Chưởng trung yêu phu

Chưởng trung yêu phu – Chương 14

Chương 14 của Chưởng trung yêu phu mở ra một buổi sáng bình yên bên Hề Từ, nhưng ký ức mơ hồ về đôi mắt tím lạ lùng lại khiến Úc Linh chột dạ.

Trời đã sáng rõ.

Úc Linh chậm rãi mở mắt, nhất thời bị ánh sáng chói chang ngoài cửa sổ làm cho khó chịu, mí mắt khẽ nheo lại.

Cô vùi mặt vào chăn thêm một lúc lâu mới lười biếng bò dậy. Mái tóc dài xõa xuống, vài lọn tóc rủ bên gương mặt. Cô ngồi ngẩn người với đôi mắt vẫn còn đờ đẫn vì buồn ngủ một hồi, ý thức mới dần tỉnh táo hơn đôi chút.

Vơ lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh xem giờ, cô phát hiện đã gần mười một giờ trưa.

Úc Linh im lặng một lát, cuối cùng quyết định không thể tiếp tục lười biếng nữa, vội vàng đứng dậy. Cô để chân trần bước trên sàn gỗ trơn nhẵn, mát lạnh, rồi mở cửa phòng ra.

Vừa bước ra ngoài, cô đã nhìn thấy người đang ngồi dưới hiên uống trà.

“Chào buổi sáng.”

Người thanh niên ở độ tuổi lưng chừng giữa thiếu niên và đàn ông trưởng thành mỉm cười dịu dàng với cô.

Ngoài sân, nắng vàng rực rỡ, trời quang mây tạnh, vạn vật tràn đầy sức sống. Phía xa là núi xanh, nước biếc và những cánh đồng trải dài, đan xen thành một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp.

Thế nhưng vào khoảnh khắc này, tất cả dường như chỉ trở thành phông nền cho anh.

Người thanh niên đang tắm mình trong ánh nắng hiện lên với vẻ tuấn tú, sạch sẽ, ôn hòa mà sâu thẳm, khiến người ta chỉ cần nhìn một lần cũng dễ dàng nảy sinh thiện cảm.

Úc Linh “ừm” một tiếng, ánh mắt vẫn dừng trên người anh.

Đúng lúc ấy, bà ngoại bưng một đĩa khoai lang ngào đường vừa làm xong đi tới. Thấy cô đã dậy, bà lập tức nói:

“Úc Linh à, cháu có thấy trong người không khỏe không? Cháu ngủ tận mười hai tiếng rồi đấy. Có phải tối qua trời lạnh, cháu đạp chăn nên bị cảm rồi không?”

Úc Linh đáp một câu “không có”, sau đó lặng lẽ quay về phòng, đóng cửa lại.

Trên người cô vẫn còn mặc đồ ngủ.

Ánh mắt Hề Từ dừng trên cánh cửa vừa khép lại một lúc lâu, sau đó mới từ từ thu về. Anh mỉm cười nhìn bà ngoại đang không ngừng cằn nhằn chuyện cháu gái không biết quý trọng sức khỏe, trong mắt tràn đầy ý cười. Dáng vẻ vẫn sạch sẽ, thuần lương như trước, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy rất có thiện cảm.

“Con bé Úc Linh nhà bà ấy mà, cháu đừng thấy nó ra ngoài cả nửa ngày chẳng nói được mấy câu, thật ra trẻ con lắm. Ngủ thì hay đạp chăn, ở nhà thích đi chân trần, lúc rảnh lại thích ngủ nướng. Đã thế còn kén ăn, chỉ thích mấy món chẳng lành mạnh…”

Bà ngoại vừa rót trà cho Hề Từ vừa kể ra đủ loại tật xấu của cháu gái, nhưng vẻ mặt lại đầy yêu thương.

Những lời than phiền ấy giống như đang đếm từng món đồ quý giá, chứa đựng sự cưng chiều đậm đặc. Chẳng qua chỉ là kiểu oán trách kín đáo với người thân quen mà thôi. Những lời này chỉ mình bà được phép nói, nếu người khác dám chê Úc Linh dù chỉ nửa câu, chắc chắn bà sẽ lập tức nổi giận.

Hề Từ chỉ mỉm cười lắng nghe, không chen lời.

Bà ngoại còn chưa nói xong, cửa phòng đã mở ra.

Úc Linh mặc một chiếc váy dài lụa kiểu Bohemian bước ra ngoài. Mái tóc đã được búi gọn, gương mặt để mộc không chút son phấn, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo vest mỏng màu trắng.

Cách ăn mặc nhìn qua khá tùy ý, nhưng trên người cô lại tự nhiên toát ra một cảm giác thời thượng, khiến người khác vừa nhìn đã sáng mắt, khó lòng dời mắt đi.

Nhan sắc của cô vốn mang nét lạnh lùng, ngũ quan lại vô cùng tinh xảo, xinh đẹp. Trên người còn có một khí chất rất riêng, khiến người ta chỉ cần gặp một lần đã khó quên.

Cũng chính vì vậy mà An Như luôn khẳng định chắc chắn Úc Linh sớm muộn gì cũng nổi tiếng. Chỉ tiếc người nào đó quá tùy hứng, làm việc ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, đến tận bây giờ vẫn chỉ là một diễn viên hạng mười tám, hơn nữa còn chẳng hề sốt ruột vì điều đó.

Hề Từ cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt sáng lên đôi chút.

Úc Linh khẽ gật đầu chào anh rồi đi đánh răng rửa mặt.

Thần sắc cô vẫn hết sức bình thản, không có gì khác thường. Chỉ là lúc rửa mặt, nhìn gương mặt mình phản chiếu trong gương, cô không khỏi hơi nhíu mày.

Cô luôn cảm thấy hình như mình đã quên mất điều gì đó.

Nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra.

Úc Linh dứt khoát hắt nước lạnh lên mặt, không cố truy cứu nữa.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh bà ngoại, tiện tay bốc một miếng khoai lang ngào đường cho vào miệng.

Đối với chuyện bà ngoại không ngừng nhắc lại việc cô ngủ tận mười hai tiếng, cô hoàn toàn thờ ơ, cũng chẳng có ý thức phải giữ hình tượng trước mặt người lạ, chỉ tùy hứng nói:

“Tại bà không gọi cháu dậy nên cháu mới ngủ quên chứ.”

Bà ngoại vừa tức vừa buồn cười.

Vì có người ngoài ở đây, ít nhiều bà vẫn phải giữ cho cháu gái chút thể diện, bèn cố tình nói lớn:

“Ôi giời, cháu vẫn là học sinh tiểu học chắc? Còn phải đợi người lớn gọi dậy nữa à?”

Sau đó bà quay sang Hề Từ:

“A Từ à, để cháu phải chê cười rồi.”

Hề Từ vội xua tay, mỉm cười:

“Bà Úc, không thể nói như vậy đâu ạ. Khó khăn lắm mới có ngày nghỉ, đương nhiên phải ngủ thêm một chút. Sau này quay lại làm việc rồi, muốn ngủ thoải mái thế này cũng chưa chắc có cơ hội nữa.”

Bà ngoại nghe vậy, trong lòng thực ra rất đồng tình, ánh mắt nhìn Hề Từ cũng càng thêm ôn hòa.

Úc Linh cũng liếc nhìn anh một cái.

Bắt gặp đôi mắt trong veo như ngọc đen ấy, chẳng hiểu sao trong đầu cô lại đột nhiên hiện lên một đôi mắt màu tím tuyệt đẹp, sáng rực giữa màn đêm.

Cô khựng lại trong thoáng chốc.

Không hiểu vì sao khi nhìn người trước mặt, cô lại bất chợt nghĩ đến cảnh tượng kỳ lạ như vậy. Thế nhưng trong lòng lại âm thầm dâng lên một dự cảm mơ hồ, khó gọi thành tên.

Bởi cảm giác khó hiểu ấy, Úc Linh lặng lẽ thu hồi ánh mắt, không tiếp tục quan sát người đàn ông trước mặt nữa.

Hề Từ nhấp một ngụm trà, đưa mắt ngắm khung cảnh yên bình trong làng. Sau trận mưa, núi rừng như được gột rửa, xanh tươi và sạch sẽ, không vương chút bụi bặm. Ngay cả không khí cũng trở nên trong lành hơn, khiến lòng người bất giác thư thái.

Anh mỉm cười nói với bà ngoại:

“Bà Úc, đường núi chắc cũng khô rồi, cháu phải đi thôi ạ.”

Bà ngoại nghe vậy vô cùng luyến tiếc, vội giữ lại:

“Sao không ở thêm một lát? Ăn cơm trưa xong rồi hẵng đi.”

“Dạ không ạ, buổi chiều cháu còn có việc. Lần sau cháu lại tới thăm bà.”

Nghe anh nói còn công việc, bà ngoại cũng không tiện giữ thêm. Bà tiễn anh ra tận cửa, đứng trước cổng sân nhìn anh đi về phía nhà trưởng thôn. Chẳng bao lâu sau, Hề Từ đã lái chiếc xe máy chuyên dùng để giao hàng rời khỏi làng.

Úc Linh đứng bên cạnh bà ngoại, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, cố ý trêu:

“Bà lưu luyến như thế, hay là nhận anh ấy làm cháu nội đi ạ.”

Bà ngoại lườm cô một cái:

“Nói gì ngốc thế? Thanh niên như A Từ bây giờ hiếm gặp lắm. Tính tình không kiêu căng, không nóng nảy, cư xử lễ phép chu đáo, lại còn từng cứu mạng bà. Bà già này biết ơn cậu ấy, mỗi lần nhìn thấy lại không nhịn được muốn quan tâm thêm một chút.”

Nói rồi, bà vỗ nhẹ lên tay cô:

“Bà còn thương cháu hơn, chỉ là cháu chẳng chịu nghe lời thôi.”

Úc Linh làm mặt quỷ với bà, chọc bà bật cười.

Sau bữa trưa, thím Quyền nhà bên sang trò chuyện với bà ngoại. Người trong làng vốn không nhiều, phần lớn đều là bà con cùng họ, ngược lên vài đời thế nào cũng tìm ra chút quan hệ huyết thống. Mọi người sống với nhau đều có tình có nghĩa, mà chuyện để bàn tán cũng chẳng bao nhiêu, vì vậy mỗi lần trong làng xuất hiện người lạ đều đặc biệt thu hút sự chú ý.

Chủ đề thím Quyền và bà ngoại nói tới chính là nhóm người của Từ Đại Sư. Còn Hề Từ đã là gương mặt quen thuộc trong làng, chẳng có gì đáng để đem ra bàn nữa.

“… Bọn họ đi từ sáng sớm rồi. Nghe nói vị thầy phong thủy kia bị bệnh, mà bệnh còn nặng lắm. Ông Quyền nhà tôi được trưởng thôn gọi sang giúp đưa họ ra khỏi làng. Nhìn bộ dạng Từ Đại Sư ấy, mặt mày xanh xao xám xịt, cứ như mắc bệnh hiểm nghèo gì đó, nhìn thôi đã thấy rợn người.”

Thím Quyền hạ giọng, vẻ mặt đầy tò mò:

“Bà Úc này, bà bảo mới qua có một đêm, sao người ta lại đổ bệnh nặng đến thế nhỉ? Thật kỳ lạ. Không phải đã đụng phải thứ gì không sạch sẽ đấy chứ?”

“Chuyện này thì khó nói lắm.”

Bà ngoại cầm chiếc quạt lá cọ, thong thả phe phẩy. Nắng trưa rất gắt, không khí cũng có phần oi bức.

Thím Quyền như chợt nhớ ra điều gì, vỗ đùi đánh “bép” một tiếng, ghé sát lại nói:

“Ôi dào, tôi nhớ ra rồi! Trước kia tôi từng nghe ông nội của Quan Hương kể rằng làng chúng ta được Sơn Linh che chở, phong thủy cực kỳ tốt, nhưng mọi thứ đều đã có số mệnh định sẵn. Người bên ngoài mà vào làng, muốn phá hỏng phong thủy thì sẽ bị Sơn Linh trừng phạt.”

Thím càng nói càng thấy có lý:

“Bà xem, lần này Từ Đại Sư tới làng xem phong thủy, nghe nói để tìm đất cho một đại gia xây biệt thự. Nhưng phong thủy làng mình đâu thể tùy tiện thay đổi. Nếu thật sự xây biệt thự thì chẳng phải sẽ phá hỏng phong thủy sao? Bảo sao ông ta không đổ bệnh nặng. Chắc chắn là Sơn Linh nổi giận nên mới trừng phạt đấy.”

Bà ngoại nghe xong cũng cảm thấy suy đoán này có phần hợp lý, liền gật đầu phụ họa.

“Cho nên làng mình mãi không chịu làm đường cũng vì lý do ấy đấy, để bảo vệ ngọn núi này. Sơn Linh không cho người ta tùy tiện mở đường, tránh cho những kẻ bên ngoài kéo vào làng, đòi khai thác hết thứ này đến thứ khác rồi phá hỏng linh khí của núi.”

Thím Quyền phe phẩy tay, tiếp tục nói:

“Ôi dào, bà Úc không biết đâu, nghe Quan Hương kể, môi trường bên ngoài bị phá ghê lắm. Nhất là những ngọn núi bị người ta khai thác bừa bãi, ô nhiễm đến mức nước suối chảy ra cũng không uống được. Động vật trong núi cũng gặp họa theo, đâu còn được linh thiêng như núi rừng chỗ chúng ta.”

“Có chuyện như thế thật sao?”

“Thế còn gì nữa…”

Hai người càng nói càng hăng say.

Úc Linh ngồi bên cạnh hóng gió núi mát rượi, mí mắt dần nặng trĩu. Tuy buồn ngủ, cô vẫn nghe không sót chữ nào, mơ màng nghĩ thầm: Trên đời làm gì có Sơn Linh nào. Cho dù thật sự tồn tại thì cũng chỉ là những thứ người bình thường không nhìn thấy mà thôi…

Đến khi được bà ngoại đánh thức, Úc Linh dụi mắt, lúc ấy mới phát hiện mình chẳng biết đã tựa vào tường ngủ quên từ bao giờ.

Thím Quyền cũng đã về từ lúc nào không rõ.

Bà ngoại đưa tay sờ trán cô, lo lắng hỏi:

“Có phải bị ốm rồi không? Sao ngồi thế này mà cũng ngủ được?”

Úc Linh ngáp một cái:

“Cháu không ốm đâu ạ, chỉ hơi buồn ngủ thôi. Chắc tối qua cháu ngủ không ngon.”

Cô đưa tay vò mái tóc hơi rối, rồi nói:

“Thôi, cháu ra ngoài đi dạo một lát. Đi một vòng chắc sẽ tỉnh táo hơn.”

Bà ngoại vỗ nhẹ cô một cái:

“Ngủ không ngon? Tối qua cháu đi trộm gà à? Hay lại thức khuya chơi điện thoại? Không được đâu, thức khuya hại sức khỏe lắm. Người trẻ phải sinh hoạt điều độ. Bây giờ còn trẻ nên chưa thấy gì, sau này có tuổi rồi mới biết hai chữ ‘hối hận’ viết thế nào…”

“Bà ơi, hai chữ ‘hối hận’ cháu biết viết từ hồi tiểu học rồi ạ.”

Úc Linh bĩu môi, lập tức bị bà ngoại vỗ thêm một cái.

Bà ngoại bực mình nói:

“Nếu cháu vẫn không chịu sửa thì mau tìm bạn trai đi, để bạn trai quản cháu.”

“Tại sao không để bố cháu quản ạ?”

Úc Linh lấy chiếc nón lá treo trên tường xuống, vừa đi vừa nói:

“So với bạn trai, chẳng phải bố cháu càng có tư cách quản cháu hơn sao?”

“Hừ, để nó quản thì chẳng biết sẽ thành ra cái nông nỗi gì. Cháu bây giờ có cả đống tật xấu cũng là do nó nuông chiều mà ra đấy. Bà không tin nó có thể dạy dỗ nên một cô gái tốt. May mà cháu lớn lên giống Mẫn Mẫn chứ không giống nó, nếu không thì hỏng bét rồi…”

Úc Linh vừa bước ra ngoài vừa thầm nghĩ, thật ra ngoại hình của bố cô cũng rất ổn. Giang Úc Y chẳng phải vì giống bố nên mới được ông bà nội cưng chiều hết mực đó sao?

Cô đội nón lá lên, thong thả bước về phía bờ ruộng phủ đầy cỏ xanh.

Gió nhẹ lướt qua, cả thế giới vẫn yên bình và khoan thai như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Về Mục Lục Chưởng Trung Yêu Phu


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc