Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký

Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký – Chương 5

Chương 5 của Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký, hành trình đến Hoàng Hoa trấn hé lộ thêm những bí mật xoay quanh thân phận thật sự của Lý Đường.

“Sư huynh, lần này Trấn Tà Ty để mắt tới chúng ta, có phải vì chuyện xảy ra trước đó ở kinh thành không?”

“Điều quan trọng nhất lúc này là bọn họ biết được bao nhiêu về chuyện đó.”

“Vậy chúng ta vẫn tiếp tục trừ yêu chứ?”

“Đệ muốn quay về rồi sao?”

“Chuyện con nhện tinh… Đệ suy nghĩ cả một đêm mà vẫn không thể viết nên một câu chuyện cho ra hồn… Có lẽ lần đó ở kinh thành quả thật chỉ là gặp may.”

“Đừng nôn nóng, chỉ là thời cơ vẫn chưa tới.”

Đồng Hành

Trời vừa hửng sáng, Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền rửa mặt thay y phục xong, chuẩn bị lên đường thì vừa xuống cầu thang đã gặp vị đạo sĩ đã thu dọn hành lý, đang định rời khỏi quán trọ.

Hai người né sang một bên nhường đường, nhưng đạo sĩ lại gánh hành lý đứng yên, dường như cố ý chờ họ.

“Đa tạ.” Đạo sĩ bất ngờ cất tiếng.

Thanh Huyền hơi nhíu mày, dường như không hiểu vì sao đối phương lại nói như vậy.

“Lúc ở cửa hang, các vị đã cứu mạng ta. Hôm trước Chấn Cửu Châu cũng có mặt, ta ngại nên không tiện mở lời.”

Nói đến đây, đạo sĩ nhìn sắc mặt Thanh Huyền rồi thẳng thắn tiếp:

“Bần đạo học nghệ chưa tinh, đến cả cửa hang yêu quái còn chưa vào được đã suýt mất mạng… Haiz… Lần xuống núi này thật đúng là mất mặt.”

Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân nhìn nhau cười, khẽ xua tay, ý bảo không cần nhắc lại chuyện ấy.

“Nhưng… về chuyện Hồng Tiền, ta lại có chút tin tức.”

Đạo sĩ trầm ngâm một lúc lâu rồi mới hạ quyết tâm nói tiếp.

“Từ thành Nam Tú đi về phía tây bắc chưa đầy trăm dặm có một nơi gọi là Hoàng Hoa trấn. Theo lý mà nói, Hồng Tiền vốn nên lưu lại thành Nam Tú, nhưng lúc này rất có thể đã xuất hiện ở Hoàng Hoa trấn.”

“Chỉ là mấy hôm trước ta nghe nói trong trấn cũng có yêu vật tác quái. Ban đầu ta còn định sau khi trừ xong con nhện tinh sẽ tiện đường giải quyết luôn…”

Đạo sĩ nói đến đây thì khựng lại.

Vừa mới nhặt về một cái mạng từ tay nhện tinh, hắn nào còn dám nhắc đến hai chữ “trừ yêu” nữa. Chỉ khẽ xua tay rồi không nói tiếp.

Thanh Huyền đứng lặng quan sát đạo sĩ một lát, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.

“Có đến Hoàng Hoa trấn hay không là do các vị quyết định. Ta coi như cũng đã làm hết bổn phận… Vậy xin cáo từ.”

Đạo sĩ thở phào một hơi, dường như cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng. Sau khi trả xong món ân tình này, hắn liền xuống lầu rời đi.

Thanh Huyền cũng không có ý giữ người.

Suy cho cùng, bản lĩnh của vị đạo sĩ này quả thực chỉ ở mức bình thường. Chưa nói đến chuyện hàng yêu phục ma, chỉ riêng Hồng Tiền thôi cũng đủ khiến vô số người nổi lòng tham mà ra tay đoạt mạng. Dẫu bạc có quý đến đâu cũng không quý bằng tính mạng. Hắn lựa chọn rời đi cũng chưa hẳn là chuyện xấu.

Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân nhìn nhau, lập tức quyết định đến Hoàng Hoa trấn điều tra một chuyến.

