Chưởng trung yêu phu

Chưởng trung yêu phu – Chương 8

Bữa trưa được dùng tại một nhà hàng chuyên món gia đình khá riêng tư. Bà ngoại rõ ràng có chút không quen.

Nhà mẹ đẻ của bà vốn là địa chủ. Từ khi sinh ra, bà đã là thiên kim tiểu thư, cơm no áo ấm, chưa từng phải chịu thiếu thốn. Chỉ tiếc tạo hóa trêu ngươi, bà lại sinh vào thời loạn lạc. Dù có nhan sắc như hoa, lại thông minh hiểu biết, cuối cùng vẫn rơi vào cảnh nhà tan cửa nát. May mắn thay, khi còn trẻ bà được ông Úc cứu giúp, về sau gả cho ông rồi theo chồng đến thôn Ô Mạc, ngôi làng nhỏ hẻo lánh nằm sâu trong núi này định cư. Cuộc sống tuy thanh đạm, nhưng ít nhất cũng đủ ăn đủ mặc, không còn phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ.

Bà ngoại đã sống gần nửa đời người trong núi. Trong quãng thời gian ấy, thế giới bên ngoài đã thay đổi đến mức gần như hoàn toàn khác trước. Mỗi lần vào thành phố, bà đều cảm thấy mọi thứ biến chuyển quá nhanh, nhanh đến mức chính bà cũng khó lòng nhận ra thế giới mình từng biết.

Những lần bà đến thành phố lớn trước đây phần nhiều đều vì chồng và con gái. Mà những ký ức còn sót lại trong lòng bà lại phần lớn là đau thương nhiều hơn vui vẻ. Bà thường đi vội rồi lại về vội, rất ít khi ở lại lâu, vì thế cũng chẳng quen ăn uống trong những nhà hàng sang trọng kiểu này.

Thế nhưng vừa nhìn thấy người đàn ông trung niên đang khiêm nhường đứng bên cạnh, bà lập tức thẳng lưng, vẻ mặt cũng trở nên đường hoàng và cứng rắn hơn hẳn.

Bà đương nhiên không đến mức quát tháo sai bảo người khác, nhưng cái vẻ lạnh nhạt pha chút khắt khe ấy vẫn đủ khiến người ta cảm nhận rõ sự không chào đón. Ngay cả người đàn ông trung niên đứng bên cũng chỉ biết âm thầm bất lực.

Người đàn ông trung niên này họ Bàng, là giám đốc chi nhánh của Tập đoàn Giang Thị tại thành phố Y, đồng thời cũng là một trong những trợ thủ đắc lực dưới quyền Giang Vũ Thành.

Ngay từ khi biết Úc Linh trở về quê, Giang Vũ Thành đã đặc biệt dặn dò, yêu cầu giám đốc Bàng phải chăm sóc chu đáo cho hai bà cháu.

Giám đốc Bàng biết rõ vị đại tiểu thư được ông chủ cưng chiều nhất đã trở về, đương nhiên không dám chậm trễ. Ông đã theo Giang Vũ Thành lăn lộn trên thương trường từ những năm đầu, là một trong những tâm phúc lâu năm, vì thế cũng biết khá rõ chuyện giữa Giang Vũ Thành và người vợ cũ Úc Mẫn.

Ông hiểu rất rõ rằng trong lòng Giang Vũ Thành, cả Tập đoàn Giang Thị cộng lại chưa chắc đã quan trọng bằng một ngón tay của Úc Linh. Bởi vậy, đối với bà Úc, ông cũng đặc biệt kiên nhẫn. Dù bà có lạnh mặt hay tỏ thái độ không vui, ông cũng chỉ có thể vui vẻ chịu đựng.

Bà ngoại tuy đã sống ở quê gần nửa đời người, nhưng vốn là người thông tuệ, có học thức và hiểu biết. Bà sẽ không giống một số người dân quê nóng tính, hơi một chút là buông lời thô tục hoặc mắng chửi om sòm.

Nếu không có bản lĩnh và sự giáo dưỡng ấy, bà cũng khó có thể nuôi dạy nên một người con gái vừa có sắc vừa có tài như Úc Mẫn, khiến Giang Vũ Thành mê mẩn đến mức bất chấp sự phản đối của gia đình để cưới cô ấy.

Vì thế, cho dù bà có vì oán giận Giang Vũ Thành mà giận lây sang những người có liên quan đến ông, nhiều nhất cũng chỉ là lạnh nhạt, mặt nặng mày nhẹ, tuyệt đối không buông những lời khó nghe. 

Úc Linh gọi vài món thanh đạm, dễ tiêu. Sau khi đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, cô quay sang nói với giám đốc Bàng:

“Chú Bàng, hôm nay làm phiền chú nhiều rồi. Chú cũng ngồi xuống ăn cùng bọn cháu đi ạ.”

Giám đốc Bàng cười, cũng không khách sáo từ chối mà kéo ghế ngồi xuống.

Bà ngoại lại khẽ hừ một tiếng.

Úc Linh chỉ mỉm cười với bà, rồi quay sang giám đốc Bàng:

“Chú Bàng, sức khỏe bà ngoại cháu không được tốt lắm. Lần này cháu cũng chưa biết sẽ ở lại làng bao lâu, thời gian tới có lẽ còn phải làm phiền chú để ý giúp cháu một chút ạ.”

Giám đốc Bàng đương nhiên vui vẻ nhận lời.

Trước khi món ăn được dọn lên, Úc Linh và ông trò chuyện thêm một lúc.

Qua cuộc nói chuyện, cô mới biết giám đốc Bàng được điều về đây từ hai năm trước, gần như coi như trở về quê an dưỡng những năm cuối sự nghiệp. Điều khiến cô bất ngờ hơn là ông vốn là người thành phố Y, thậm chí còn từng học cùng trường cấp ba với Úc Mẫn.

Nghe đến đây, sắc mặt bà ngoại rõ ràng dịu đi không ít.

Giám đốc Bàng vốn là người rất tinh ý. Nhìn thấy thái độ của bà thay đổi, ông lập tức tiếp lời:

“Chị Úc Mẫn học trên tôi hai khóa. Hồi đó chị ấy nổi tiếng lắm, là hội trưởng hội học sinh của trường. Năm tôi mới nhập học, còn được chính chị ấy trực tiếp đón tiếp nữa.”

Đến khi nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, định kiến ban đầu của bà ngoại đối với giám đốc Bàng đã gần như tan hết.

Nói cho cùng, phần định kiến ấy vốn chủ yếu bắt nguồn từ Giang Vũ Thành. Bà ghét ông nên tiện thể không có thiện cảm với những người làm việc bên cạnh ông.

Thế nhưng sau khi biết giám đốc Bàng từng quen Úc Mẫn từ thời đi học, thái độ của bà lập tức khác hẳn. Bà bắt đầu nhiệt tình trò chuyện với ông, phần lớn đều xoay quanh những chuyện cũ của Úc Mẫn khi còn đi học.

Úc Linh ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho bà, yên lặng nghe hai người kể lại những chuyện thuộc về một thời rất xa.

Sau bữa trưa, giám đốc Bàng bắt đầu thu xếp chỗ ở cho hai bà cháu.

Ban đầu ông định sắp xếp cho họ ở một căn biệt thự, nhưng Úc Linh từ chối, chỉ bảo mở một phòng khách sạn là được.

Cô đưa bà ngoại về khách sạn nghỉ ngơi, dự định buổi chiều sẽ dẫn bà đến trung tâm thương mại mua sắm quần áo và trang sức.

Khó khăn lắm mới có dịp đưa bà ra thành phố, Úc Linh không định vội vàng trở về ngay trong ngày. Đi đi về về quá gấp, cô sợ sức khỏe của bà không chịu nổi. Chi bằng ở lại vài hôm, vừa nghỉ ngơi vừa dẫn bà đi dạo quanh thành phố.

Đến buổi chiều, toàn bộ kết quả kiểm tra đã có.

Giám đốc Bàng đích thân mang báo cáo của bệnh viện tới khách sạn, rồi giải thích từng mục cho Úc Linh nghe.

Kết quả cũng không khác nhiều so với lần kiểm tra trước ở bệnh viện huyện. Phần lớn đều là những bệnh lý thường gặp ở người cao tuổi. Trong đó cần chú ý nhất là cao huyết áp, một chứng bệnh rất phổ biến ở người già. Việc bà thường xuyên cảm thấy chóng mặt cũng liên quan đến vấn đề này, chỉ cần chú ý chế độ ăn uống, nghỉ ngơi và sinh hoạt hằng ngày là được.

Nghe xong lời giám đốc Bàng, bà ngoại lập tức lẩm bẩm:

“Bà đã bảo là bà không sao mà. Ăn uống ngủ nghỉ vẫn bình thường, già rồi ai chẳng có đôi ba thứ bệnh? Cháu đừng có lo lắng linh tinh nữa, bà vẫn khỏe lắm.”

Úc Linh không tranh luận với bà, chỉ lặng lẽ cất báo cáo kiểm tra đi, sau đó lại một lần nữa cảm ơn giám đốc Bàng vì đã giúp đỡ.

Biết hai bà cháu sẽ ở lại thành phố vài ngày, giám đốc Bàng còn rất chu đáo sắp xếp riêng một tài xế đưa đón.

Nếu không phải thôn Ô Mạc nằm sâu trong núi, đường sá quá khó đi, xe hơi không thể chạy thẳng vào làng, có lẽ giám đốc Bàng đã trực tiếp chuẩn bị cho Úc Linh một chiếc xe để cô tiện đi lại rồi.

Mãi đến khi tới trung tâm thương mại lớn nhất thành phố Y, bà ngoại mới lên tiếng: “Cái cậu giám đốc Bàng này được đấy, chăm sóc cho cháu cũng chu đáo. Lại còn là bạn học cấp ba của Mẫn Mẫn, nghe nói gia đình êm ấm, chẳng nhiễm mấy cái thói hư tật xấu của Giang Vũ Thành.”

Úc Linh không nhịn được bật cười, thầm nghĩ đây mới là điều bà ngoại thực sự muốn nói. Cô khoác tay bà, cười bảo: “Bà ơi, thật ra bố đối xử với cháu cũng tốt lắm, chỉ là cháu không muốn sống ở nhà họ Giang thôi.”

“Không ở đó càng tốt. Cái nơi ăn thịt người không nhả xương ấy có gì hay ho? Lại còn lão già cứng đầu đáng ghét với bà già khó tính kia nữa. Một người cởi mở hoạt bát như Mẫn Mẫn mà chẳng phải cũng bị bọn họ ép đến mức suýt suy nhược thần kinh sao? Cả một nhà toàn người thần kinh!”

“Bà ngoại, sao bà còn biết cả từ ‘suy nhược thần kinh’ thế ạ?” Úc Linh kinh ngạc hỏi.

“Bà ngày nào chẳng xem tivi, sao lại không biết?” Bà ngoại lườm cô một cái.

Úc Linh cười hì hì, ôm lấy cánh tay bà rồi kéo bà vào khu vực các thương hiệu lớn trong trung tâm thương mại, bắt đầu một vòng mua sắm.

Đến khi rời khỏi trung tâm thương mại, ngoài những món đồ đã được nhân viên chuyển thẳng về khách sạn, trên tay hai bà cháu vẫn còn xách thêm vài túi lớn nhỏ. Bà ngoại lại bắt đầu cằn nhằn chuyện cô tiêu tiền hoang phí. Úc Linh làm như không nghe thấy, đưa mắt nhìn quanh, đang định tìm một chỗ cho bà ngồi xuống nghỉ chân thì bất chợt trông thấy hai người đàn ông vừa đi ngang qua cách đó không xa.

“Ơ kìa, chẳng phải A Từ với người bạn sáng nay sắp làm phẫu thuật đó sao?” Mắt bà ngoại quả thật rất tinh, vừa liếc qua đã nhận ra hai người.

Hai người đàn ông đang sóng vai đi giữa dòng người. Một người vừa đi vừa cúi đầu, miệng lẩm bẩm gì đó với chiếc điện thoại trong tay, người còn lại thì có vẻ lơ đãng nhìn quanh. Ánh mắt người ấy chợt dừng lại trên hai bà cháu đang đứng cách đó vài chục mét, sau đó lập tức sải bước về phía họ.

“Này, A Từ, cậu đi đâu đấy…”

Mễ Thiên Sư đang mải mê tính toán khoản thù lao trừ yêu hôm nay, không ngờ vừa ngẩng đầu đã thấy Hề Từ bỏ đi mất, vội vàng đuổi theo. Anh chen qua dòng người đông đúc trước trung tâm thương mại, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy hai bà cháu từng gặp ở bệnh viện sáng nay.

Ánh mắt Mễ Thiên Sư lập tức dừng trên người cô gái trẻ đang dìu bà lão.

Cô có vóc dáng cao ráo thanh mảnh, ngũ quan tinh xảo, đường nét thanh tú, trời sinh mang tướng phúc hậu. Màu môi hơi nhạt tuy có phần thiếu sức sống, nhưng làn da trắng mịn cùng khí chất đoan trang, trí tuệ đã hoàn toàn bù đắp cho chút thiếu sót ấy. Quả thực là một mỹ nhân vạn người có một. Chỉ có đôi mắt đen láy, tĩnh lặng không gợn sóng kia là mang theo một cảm giác khó diễn tả, khiến người ta chỉ vô tình chạm phải ánh nhìn của cô cũng bất giác cảm thấy đôi chút áp lực.

Thế nhưng, khi quan sát kỹ hơn, Mễ Thiên Sư rất nhanh đã nhận ra tướng mạo của cô gái này có điều bất thường.

Vận số ẩn chứa tai ương, trên người vương yêu khí, lại mang tướng đoản mệnh.

Mễ Thiên Sư nhất thời sững người.

Ánh mắt anh lập tức chuyển sang Hề Từ, lúc này đang ôn hòa trò chuyện với bà lão, trong lòng bất giác rùng mình.

Mễ Thiên Sư chậm rãi bước tới. Anh vừa định lên tiếng chào hỏi thì bà ngoại đã kinh ngạc nhìn anh:

“Ơ kìa, cậu thanh niên, chẳng phải hôm nay cậu phải làm phẫu thuật sao? Sao đã xuất viện rồi? Khỏi bệnh rồi à?”

Lúc này Mễ Thiên Sư mới nhớ tới cái cớ mình đã dùng để trà trộn vào bệnh viện. Anh vội cười gượng:

“Dạ… tự nhiên lại khỏi rồi ạ. Mấy bệnh lặt vặt như viêm ruột thừa ấy mà, thật ra cũng không nhất thiết phải phẫu thuật đâu bà. Nếu nhẹ thì uống thuốc là được rồi ạ.”

Bà ngoại thấy sắc mặt anh hồng hào, tinh thần phơi phới, mà nguyên nhân thật sự là vì vừa trừ khử xong yêu vật gây rối, lại nhận được một khoản thù lao hậu hĩnh, nên cũng không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu rồi cười hỏi:

“Hai cậu cũng đến đây dạo phố à? Định mua gì thế? Đồ trong này đắt thật đấy. Theo bà, thà về huyện mua còn thực tế hơn, chất lượng cũng chẳng khác nhau bao nhiêu mà giá ở đây thì đắt đến phát hoảng.”

Bà ngoại vốn là người cả đời cần cù tiết kiệm, nói chuyện lại sang sảng, hoàn toàn chẳng có ý hạ thấp giọng. Những người đang qua lại trước trung tâm thương mại nghe thấy, không khỏi có kẻ lộ vẻ coi thường bà lão quê mùa này, thỉnh thoảng lại liếc sang bằng ánh mắt khác lạ.

Úc Linh đứng bên cạnh bà vẫn thản nhiên như không, sắc mặt bình tĩnh, dáng vẻ ung dung tự tại, hoàn toàn chẳng để những ánh mắt xung quanh vào lòng.

Cô gái này quả thật có tính cách rất được, sống thẳng thắn mà phóng khoáng.

Mễ Thiên Sư âm thầm cảm thán. Quả nhiên là người mang mệnh cách khác thường, không thể nhìn bằng ánh mắt dành cho người bình thường.


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc