Ở một thành phố lớn như thế này mà trong cùng một ngày lại tình cờ gặp nhau đến hai lần, cũng có thể xem là một kiểu duyên phận.
Bà ngoại vô cùng vui vẻ. Người già vốn luôn có tâm thái bao dung đối với lớp trẻ, đặc biệt khi gặp được người trẻ hợp mắt thì lại càng yêu mến. Hề Từ từng cứu bà, lại có ngoại hình tuấn tú, khí chất tốt, tính tình ôn hòa, lễ phép, bởi vậy rất được lòng bà. Dường như chỉ cần nhìn thấy anh, tâm trạng bà đã tự nhiên vui lên mấy phần.
Úc Linh quan sát một lúc, đột nhiên lên tiếng: “Nếu hai anh không có việc gì gấp, chi bằng nể mặt tôi, cùng sang quán cà phê bên kia ngồi nghỉ một lát nhé. Bà tôi cũng mệt rồi.”
Lời mời này quả thực rất thẳng thắn, nhưng cô đã mở lời đến mức ấy, chỉ cần không phải người quá vô ý tứ thì chẳng ai tiện từ chối. Hề Từ mỉm cười đồng ý. Mễ Thiên Sư vốn định nói gì đó, nhưng vừa chạm phải ánh mắt Hề Từ, anh lập tức nuốt lời trở lại, làm ra vẻ như chẳng có chuyện gì rồi đi theo họ vào quán.
Cách bài trí trong quán cà phê rất thanh nhã, khách bên trong cũng không nhiều. Dù sao hôm nay cũng không phải ngày nghỉ, điều hòa trong quán mát mẻ dễ chịu, gọi một ly cà phê rồi thong thả ngồi đây trải qua cả buổi chiều quả thực là một chuyện vô cùng thư thái. Ba người trẻ đều gọi cà phê, riêng trước mặt bà ngoại chỉ đặt một ly nước chanh.
Bà ngoại vẫn nhớ chuyện viêm ruột thừa của Mễ Thiên Sư, hỏi thăm tình hình của anh. Biết anh vừa từ bệnh viện ra, bà liền căn dặn: “Thanh niên các cháu phải biết chú ý sức khỏe của mình, đừng cậy còn trẻ mà xem nhẹ. Nếu thực sự cần phẫu thuật thì phải làm sớm, tránh để lâu rồi sau này lại xảy ra chuyện.”
Mễ Thiên Sư cười ngượng ngùng, dưới gầm bàn lén dùng ngón tay chọc Hề Từ một cái. Đáng tiếc, Hề Từ vẫn giữ nguyên nụ cười lịch sự trên mặt, dáng vẻ chẳng khác nào một chàng trai trẻ thuần khiết vô hại, dường như hoàn toàn không hiểu ám hiệu của anh, vẫn bình thản ngồi đó, chăm chú lắng nghe bà ngoại nói chuyện.
Mễ Thiên Sư không hiểu Hề Từ đang có ý gì, càng không đoán ra được suy nghĩ của anh. Nhưng thấy anh kiên nhẫn trò chuyện với một bà lão thôn quê như vậy, Mễ Thiên Sư không khỏi nghi ngờ bà có điều gì đặc biệt mới khiến Hề Từ cư xử khác thường đến thế, vì vậy liền âm thầm quan sát tướng mạo của bà.
Ừm, tướng cô độc, trung niên mất chồng mất con, về già lại được an yên, là tướng trường thọ. Chỉ có điều vận hạn năm nay dường như không được tốt, ấn đường hơi tối, e rằng thời gian tới sẽ gặp một kiếp nạn. Chỉ cần bình an vượt qua, sau này có thể sống lâu trăm tuổi, đến lúc ra đi cũng được thanh thản.
Ngoài những điều đó ra, bà chỉ là một bà lão thôn quê hết sức bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Mễ Thiên Sư vốn chẳng có mấy kiên nhẫn khi phải đối phó với những bà lão kiểu này. Người già thường thích cằn nhằn, nói đi nói lại một chuyện, rất dễ khiến người trẻ mất kiên nhẫn. Thế nhưng hôm nay Hề Từ lại cư xử khác thường, khiến anh muốn tìm hiểu cho rõ nguyên nhân, đành phải kiên nhẫn ngồi lại. Ánh mắt anh vô thức lướt sang người đẹp ngồi đối diện, không ngờ vừa hay bắt gặp cô nhàn nhạt liếc mình một cái. Đôi mắt đen láy không gợn sóng ấy, cộng thêm yêu khí vương trên người cô, khiến tim anh bất giác thót lên.
“Tên của anh Mễ là do người nhà đặt sao?” Úc Linh đột nhiên hỏi, đôi môi khẽ mím, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Mễ Thiên Sư chớp mắt, nhận ra người đối diện đang hỏi mình. Đúng lúc ấy Hề Từ cũng liếc sang, chẳng hiểu sao khiến da đầu anh tê rần, chỉ đành nhún vai đáp:
“Cha tôi đặt, sao vậy?”
“Ồ, tôi chỉ cảm thấy hình như rất ít người tên là Thiên Sư.”
“Sao lại thế được? Cái tên này thật ra cũng rất phổ biến mà… Ha ha, thật ra cha tôi thích huyền học, thường đi xem phong thủy, xem tướng cho người khác, cho nên mới đặt tên tôi là Thiên Sư.”
Mễ Thiên Sư cố gắng cười sao cho tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng lại âm thầm cảm thấy bất an.
Úc Linh “ừm” một tiếng, cúi đầu khuấy ly cà phê, sau đó lại hỏi: “Vậy anh có nghĩ trên đời này thực sự tồn tại loại thiên sư biết bắt quỷ trừ yêu không? Giống như trong phim truyền hình ấy.”
“Ừm… có lẽ là có.”
Mễ Thiên Sư bị hỏi đến mức toát mồ hôi lạnh, hoàn toàn không biết người đẹp này rốt cuộc muốn nói gì. Anh cứ cảm thấy câu hỏi của cô dường như còn ẩn chứa một tầng hàm ý sâu xa nào đó.
Úc Linh liếc nhìn anh một cái, cuối cùng không hỏi thêm nữa.
Ly cà phê còn chưa uống hết, Mễ Thiên Sư đã sắp bị hai bà cháu này làm cho phát điên. Anh cảm thấy trực giác của mình quả nhiên không sai, kiểu bà lão này đúng là rất khó đối phó, mà cô gái trông lạnh lùng ít nói kia cũng chẳng phải người dễ ứng phó.
Không còn cách nào khác, anh đành giả vờ có tin nhắn gửi tới, nói mình còn có việc bận, vội vàng kéo Hề Từ đứng dậy chào tạm biệt hai bà cháu rồi rời đi.
Úc Linh cũng đưa bà ngoại ra khỏi quán cà phê, cùng bà đi dạo xung quanh một lát, sau đó tìm một nhà hàng có hương vị khá ổn để ăn tối rồi mới trở về khách sạn nghỉ ngơi.
Những món đồ mua ở trung tâm thương mại hôm nay đều đã được chuyển đến khách sạn. Úc Linh ngồi sắp xếp lại quần áo, trang sức cùng những thứ linh tinh mua cho bà ngoại. Nghe bà lại quen thói cằn nhằn chuyện cô tiêu tiền hoang phí, cô cứ để “tai trái vào, tai phải ra”, hoàn toàn chẳng để trong lòng.
Thấy cô bày ra thái độ “nước đổ đầu vịt”, bà ngoại chỉ biết bật cười bất lực, sau đó chuyển chủ đề sang những người họ gặp hôm nay.
“Thằng bé Hề Từ này quả thực không tệ. Nghe nói nó vốn là người thôn bên cạnh, thôn Vọng Hà, nhưng lớn lên ở huyện lỵ, cả huyện lẫn thành phố đều có nhà. Chỉ tiếc bố mẹ mất sớm, chuyện gì cũng phải tự mình bươn chải, nghĩ cũng thấy đáng thương. Tất nhiên, với điều kiện hiện giờ của nó, lại có ngoại hình đoan chính như thế, chắc chắn sẽ có rất nhiều cô gái muốn gả cho nó…”
Úc Linh tiếp tục để lời bà “tai trái vào, tai phải ra”. Dù sao bà ngoại nói chán rồi tự khắc sẽ im lặng.
Ngày hôm sau, Úc Linh thức dậy từ rất sớm, đưa bà ngoại đến phố cổ của thành phố Y ăn những món đặc sản địa phương, sau đó lên xe đi tham quan những danh lam thắng cảnh nổi tiếng trong thành phố.
Người lái xe vẫn là chú tài xế do giám đốc Bàng sắp xếp, một người đàn ông trung niên lái xe rất vững vàng. Úc Linh cũng chẳng khách sáo, cần đi đâu thì cứ bảo chú đưa tới đó. Nhưng đến tối, trước khi chú tài xế ra về, cô vẫn gửi một khoản tiền bồi dưỡng, đồng thời dặn ngày mai lại tới đón hai bà cháu.
Ban đầu, chú tài xế nhất quyết không chịu nhận tiền. Nhưng trước thái độ kiên quyết của Úc Linh, cuối cùng chú vẫn đành nhận lấy. Chỉ là vừa rời khỏi khách sạn, chú đã lập tức gọi điện cho giám đốc Bàng.
Người tài xế này vốn là lái xe thân tín của giám đốc Bàng, rất quen thuộc đường sá trong thành phố Y, tay lái vững vàng, làm việc lại cẩn thận, chu đáo, vì thế mới được giám đốc Bàng đặc biệt sắp xếp tới đưa đón hai bà cháu. Chú là người thật thà chất phác, biết sếp mình coi trọng hai người nên đương nhiên cũng hết sức tận tâm. Không ngờ cuối cùng còn được nhận thêm một khoản tiền bồi dưỡng, trong lòng khó tránh khỏi có chút bất an.
“Đã cho chú thì chú cứ cầm lấy đi.” Giám đốc Bàng nói qua điện thoại. “Chỉ cần lái xe cẩn thận, đưa họ tới những nơi họ muốn đi là được.”
Nhận được lời dặn của sếp, ngày hôm sau chú tài xế càng thêm nhiệt tình.
Úc Linh đưa bà ngoại ở lại thành phố ba ngày. Mấy ngày ấy, hai bà cháu đi dạo khắp nơi, nhưng lịch trình được sắp xếp khá thoải mái, mỗi ngày chỉ chơi nửa ngày, nửa ngày còn lại nghỉ ngơi nên cũng không cảm thấy quá mệt.
Ngoài lần đầu tiên gặp Hề Từ và người bạn của anh ở bệnh viện, hai ngày sau họ lại tình cờ gặp Hề Từ đang đi giao hàng trên đường.
Lần ấy, hai bà cháu đang tham quan một thị trấn cổ nổi tiếng ở vùng ngoại ô thành phố Y, còn Hề Từ vừa hay cũng đến đó giao hàng.
Thời tiết tháng Tư tuy chưa đến mức oi bức, nhưng phải chạy đôn chạy đáo ngoài đường cả ngày cũng chẳng hề nhẹ nhàng. Công việc giao hàng nếu không có đủ thể lực và sức bền thì quả thật rất khó trụ lâu. Bà ngoại vừa nhìn thấy anh liền cảm thấy xót xa, nghĩ một chàng trai trẻ ngày ngày bôn ba như vậy cũng không dễ dàng gì, liền đi mua một chai nước khoáng ướp lạnh đưa cho anh.
Hôm nay Hề Từ mặc một chiếc sơ mi kẻ sọc nhạt cùng quần jeans, chân đi giày thể thao, cách ăn mặc rất trẻ trung, năng động. Thế nhưng những món đồ giản dị ấy khi khoác lên người anh lại tự nhiên toát ra một phong thái rất thời thượng.
Sau khi dừng xe, anh tháo mũ bảo hiểm xuống, để lộ gương mặt tuấn tú quá mức. Môi hồng răng trắng, mái tóc trước trán bị mồ hôi làm ẩm, dính nhẹ lên vầng trán đầy đặn, khiến anh trông càng trẻ trung và thanh tú hơn.
Ngoại hình quá mức nổi bật ấy lập tức thu hút không ít ánh mắt của những du khách trẻ xung quanh. Thậm chí còn có vài cô gái lén lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Hề Từ có vẻ thật sự khát. Anh mở nắp chai nước, uống liền hơn nửa chai rồi mới cảm ơn bà ngoại. Sau đó anh quay sang mỉm cười với Úc Linh, đôi mắt trong veo phản chiếu rõ bóng dáng cô.
Úc Linh lặng lẽ nhìn anh một cái.
Cô hơi không quen với ánh mắt ấy.
Chủ yếu là bởi ánh mắt Hề Từ quá trong trẻo, trong đến mức gần như không che giấu bất kỳ cảm xúc nào, khiến người ta có cảm giác chỉ cần nhìn kỹ một chút là có thể nhìn thấu tận đáy lòng anh. Mà Úc Linh cũng rất rõ ràng cảm nhận được chàng trai này dường như có thiện cảm với mình.
Trước đây cô không phải chưa từng gặp những ánh mắt như thế.
Chỉ có điều chẳng hiểu vì sao, khi người nhìn cô là Hề Từ, cô lại có chút không biết phải thích ứng thế nào.
“Trời nắng như thế này, chạy ngoài đường cả ngày chắc vất vả lắm nhỉ?” Bà ngoại vừa hỏi vừa giơ ô che nắng cho anh.
Hề Từ cười, đưa tay lau mồ hôi trên trán:
“Thật ra không vất vả đâu ạ, cháu thấy cũng khá thoải mái.”
Bà ngoại rõ ràng không tin lời anh.
Thấy Hề Từ còn phải tiếp tục đi giao hàng, bà thậm chí chủ động kéo Úc Linh đứng lại bên cạnh để trông xe giúp anh.
Từ đầu đến cuối, bà chưa từng tỏ ra coi thường vì anh chỉ là một nhân viên giao hàng.
Úc Linh đương nhiên đi theo bà ngoại, yên lặng đứng chờ một bên. Hôm nay cô mặc sơ mi nữ cùng quần lửng ống rộng, cách ăn mặc rất đơn giản, nhưng khí chất vẫn hoàn toàn khác biệt với những người xung quanh. Chỉ cần nhìn qua cũng biết cô không phải người bình thường, bởi vậy khách qua đường cũng liên tục ngoái đầu nhìn.
Bà ngoại dường như đã quên mất mình đến đây vốn là để đi chơi.
Bà cứ thế dẫn theo Úc Linh đi cùng Hề Từ từ nhà này sang nhà khác, nhìn anh giao hết từng kiện hàng trong khu vực. Mãi đến khi toàn bộ hàng đều được giao xong, Hề Từ phải rời đi, bà mới lưu luyến chào tạm biệt anh.
Suốt cả quá trình, Úc Linh gần như không nói gì nhiều.
Đối với Hề Từ, cô cũng chưa có cảm xúc hay suy nghĩ gì đặc biệt. Chỉ là thỉnh thoảng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt anh rơi trên người mình, mang theo vài phần vui vẻ cùng một thứ ý vị khó hiểu.
Cô cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vì hai người vốn chưa thân quen nên cũng lười để ý.
Sáng ngày thứ tư, hai bà cháu lên đường trở về làng.
Người lái xe đưa họ về lần này là thư ký của giám đốc Bàng, còn bản thân giám đốc Bàng cũng đi cùng.
Trong xe, ngoài những món đồ Úc Linh mua suốt mấy ngày qua còn có rất nhiều đặc sản và trái cây của thành phố Y do giám đốc Bàng chuẩn bị.
Đến lúc này, bà ngoại đã hoàn toàn coi ông như một người bạn học cũ của con gái, thái độ cũng thân thiện hơn rất nhiều. Đối với chuyện tặng quà, bà không còn nhạy cảm như lúc đầu nữa, người ta đã có lòng chuẩn bị thì bà cũng vui vẻ nhận lấy.
Xe đưa hai bà cháu đến ngã ba đường đất vàng dẫn vào thôn Ô Mạc.
Ở đó, một chiếc xe lừa đã chờ sẵn từ trước.
Thư ký của giám đốc Bàng biết đoạn đường còn lại xe hơi không thể đi vào, chỉ có thể đổi sang xe lừa hoặc xe máy, không khỏi cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Anh không ngờ đã là thời đại này rồi, ngay gần thành phố Y vẫn còn một ngôi làng hẻo lánh đến vậy. Rõ ràng những thôn làng xung quanh phần lớn đều đã làm đường nhựa, nhà khá giả thậm chí còn có ô tô riêng.
Đợi hai bà cháu ngồi lên xe lừa, dần dần khuất khỏi con đường đất vàng quanh co giữa núi, người thư ký cuối cùng không nhịn được hỏi:
“Sếp, tổng giám đốc công ty chúng ta giàu như vậy, sao không bỏ tiền ra làm một con đường cho ngôi làng này luôn ạ?”
Mấy ngày qua, thấy sếp mình liên tục để tâm tới hai bà cháu này, anh không khỏi tò mò hỏi thăm. Sau khi biết được thân phận thật sự của họ, anh lập tức giật mình, cuối cùng cũng hiểu vì sao giám đốc Bàng lại coi trọng đến thế.
Nếu là anh, e rằng cũng phải cung phụng hai bà cháu như tổ tông.
Giám đốc Bàng nhìn theo chiếc xe lừa đang dần biến mất trên con đường đất vàng, sau đó chậm rãi đưa mắt về phía những dãy núi trùng điệp xa xa, khẽ nói:
“Cậu thì biết gì? Đường trong núi này muốn sửa là sửa được sao? Trước đây cũng từng có người muốn làm đường dẫn vào thôn Ô Mạc, nhưng cuối cùng đều không thành.”
“Tại sao ạ? Vì thiếu kinh phí sao?”
Vừa hỏi xong, người thư ký đã tự cảm thấy không đúng.
Sếp anh có tiền, mà vị đại tiểu thư kia càng không thiếu tiền. Nếu thật sự muốn làm một con đường vào làng, chuyện kinh phí căn bản chẳng đáng nhắc tới. Hơn nữa mấy năm gần đây nhà nước rất chú trọng công tác xóa đói giảm nghèo, chính sách hỗ trợ xây dựng cơ sở hạ tầng cũng không ít, về lý mà nói chẳng có con đường nào lại không thể làm được.
“Đương nhiên không phải vì tiền.”
Giám đốc Bàng im lặng một lát rồi mới nói:
“Tiểu Triệu, nói thế này cho cậu dễ hiểu nhé. Ngọn núi này… có linh tính. Có những nơi không thể tùy tiện phá, cũng không thể muốn động vào là động vào được. Một khi đụng phải thứ không nên đụng, rất có thể sẽ xảy ra chuyện chẳng lành, thậm chí còn ảnh hưởng đến khí vận của con cháu đời sau. Cậu hiểu không?”
Người thư ký ngơ ngác nhìn ông một lúc, cuối cùng thành thật lắc đầu:
“Sếp, tôi không hiểu.”
“Không hiểu mới là bình thường. Đi thôi.”
Người thư ký vẫn còn mơ hồ.
Đến khi chiếc xe quay đầu rời đi, anh không nhịn được ngoái nhìn lại những dãy núi trùng điệp phía xa.
Nơi ấy, những tán cây xanh thẫm tầng tầng lớp lớp phủ kín núi rừng, từng đỉnh núi nối tiếp nhau đứng sừng sững dưới bầu trời, tựa như những người canh giữ trầm mặc đã tồn tại ở đó từ thuở hồng hoang, lặng lẽ nhìn xuống thế gian.

Gửi phản hồi