Sau khi đạo sĩ rời khỏi quán trọ, người duy nhất còn khiến hai người để tâm trong khách điếm chính là cô nương tự xưng Lý Đường mà họ gặp hôm qua. Lý Đường ở căn phòng cuối hành lang của khách điếm. Cánh cửa gỗ chạm hoa khép chặt.

Ngô Thừa Ân khẽ gõ cửa hai tiếng.

“Cô nương?”

Trong phòng không có tiếng đáp.

Chẳng lẽ vẫn chưa dậy? Hay đã rời đi rồi? Hoặc là gặp nguy hiểm? Chẳng lẽ mấy con nhện tinh còn sót đã quay lại báo thù?

Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ nghi hoặc.

“Hầy.”

Đúng lúc ấy, dưới lầu vang lên một giọng nữ lanh lảnh.

“Hai vị định đến Hoàng Hoa trấn phải không? Ta chờ hai vị nãy giờ rồi.”

Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trước đại sảnh tầng dưới, Lý Đường đang đứng dưới ánh nắng ban mai, mỉm cười nhìn họ.

Suốt dọc đường, Ngô Thừa Ân không nhịn được nhỏ giọng than phiền với Thanh Huyền mấy câu. Chàng thật sự không hiểu vì sao Thanh Huyền lại đáp ứng để Lý Đường đi cùng.

Thanh Huyền không nói gì, chỉ khẽ liếc về phía sau.

Lý Đường vẫn luôn theo sau họ chừng năm bước. Họ đi nhanh, nàng cũng đi nhanh; họ đi chậm, nàng cũng đi chậm. Suốt quãng đường, nàng chỉ cúi đầu chăm chú đọc xấp bản thảo trên tay.

“Đệ cũng biết ngắm cô nương rồi đấy.”

Thanh Huyền mấp máy môi, nói với Ngô Thừa Ân.

Ngô Thừa Ân lập tức quay đầu sang bên, giả vờ ngắm phong cảnh ven đường.

“Ta thấy khóe miệng đệ đang cười.” Thanh Huyền nói tiếp.

Ngô Thừa Ân vội kéo cổ áo lên che mất nửa khuôn mặt.

“Viết cũng không tệ.”

Lý Đường đọc xong, tiện tay nhét xấp bản thảo vào lòng Ngô Thừa Ân rồi hỏi:

“Những chuyện này, ngươi đọc được ở đâu vậy?”

“Đọc ở đâu ư? Đây là tiểu thuyết, đều do ta tự nghĩ ra cả.”

“Những chuyện khác ngươi có thể tự nghĩ, nhưng ngươi lại viết nhện tinh có bảy con. Sao ngươi biết được?”

Ngô Thừa Ân sững người.

Đúng là hôm ấy chàng và Thanh Huyền nhìn thấy rất nhiều nhện, nhưng những con thật sự thành tinh chỉ có hai. Chàng chỉ cảm thấy hẳn vẫn còn mấy con chưa xuất hiện nên tiện tay viết luôn con số “bảy”.

Trong Dịch số, bảy là số của Chính, chín là số của Biến. Viết thành bảy sẽ khiến câu chuyện có vẻ hợp lý hơn, như thể thật sự còn có điều gì ẩn giấu phía sau.

Nói cho cùng, đó chỉ là chàng đoán bừa mà thôi. Nhưng nhìn phản ứng của Lý Đường, rõ ràng nàng thật sự biết số lượng nhện tinh.

Lý Đường cũng không có ý truy hỏi thêm.

Thanh Huyền lại không nhịn được nhìn nàng thêm mấy lần.

Có lẽ vì phải lên đường nên hôm nay nàng đã thay y phục. Nàng mặc chiếc quần bó màu vàng ngỗng, áo ngắn màu trắng ngà, khoác bên ngoài chiếc áo choàng màu xanh da trời nhạt để chắn gió, trông càng thêm gọn gàng, thanh thoát.

Thế nhưng ánh mắt của hắn lại không sao rời khỏi thanh đao đeo sau lưng nàng.

“Lý cô nương, cô…”

Thanh Huyền lúng túng hồi lâu, phát hiện mình quả thật không giỏi ăn nói lòng vòng, cuối cùng đành hỏi thẳng:

“Thanh đao bên hông cô…”

“Đao này à? Nó tên là Cẩm Tú Thiền Dực Đao.” Lý Đường vừa nói vừa tiện chân đá văng một hòn đá cản đường.

“…Kiểu dáng này… hình như là vật của hoàng cung nhà Đường…”

Thanh Huyền khẽ nói.

“Đao gì cơ?”

Ngô Thừa Ân cũng quay đầu hỏi theo. Đợi đến khi kịp phản ứng Lý Đường vừa nhắc tới Cẩm Tú Thiền Dực Đao, chàng không khỏi thất thanh:

“Chẳng lẽ là thanh đao cực kỳ hung danh trong truyền thuyết ấy?”

Chàng và Thanh Huyền đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều im lặng.

Tương truyền, Cẩm Tú Thiền Dực Đao vốn là bảo vật gia truyền của dòng họ Lý hoàng thất Đại Đường. Về sau, nó từng được Viên Thiên Cang dùng làm tín vật để truyền lệnh Thiên Giám Ty.

Trong hai mươi hai báu vật mà Chu Ôn sau khi diệt Đường đã dốc sức truy tìm, thứ đứng đầu chính là thanh đao này.

Lưỡi đao mỏng như cánh ve, nhẹ tựa không có vật gì. Khi vung lên, đầu người lìa cổ mà chẳng hề hay biết. Mãi đến khi nạn nhân đứng thêm một lúc, máu tươi mới đông đặc.

Bởi thanh đao này nhuốm quá nhiều oán khí, trong giới giang hồ vẫn luôn lưu truyền rằng nó đã sinh linh. Nếu chủ nhân chết bất đắc kỳ tử, thanh đao vẫn có thể tự mình giết thêm hai mươi hai người nữa.

“Ta… có thể xem thử được không?”

Ngô Thừa Ân nhìn sắc mặt Lý Đường, thấy nàng không có vẻ khó chịu mới lấy hết can đảm lên tiếng.

Lý Đường đáp ứng rất dứt khoát. Nàng tháo đao xuống rồi ném sang.

Ngô Thừa Ân giật nảy mình, vội vàng đưa hai tay đón lấy.

Thế nhưng thanh đao chẳng hề lao thẳng tới, cũng không rơi xuống, mà nhẹ như một chiếc lông vũ, hay như chiếc lá khô giữa cơn gió, chầm chậm xoay tròn, lững lờ…rồi từ từ đáp xuống lòng Ngô Thừa Ân.

Nhẹ bẫng, gần như không có chút trọng lượng nào.

“Nhẹ thật…”

Ngô Thừa Ân buột miệng thốt lên.

“Tất nhiên rồi.”

Lý Đường cười rạng rỡ, mặc cho Ngô Thừa Ân cầm thanh đao của mình ngắm nghía, còn bản thân thì đưa mắt ngắm nhìn phong cảnh xung quanh.

Trước đó, Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền cũng từng định hỏi mục đích chuyến đi này của Lý Đường. Thế nhưng nàng chỉ nói rằng ở nhà buồn chán nên muốn ra ngoài dạo chơi, hoàn toàn không có nơi nào nhất định phải đến.

Hai người biết không tiện hỏi sâu thêm nên đành ghi nhớ trong lòng. Đương nhiên, họ không thể ngờ rằng cuộc sống tự do ngao du thiên hạ như hiện giờ, đối với cô gái trước mắt lại là điều chưa từng có.

Khi ánh mắt Lý Đường một lần nữa rơi lên người Ngô Thừa Ân, thấy chàng đang nâng niu ngắm nghía Cẩm Tú Thiền Dực Đao, nàng bất giác nhớ tới xấp bản thảo lúc nãy.

Tên Ngô Thừa Ân này quả thật có chút thú vị. Những câu chuyện chàng viết hay hơn hẳn các thoại bản nàng từng đọc ở nhà trước đây. Chỉ là nàng vẫn không hiểu, rốt cuộc chàng nghĩ ra những tình tiết ấy bằng cách nào.

Còn Thanh Huyền…

Lý Đường cảm nhận được một ánh mắt đang hướng về phía mình, bèn bình thản quay đầu lại.

Quả nhiên, Thanh Huyền vẫn đang lặng lẽ quan sát nàng.

So với Ngô Thừa Ân đơn thuần, Thanh Huyền chỉ liếc mắt đã nhận ra thanh bội đao của nàng, xem ra tuyệt đối không phải người tầm thường…Có điều, nàng cũng chẳng mấy để tâm.

Hiếm lắm mới có dịp rời khỏi nhà, nàng chỉ mong được nhìn ngắm thêm những điều kỳ lạ bên ngoài. Nàng có linh cảm rằng đi theo hai người này, sớm muộn cũng sẽ gặp được không ít chuyện thú vị.

Hơn nữa…

Đến lúc cần thiết, họ cũng có thể giúp nàng che giấu thân phận. Bởi Lý Đường có cảm giác, người trong nhà được phái đi tìm nàng…

Chắc hẳn đã lên đường rồi.

Sau khi rời thành Nam Tú, chớp mắt đã sang ngày thứ ba, vậy mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Hoàng Hoa trấn đâu.

Thanh Huyền nhớ rất rõ lời vị đạo sĩ Vân Du từng nói: “Từ đây đến Hoàng Hoa trấn, đi về hướng tây bắc chưa tới trăm dặm.” Ai ngờ, cả đoàn cứ men theo hướng tây bắc xuyên qua núi rừng hoang vu, trước không thấy thôn xóm, sau chẳng gặp quán trọ, ròng rã suốt ba ngày.

Nếu chỉ có Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền thì còn đỡ.

Nhưng giờ lại có thêm Lý Đường đi cùng.

Ba người bị mắc kẹt giữa chốn này, vậy mà Lý Đường chẳng hề than phiền, chỉ lặng lẽ theo sau.

Người không chịu nổi trước lại là Ngô Thừa Ân.

Chàng đói. Đói đến mức bụng réo liên hồi. Chiếc bánh lớn mang theo đã ăn hết từ hôm qua. Hôm nay, chàng và Thanh Huyền chỉ còn biết hái ít rau dại, trái rừng để cầm hơi.

Điều đó vẫn chưa phải khổ nhất.

Quan trọng là Lý Đường dường như chẳng hề động đến phần thịt bò khô của mình. Trước khi lên đường, Trưởng phu nhân đã nhất quyết nhét cho nàng mang theo.

So với đống rau dại khó nuốt kia, Ngô Thừa Ân thèm đến phát điên. Nhưng vì còn sĩ diện trước mặt cô nương, chàng không thể mở miệng xin Lý Đường, đành giả vờ ăn rau dại một cách ngon lành.

“Phương hướng không sai. Ban ngày chúng ta đúng là vẫn luôn đi về phía tây bắc.”

Ngô Thừa Ân nói, chính bản thân chàng cũng chẳng hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Chỉ là… hình như chúng ta lại quay về đúng nơi hôm qua.”

Không phải hoàn toàn bó tay. Ngô Thừa Ân biết vẫn còn một cách khác, nhưng chuyện này phải hỏi ý Thanh Huyền trước.

“Hay là… mời Thổ Địa ra hỏi đường?”

“Thổ Địa là vị Phúc thần, sao có thể tùy tiện quấy rầy được.”

Thanh Huyền xua tay. Ngô Thừa Ân không nhịn được, giậm chân xuống đất một cái, rồi giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt của Thanh Huyền.

“Chẳng phải mấy trăm năm trước người ta vẫn thường mời Thổ Địa ra giúp việc đó sao? Bây giờ người biết cách thỉnh Thổ Địa đã ít đi, biết đâu lão nhân gia cũng thấy buồn chán, muốn có người trò chuyện vài câu. Cùng lắm thì dâng chút lễ vật, nhờ ngài chạy một chuyến, có sao đâu?”

“Giữa nơi núi hoang đồng vắng này, kiếm đâu ra lễ vật?”

“Chẳng phải vẫn còn nửa giỏ quả dại hái ban ngày sao?”

“Cỏ cây nơi này vốn đã là của Thổ Địa. Lấy đồ của người ta đem cúng lại người ta, nào có đạo lý ấy.”

Ngô Thừa Ân lập tức nổi nóng, định cãi lại. Nhưng vừa nhìn sang Lý Đường, chàng lại bất giác hạ giọng. Dù sao có nàng ở đây, chàng vẫn luôn vô thức giữ ý hơn. Thế nhưng, nhìn Lý Đường đang chậm rãi nhai từng miếng thịt bò khô, mắt Ngô Thừa Ân bỗng sáng lên.

Lúc nãy Lý Đường còn ăn rất ngon lành, vừa cười vừa xem hai người tranh luận. Đến khi phát hiện ánh mắt Ngô Thừa Ân đang dán chặt vào phần đồ ăn của mình, nàng vội ôm chặt chiếc hộp đựng thức ăn trong lòng.

“Giờ đã đến nước này rồi, không có lễ vật thì làm sao mời được Thổ Địa?”

Ngô Thừa Ân nói đầy vẻ chính đáng, rõ ràng không có ý định để Lý Đường phải bỏ tiền túi.

Lý Đường kiên nhẫn nghe Ngô Thừa Ân nói nhăng nói cuội một hồi. Cuối cùng, nàng nuốt miếng thịt trong miệng xuống, không nhịn được nữa bèn đứng dậy, rút Cẩm Tú Thiền Dực Đao ra, chĩa xuống mặt đất rồi gõ ba cái.

Trong chớp mắt, một làn khói xanh bỗng bốc lên từ mặt đất. Ngay sau đó, một ông lão mặc áo vải hiện ra giữa làn khói xanh, vẻ mặt đầy mệt mỏi và khó chịu.

Ông lão chính là Thổ Địa của vùng này.

“Ai? Chuyện gì? Sao vậy? Các ngươi nhìn xem bây giờ là giờ nào rồi! Có còn để người khác nghỉ ngơi không?”

Chưa đợi Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân kịp hoàn hồn, ông lão đã lên tiếng trước. Trong giọng nói đầy vẻ bực bội còn xen lẫn một cái ngáp dài của người vừa bị đánh thức, trông như lúc nào cũng có thể ngủ gật tiếp.

Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền đều giật mình, vội vàng đứng dậy, phủi bụi trên quần áo rồi chắp tay thi lễ. Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Thổ Địa đã chỉ thẳng vào hai người mà mắng:

“Có chút đạo hạnh, biết chút pháp thuật thì tưởng mình ghê gớm lắm sao? Chẳng biết lớn nhỏ gì cả! Đám trẻ bây giờ đúng là chẳng hiểu lễ nghĩa!”

Mấy câu ấy khiến Thanh Huyền, vốn đang định hành lễ xin lỗi, cũng đành khựng lại.

Thổ Địa thuận theo hướng Ngô Thừa Ân vừa nói mà nhìn sang, lúc này mới phát hiện Lý Đường vẫn đang ngồi dưới đất. Ông lập tức nổi giận hơn:

“Còn cô gái bên kia! Thấy bản tiên mà ngay cả phép tắc tối thiểu cũng không biết sao?”

Lý Đường khẽ cau mày, không đáp lấy một lời. Nàng chỉ tiện tay vén nhẹ vạt áo, để lộ chiếc ngọc bội đeo bên hông. Đó là một miếng ngọc cá vàng. Điểm khác thường là con cá vàng ấy không hề bất động như vật chết, mà chiếc dây tơ đỏ quấn quanh ngọc bội lại đang chậm rãi chuyển động, như đang bơi quanh thân cá.

Thổ Địa thoáng sững người. Ông dụi dụi mắt, chăm chú nhìn kỹ thêm một lúc.

Lý Đường cũng chẳng buồn để ý, bình thản buông vạt áo xuống, mở hộp thức ăn, lấy thêm một miếng thịt bò khô bỏ vào miệng, hoàn toàn coi như không có vị Thổ Địa kia.

“Thổ Địa đại nhân, chúng ta mạo muội quấy rầy, quả thật là vì có nguyên do…”

Thanh Huyền vẫn cúi đầu. Thấy Thổ Địa không nói gì nữa, hắn vội vàng định giải thích.

“Đừng, đừng gọi ta là đại nhân!”

Thổ Địa như vừa bừng tỉnh, lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười, liên tục xua tay, ra hiệu Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền không cần đa lễ.

“Ôi chao, ta chỉ là một vị Thổ Địa nho nhỏ thôi, hà tất phải khách sáo như vậy? Làm thế chẳng phải xa lạ quá sao! Không biết mấy vị tiên hữu gọi ta lên đây có việc gì cần sai bảo?”

Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu vừa rồi Lý Đường đã làm gì mà chỉ trong chớp mắt đã khiến vị Thổ Địa đang hầm hầm nổi giận thay đổi thái độ đến vậy.

Không những thế, Thổ Địa còn nhiệt tình kéo hai người ngồi xuống đất, tiện tay lấy ra ít nấm để mọi người lót dạ. Nấm được xiên vào cành cây nhỏ rồi nướng trên lửa, tỏa hương thơm ngào ngạt.

Ngô Thừa Ân vừa ăn vừa thở phào nhẹ nhõm.

“Thấy chưa? Ta đã bảo Thổ Địa lão nhân gia cũng muốn có người trò chuyện mà. Trông coi cái nơi rừng sâu núi thẳm này, ngày nào cũng cô quạnh…”

Thanh Huyền vội nhét một miếng nấm vào miệng Ngô Thừa Ân để chặn lời, rồi cẩn thận hỏi Thổ Địa:

“Chúng ta muốn đến Hoàng Hoa trấn. Nhưng đã ba ngày rồi vẫn không ra khỏi khu rừng này, mong Thổ Địa chỉ điểm.”

Thổ Địa vuốt chòm râu, giả vờ như không nghe thấy mấy lời ba hoa của Ngô Thừa Ân, vẫn ôn tồn đáp:

“Không ra được là vì trong ngọn núi này quả thật có chút huyền cơ.”

“Muốn đến Hoàng Hoa trấn thì cũng không khó. Đừng nhìn nơi này địa thế phức tạp mà lầm, người quen đường ở đây hầu như chưa từng bị lạc.”

“Chỉ cần lần theo mùi hương hoa vàng thoảng trên núi, tự nhiên sẽ tìm được con đường dẫn tới Hoàng Hoa trấn.”

“Mùi hoa vàng ư?”

Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân nhìn nhau, rồi đồng thời hít sâu một hơi.

Mùi hoa vàng đâu chẳng thấy, thứ xộc vào mũi họ chỉ có hương phấn trên người Lý Đường.

“Thảo nào chúng ta mãi không ra khỏi đây, hóa ra là vì mùi hương trên người cô!” Ngô Thừa Ân chợt vỗ trán ngộ ra. “Suốt đường ta còn thấy lạ. Mùi hương này tuy nhạt, nhưng dù gần hay xa đều ngửi thấy được, quả nhiên là có vấn đề.”

“Lý cô nương, mùi hương trên người cô… là để tránh yêu quái sao?”

Đến lúc này Thanh Huyền mới lên tiếng hỏi.

Lý Đường đỏ mặt, khẽ gật đầu. Nàng cất miếng thịt bò khô đang ăn dở rồi quay sang Thổ Địa.

“Thượng tiên không thể trực tiếp chỉ cho chúng ta vị trí của Hoàng Hoa trấn sao?”

Không ngờ Thổ Địa lại lắc đầu.

“Dù là tiểu tiên, cũng phải lần theo mùi hoa mới tìm được Hoàng Hoa trấn. Ngoài cách đó ra, tiểu tiên cũng không còn biện pháp nào khác.”

Lý Đường liếc nhìn Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền, rồi quay sang con suối nhỏ cách đó không xa, khẽ thở dài.

“Đợi ta một lát.”

Nàng lấy một cành khô làm đuốc, châm lửa rồi cắm bên bờ suối. Ánh lửa cam đỏ nhảy nhót, phủ lên bóng lưng nàng một tầng hào quang dịu nhẹ.

Tiếng nước róc rách vang lên. Dưới ánh lửa, nàng dùng nước suối cẩn thận rửa sạch lớp hương phấn trên hai má.

“Con suối này cũng có chút danh tiếng, xứng đáng để cô nương rửa mặt.”

Thổ Địa vừa vuốt con hươu nhỏ trong lòng vừa cười híp mắt nói:

“Các vị có điều không biết, nơi này chính là Ngu Phi Tuyền. Năm xưa nơi đây…”

Ngô Thừa Ân lại chẳng để ý lời Thổ Địa.

Nhìn Lý Đường chậm rãi đứng dậy, chàng bất giác ngẩn ngơ mấy phần, trong đầu vô thức hiện lên câu “Thanh thủy xuất phù dung”.

Không còn lớp son phấn, Lý Đường lại càng thêm thanh lệ động lòng người. Là người thích văn chương bút mực, Ngô Thừa Ân không nhịn được định cảm thán vài câu. Nhưng Thanh Huyền bên cạnh lạnh lùng đá chàng một cái, ra hiệu đừng nói năng linh tinh.

Lý Đường trở về với những giọt nước còn đọng trên mặt, như cố ý trả đũa Ngô Thừa Ân lúc nãy, khẽ hất nước lên mặt chàng.

Ngô Thừa Ân giật mình lùi lại một bước.

Lý Đường tháo hộp đựng hương phấn bên hông xuống, treo lên cành cây cạnh đó rồi hỏi:

“Thổ Địa công công, như vậy đã được chưa?”

“Vẫn chưa.”

Thổ Địa vội vàng đáp:

“Hộp hương phấn của Lý cô nương vẫn còn lưu hương trong phạm vi trăm bước. Chỉ cần đi ra khỏi phạm vi ấy là tự nhiên sẽ ngửi thấy mùi hoa vàng.”

“Đa tạ Thổ Địa công công đã chỉ điểm. Chúng ta không quấy rầy nữa.”

Lý Đường nói xong, lại nhẹ nhàng gõ xuống mặt đất.

Thổ Địa chắp tay đáp lễ, thân hình hóa thành một làn khói xanh rồi tan biến trước mắt ba người.

Quả nhiên, sau khi ba người đi thêm một đoạn trong núi, mùi hương phấn dần biến mất. Thay vào đó là hương hoa vàng thoang thoảng, càng lúc càng nồng. Lúc này trời đã tối hẳn. Nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, con đường dưới chân liền trở nên rõ ràng.

Thế nhưng, khác với trước kia, bước chân của Lý Đường không còn thong dong như đang du sơn ngoạn thủy nữa, mà đã vội vã hơn đôi phần. Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền lần đầu tiên đi theo sau Lý Đường, trong lòng đều cảm thấy có chút kỳ lạ.

“Nói thật, ta không sợ yêu quái.”

Lý Đường đột nhiên lên tiếng.

“Chỉ là… không còn mùi hương phấn ấy nữa, thứ đuổi theo phía sau còn đáng sợ hơn yêu quái nhiều…”

“Còn có thứ gì đáng sợ hơn yêu quái sao?”

Ngô Thừa Ân không hiểu. Theo chàng, yêu quái đã đủ đáng sợ rồi. Lý Đường lại đột nhiên im lặng, chỉ cúi đầu tiếp tục bước đi. Nhìn từ phía sau, bóng lưng nàng dường như chất chứa vài phần bất an. Ngô Thừa Ân khẽ nhíu mày, định đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng bị Thanh Huyền giữ lại.Chỉ nghe Thanh Huyền hạ giọng:

“Vị Thổ Địa vừa rồi… đệ không thấy có gì không ổn sao?”

“Hả?”

Ngô Thừa Ân rõ ràng vẫn chưa nghĩ ra điều gì.

“Thổ Địa chưa từng nói với Lý Đường nửa câu, vậy sao lại biết nàng họ Lý, mở miệng đã gọi là Lý cô nương?”

Thanh Huyền thấp giọng nói.

“Biết đâu nàng thật sự xuất thân danh gia vọng tộc, gia đình giàu có, thường xuyên dâng hương cho Thổ Địa, nên Thổ Địa biết nàng cũng chẳng có gì lạ.”

Ngô Thừa Ân nhìn về phía Lý Đường ở đằng trước, đưa ra suy đoán.

“Lần này có lẽ đệ đoán đúng.”

Hiếm khi Thanh Huyền không bác bỏ ngay suy luận có phần ngây ngô của Ngô Thừa Ân. Thế nhưng, sau khi nói ra câu ấy, vẻ mặt hắn lại càng thêm nặng nề.

“Chỉ là… trên đời này, nhà họ Lý có thể khiến chư tiên yêu ma đều phải cúi đầu…”

“…chỉ có một nhà.”

“Hả? Ý huynh là…”

Nghe đến đó, sắc mặt Ngô Thừa Ân cũng lập tức trở nên nghiêm túc.

Thanh Huyền không nói thêm gì nữa. Trong lòng hắn chỉ mong… Mình đã đoán sai.

Nếu không thì…

Về Mục Lục Ngô Thừa Ân – Tróc Yêu Ký


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc