Chưởng trung yêu phu

Chưởng trung yêu phu – Chương 10

Khi về đến làng đã gần trưa. Vì đồ đạc mang về quá nhiều, thím Quyền nhà hàng xóm nhìn thấy liền vội vàng sang giúp dỡ xuống xe.

Nhìn đống đồ chất đầy trên xe lừa, thím Quyền không nhịn được tặc lưỡi:

“Chỗ này tốn không ít tiền đâu nhỉ? Ối dào, tôi nhớ nhãn hiệu sữa bột này là hàng nhập khẩu, nghe nói chỉ bên Hong Kong mới mua được, dinh dưỡng tốt lắm. Con gái lớn nhà tôi trước đây cũng từng gửi về hai hộp cho ông nội nó…”

Vừa nói, thím vừa xách xuống một túi lớn đựng sữa bột dành cho người già.

Úc Linh đang bê một thùng quần áo lớn, nghe vậy liền đáp:

“Thật ra cũng không đắt lắm đâu ạ, hơn nữa những thứ này đều là người ta tặng.”

“Ai mà hào phóng thế?”

“Là bạn học thời trung học của mẹ cháu ạ.”

Thím Quyền nghe xong, theo bản năng liếc nhìn bà ngoại một cái. Thấy trên mặt bà không có vẻ gì khó chịu, thím mới thật sự tin đây là quà do bạn học cũ của Úc Mẫn tặng, lập tức vui vẻ khen mấy câu.

Sau khi giúp hai bà cháu chuyển hết đồ từ xe lừa vào nhà, thím Quyền lại quay về lấy sang một ấm trà thảo dược vừa nấu từ sáng.

Trong núi có rất nhiều loại thảo dược. Người dân trong làng sống ở đây lâu năm nên gần như thuộc lòng công dụng của từng loại, mùa nào nên hái thứ gì, dùng loại thảo dược nào để nấu trà, ai nấy đều rành rẽ. Hầu như nhà nào cũng có sẵn trà thảo dược nấu từ cây cỏ tươi hái trong núi, uống quanh năm suốt tháng, vì vậy sức khỏe của người trong làng nhìn chung đều khá tốt, ít khi ốm đau.

Nghe tin bà ngoại đã trở về, mấy cụ già đang nghỉ ngơi ở nhà liền cầm quạt lá cọ sang tìm bà trò chuyện.

Chẳng mấy chốc, trước hiên nhà đã có mấy bà cụ tụ tập. Mỗi người cầm một cốc trà thảo dược do thím Quyền mang tới, vừa uống vừa hỏi han bà ngoại đủ chuyện về mấy ngày ở thành phố: đã đi những đâu, ăn những gì, thành phố bây giờ thay đổi ra sao…

Úc Linh rửa một đĩa trái cây, lại bưng thêm ít bánh ngọt mềm mà người già cũng ăn được ra, rồi ngồi xuống bên cạnh nghe các bà cụ tán gẫu.

Mãi đến giờ ăn trưa, nhà nào đã nấu cơm xong liền sang gọi hai bà cháu qua ăn, thành ra chẳng cần phải tự mình nhóm bếp.

Cuộc sống trong làng dường như chẳng có gì thay đổi, vẫn náo nhiệt và thân tình như trước.

Buổi chiều, sau khi sắp xếp ổn thỏa những thứ mang về, Úc Linh lại chia trái cây, bánh ngọt và đặc sản thành phố Y ra thành từng phần, mang sang biếu hàng xóm.

Đồ giám đốc Bàng chuẩn bị thực sự quá nhiều. Biếu một vòng quanh làng rồi mà trong nhà vẫn còn dư không ít.

Sau mấy ngày không ở nhà, đến tối Úc Linh lại cảm nhận rất rõ sự “náo nhiệt” quen thuộc của thôn Ô Mạc.

Không chỉ tiếng chó sủa vọng lên từng hồi như muốn đứt hơi, mà những âm thanh xào xạc không rõ từ đâu phát ra cũng dường như nhiều hơn trước.

Úc Linh vùi mặt vào gối, kéo chăn trùm kín người, cố gắng gạt hết những suy nghĩ lung tung ra khỏi đầu. Mãi đến lúc đầu óc hoàn toàn trống rỗng, cô mới thoải mái chìm vào giấc ngủ.

Trước nhà có một khoảng đất trồng một cây quế bốn mùa.

Đó là cây quế cao nhất trong làng, cao tới khoảng bốn mét, quanh năm nở hoa không dứt. Mùi hương theo gió lan khắp sân, hoa rơi đầy mặt đất nhưng cũng chẳng ai buồn hái.

Bên cạnh cây quế còn trồng một bụi nguyệt quý. Những bông hoa màu hồng, màu đỏ đua nhau nở rộ, sắc hoa tươi tắn, rực rỡ, nhìn vô cùng đẹp mắt.

Khi Úc Linh trở về, không chỉ cây quế bốn mùa đang nở hoa mà bụi nguyệt quý bên cạnh cũng vừa đúng lúc bung nở rực rỡ.

Cứ như vậy, Úc Linh bắt đầu những ngày tháng yên bình ở nông thôn.

Cuộc sống của cô ngày nào cũng nhàn nhã, tự tại, thậm chí nhìn còn giống người già hơn cả bà ngoại, đúng chuẩn kiểu sống “an nhàn dưỡng lão”.

Bà ngoại sợ cô ở nhà lâu sẽ buồn chán, nên hễ hôm nào dân làng có người lên núi, bà lại hỏi:

“Hôm nay có người lên núi đấy, cháu có muốn đi cùng không?”

Úc Linh đương nhiên từ chối.

Cô không hề muốn gặp lại thêm một con lợn rừng nào nữa. Tuy lần trước cuối cùng cô cũng chẳng bị thương, nhưng chuyện ấy quả thực đã thử thách khả năng chịu đựng của con người quá mức.

Bà ngoại thấy cô không muốn đi thì chỉ cười, cũng chẳng ép.

Bản thân bà ngày nào cũng thong thả đi lại quanh nhà, hết dọn dẹp lại chăm vườn. Cho dù chẳng có việc gì đáng làm, bà vẫn có thể tự tìm ra việc để tay chân không phải nhàn rỗi, cứ như đôi tay ấy chưa từng biết nghỉ ngơi là gì.

Mỗi lần nhìn thấy vậy, Úc Linh đều không nhịn được khuyên:

“Bà ơi, bà nghỉ một chút không được sao? Rõ ràng chẳng có việc gì mà bà vẫn cứ phải tìm việc để làm. Bà không thấy mệt ạ? Sức khỏe bây giờ của bà không giống trước nữa, nghỉ được thì cứ nghỉ đi ạ.”

“Không làm việc thì bà biết làm gì?” Bà ngoại vừa nói vừa hái đậu đũa và dưa leo đã đến kỳ thu hoạch trong vườn. “Ngày nào cũng ngồi không mới dễ sinh bệnh. Người già rồi càng phải kiếm chút việc mà làm, lười quá lại sinh bệnh ra đấy.”

Nói xong, bà xách giỏ rau chuẩn bị ra ngoài.

Người già đã không chịu ngồi yên, Úc Linh cũng hết cách, chỉ đành lẽo đẽo theo sau.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, chớp mắt đã sang tháng Năm.

Đầu tháng Năm, trong làng bỗng xuất hiện người lạ.

“Chị Úc Linh!”

Úc Quan Hương vừa từ trên núi trở về, còn chưa kịp đặt chiếc gùi tre xuống đã chạy thẳng sang tìm cô, vẻ mặt đầy hào hứng:

“Em nghe người ta nói làng mình có một thầy phong thủy tới đấy. Nghe đâu ông ấy được mời tới xem phong thủy cho làng mình, vì có một người giàu trong thành phố muốn chọn đất ở đây để xây biệt thự nghỉ dưỡng.”

Úc Linh khẽ nhíu mày, không nói gì.

Bà ngoại ở bên cạnh lại lập tức nghi ngờ:

“Chẳng phải gặp phải kẻ lừa đảo rồi chứ? Thời buổi này lừa đảo đầy ra, trên tivi chẳng chiếu suốt đấy thôi. Nói trắng ra chẳng phải là mấy tay thần côn sao? Biết xem phong thủy cái gì chứ?”

Úc Quan Hương không nhịn được bật cười: “Bà nội, bà còn biết cả từ ‘thần côn’ nữa ạ? Cháu thấy ông thầy phong thủy kia ăn mặc ra dáng lắm, nhìn cũng có vẻ thật sự có bản lĩnh. Người giàu trong thành phố đã bỏ tiền thuê thì chắc chắn phải có chút năng lực chứ. Mà cũng lạ thật, chẳng biết vị đại gia thừa tiền nào lại muốn chạy đến tận cái chốn thâm sơn cùng cốc này xây biệt thự nghỉ dưỡng nữa. Đường sá khó đi thế này… Ấy, nếu người đó chịu bỏ tiền làm luôn một con đường cho làng mình thì tốt biết mấy.”

Đúng lúc ấy, một ông cụ tóc bạc phơ thong thả đi ngang qua. Nghe được câu cuối, cụ liền chậm rãi lên tiếng:

“Cháu gái à, lời này không được nói bừa đâu.”

“Cụ ơi!” Úc Quan Hương bị giọng nói đột ngột phía sau làm giật bắn mình, vừa vỗ ngực vừa càu nhàu: “Sao cụ lại đứng sau lưng người ta rồi bất ngờ lên tiếng thế, dọa cháu hết hồn.”

Trong tay cụ ông cầm một chiếc quạt lá cọ đã cũ đến mức gần như rách nát. Rõ ràng đó là vật bất ly thân của cụ, phần cán bị cầm lâu ngày đã bóng loáng, sẫm màu, còn trên mặt quạt thì lấm tấm những vệt đen chẳng rõ là vết bẩn gì.

Cụ dùng chiếc quạt phe phẩy về phía Úc Quan Hương, chậm rãi nói:

“Làng chúng ta là đất phong thủy bảo địa do tổ tiên truyền lại, không thể tùy tiện phá đâu. Làm đường sẽ phá phong thủy, chọc giận sơn linh thì chẳng phải chuyện tốt lành gì. Ấy, đám trẻ bây giờ chẳng hiểu chuyện, suốt ngày chỉ nghĩ đến làm đường. Làm đường thì được tích sự gì, có ích lợi gì chứ…”

Cụ vừa đi vừa lẩm bẩm.

Tuổi đã cao, răng cũng chẳng còn bao nhiêu nên lời nói hơi ú ớ, phải nghe thật kỹ mới hiểu được. Hơn nữa cụ còn pha rất nhiều tiếng địa phương, đối với người trẻ mà nói càng khó nghe hơn, chỉ khiến người ta cảm thấy cụ già rồi nên tính tình cũng trở nên cổ quái.

Cụ ông này là người cao tuổi nhất trong làng, nghe nói đã hơn một trăm tuổi, trông lúc nào cũng như ngọn đèn trước gió.

Hồi còn nhỏ, mỗi lần Úc Linh về làng nhìn thấy cụ, cô đều cảm thấy cụ đã già lắm rồi, trong lòng còn nghĩ lần sau quay về không biết có còn được gặp cụ nữa hay không. Thế mà năm này qua năm khác, cho đến tận khi cô trưởng thành, cụ ông vẫn sống ung dung tự tại, chẳng có vẻ gì là sắp “về với tổ tiên”.

Cụ lẩm bẩm thêm một hồi những lời mà hai cô gái chẳng hiểu bao nhiêu, cuối cùng nhe hàm răng thưa thớt ra cười “hê” một tiếng rồi nói:

“Các cháu nghe cho kỹ . Phong thủy ở đây… không sửa được đâu. Ai cũng không sửa được.”

Nói xong, cụ thong thả bỏ đi.

Úc Quan Hương và Úc Linh nhìn nhau, nhất thời đều có chút ngẩn người.

Úc Quan Hương cũng không tiện tiếp tục bàn về chuyện làm đường nữa, chỉ nói thêm với Úc Linh vài câu rồi đeo gùi rời đi.

Bà ngoại phủi tay, gọi Úc Linh vào nhà ăn cơm, cứ như đoạn đối thoại vừa rồi hoàn toàn không có gì đáng để tâm.

Sáng sớm hôm sau, dưới ánh bình minh rực rỡ, Úc Linh đội chiếc mũ rơm che nắng, thong thả đi về phía vườn rau ngoài đồng.

Cô ngáp một cái, bị ánh mặt trời ban mai chiếu đến mức hơi nheo mắt.

Vừa ngẩng đầu lên, cô đã nhìn thấy một người đàn ông mặc trường bào màu xanh mực đang đi từ phía đối diện tới, không khỏi khựng lại một thoáng.

Đợi người kia đến gần hơn, cô mới nhìn rõ diện mạo.

Đó là một người đàn ông trung niên có khuôn mặt dài, dưới cằm để một chòm râu dê. Gương mặt hơi gầy khiến cả người trông có phần âm trầm. Trong tay ông ta cầm hai viên bi tròn, một đen một trắng, mỗi viên lớn chừng nắm tay trẻ con, không ngừng xoay chuyển trong lòng bàn tay.

Ông ta vừa đi vừa quan sát khắp nơi xung quanh. Ánh mắt của người đàn ông rất nhanh đã dừng lại trên người Úc Linh. Đó là một đôi mắt âm u, trầm đục.

Úc Linh bình tĩnh nhìn ông ta một cái rồi tiếp tục bước đi, định cứ thế lướt qua.

“Đợi đã…”

Úc Linh giả vờ như không nghe thấy, bước chân còn nhanh hơn đôi chút.

Nhưng cô hoàn toàn không ngờ người đàn ông trung niên phía sau lại dám trực tiếp ra tay với mình ngay giữa làng.

Cổ tay cô bất ngờ bị siết chặt.

Năm ngón tay của đối phương cứng như kìm sắt, túm lấy cô rồi kéo mạnh quay người lại.

Trên gương mặt âm trầm của người đàn ông trung niên cố nặn ra một nụ cười. Nhưng đặt trên khuôn mặt gầy gò ấy, nụ cười không những chẳng khiến ông ta trông thân thiện hơn, trái lại còn có phần dữ tợn.

“Cô gái, đừng đi vội thế. Tôi có chút chuyện muốn hỏi cô.”

Úc Linh nhíu mày:

“Thầy phong thủy, ông có thể buông tay tôi ra trước được không?”

Sức của ông ta rất lớn, siết chặt cổ tay khiến cô gần như không thể cử động.

Người đàn ông trung niên vẫn cười.

Trong bàn tay còn lại, hai viên bi đen trắng xoay chuyển chéo nhau với tốc độ cực nhanh, phát ra một luồng khí mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Luồng khí ấy chợt sáng lên. Người đàn ông hơi sững lại, trong mắt lập tức hiện ra vẻ kinh ngạc. Đến lúc này, ông ta cuối cùng cũng xác định được rằng từ trường âm dương mà song cầu vừa cảm ứng được quả nhiên xuất phát từ người phụ nữ trước mặt.

Bàn tay đang ghì cổ tay cô vì thế càng siết mạnh hơn.

Úc Linh đau đến khẽ kêu một tiếng.

Ngay khi cô chuẩn bị ra tay phản kháng, người đàn ông trung niên trước mặt đột nhiên bị một luồng sức mạnh cực lớn đánh văng ra ngoài.

Úc Linh cũng bị lực kéo làm mất thăng bằng, cả người nghiêng về phía ruộng ven đường. Ngay trước khi cô ngã xuống, một cánh tay bất ngờ vòng qua eo, giữ cô lại.

Cả người Úc Linh lập tức rơi vào một lồng ngực rắn chắc.

Một mùi hương xa lạ mà dường như lại có chút quen thuộc trong nháy mắt bao trùm lấy cô.


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc