo nằm la liệt trên đất bỗng đồng loạt trở nên náo động!

“Gâu gâu gâu!!!”

“Meo ngao~ meo ngao~”

Tiếng động lớn đến mức khiến Hạ Manh Manh, người đang tập trung xử lý vết thương cho các con vật, giật bắn mình. Cô gái theo phản xạ định đưa tay vỗ về con chó vàng lớn bên cạnh, nhưng lại bị Kiều Dữu lên tiếng ngăn lại.

Loạt tiếng kêu hỗn loạn ấy, đối với người bình thường có lẽ chẳng khác gì một mớ âm thanh ầm ĩ vô nghĩa, nhưng Kiều Dữu lại có thể nghe ra rõ ràng rất nhiều câu.

“Đồ ngốc —— bíp ——”

“Mẹ kiếp —— bíp —— của —— bíp —— bíp ——”

“Bíp bíp bíp——”

Mặc dù có không ít từ ngữ khó nghe đã bị âm thanh “bíp bíp” tự động che mất, Kiều Dữu vẫn có thể lờ mờ đoán ra đám cục bông này đang chửi thề bậy bạ cỡ nào .

Một mặt, cô kinh ngạc vì cái Hệ thống phân tích tình báo động vật kỳ quái kia lại thật sự có chức năng này; mặt khác, cô cũng không khỏi tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bỗng nhiên, con mèo cam trong lòng cô cũng nhe hai chiếc răng nanh nhỏ, giọng non nớt vang lên:

“Người… xấu… người xấu…”

Hửm?

Kiều Dữu lập tức trở nên cảnh giác, cô mang vẻ mặt nghi ngờ nhìn theo ánh mắt của chú mèo cam cùng mấy cục bông lông xù khác.

Đập vào mắt cô đầu tiên chính là đám đông xem náo nhiệt đang chen chúc vô cùng đông đúc phía sau dây phong tỏa cách đó không xa.


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc