Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký

Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký – Chương 4

Chương 4 của Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký giới thiệu Lý Đường, một nữ nhân bí ẩn, đồng thời hé lộ âm mưu đen tối phía sau đồng Hồng tiền giả.

Lý Đường

Khi Chấn Cửu Châu tỉnh lại, phản ứng đầu tiên của y là siết chặt bàn tay phải.

Thế nhưng trong lòng bàn tay chỉ là khoảng không.

Chuôi thanh Kim Đao quen thuộc không còn nằm trong tay nữa.

Y lập tức nhắm mắt, lật người định ngồi dậy. Nhưng vừa cử động đã cảm thấy có người đang chạm vào mình. Bản năng khiến y lập tức cảnh giác, không dám động thêm.

Chấn Cửu Châu cố mở mắt.

Trước mặt y là một vị đạo sĩ tóc bạc nhưng gương mặt vẫn còn trẻ trung. Trên mặt và hai tay ông đều có những vết thương mới, máu vẫn còn rỉ ra, mức độ nghiêm trọng chẳng hề kém thương thế của chính y.

Lúc này, những ngón tay gầy guộc của vị đạo sĩ đang đặt lên cổ tay Chấn Cửu Châu để bắt mạch.

Chấn Cửu Châu đảo mắt nhìn quanh.

Đây là tầng hai của một quán trọ trong thành Nam Tú. Ngoài cửa sổ, lớp giấy dán cửa đã tối đen, chứng tỏ trời đã khuya, e rằng đã sang nửa đêm.

“Ồ? Vị anh hùng tỉnh rồi sao?”

Thấy Chấn Cửu Châu mở mắt, vị đạo sĩ lập tức cười híp mắt, giọng điệu nửa đùa nửa châm chọc.

“Xem ra không có gì đáng ngại rồi. Thể chất của ngài đúng là hiếm thấy. Người bình thường bị thương nặng đến mức ấy, làm sao có thể tỉnh nhanh như vậy được? Quả là bội phục.”

Chấn Cửu Châu chẳng buồn đáp lời, cũng mặc kệ đối phương chỉ là một lão đạo sĩ gầy yếu, y vung tay đẩy mạnh một cái. Vị đạo sĩ không kịp đề phòng, loạng choạng lùi mấy bước rồi ngã ngồi xuống đất. Chấn Cửu Châu đưa tay sờ lên cổ mình. Vết máu vẫn còn đó. Chỉ trong nháy mắt, tất cả những chuyện xảy ra trong hang động lập tức ùa về.

“Mẹ kiếp!”

Y hất tung chăn, nhảy phắt xuống giường.

“Lũ tiểu nhân!”

Chấn Cửu Châu vừa chửi vừa đảo mắt nhìn khắp căn phòng, sau đó lập tức sải bước về phía cửa.

Thanh Kim Đao của y đang được đặt ngay bên cạnh cửa.

Lưỡi đao đã được lau chùi sạch sẽ, sáng loáng như mới, hiển nhiên có người đã cẩn thận chăm sóc rồi đặt ở đó, chờ chủ nhân tỉnh lại. Chấn Cửu Châu bước tới, chộp lấy thanh đao. Không chút do dự, y nhấc chân đá tung cánh cửa.

Dưới đại sảnh, trưởng thôn đang mở tiệc khoản đãi những vị ân nhân đã cứu thành Nam Tú.

Trên chiếc bàn vuông bày đầy rượu thịt.

Ngồi quanh bàn có ba người: Ngô Thừa Ân, Thanh Huyền và gã dị nhân tóc đỏ.

Mỗi người ngồi một phía.

Chỉ có chiếc ghế ở vị trí chủ tọa vẫn còn bỏ trống. Nhìn cách bày biện, đó cũng không giống chỗ ngồi dành cho trưởng thôn. Điều thu hút mọi ánh nhìn nhất lại là vật đặt giữa bàn.

Một dải lụa vàng được trải ngay ngắn. Ở chính giữa dải lụa ấy là thứ khiến biết bao người tranh giành đến đổ máu…

Hồng tiền.

Thế nhưng chẳng ai còn tâm trạng động đũa. Mọi người chỉ chăm chăm nhìn đồng Hồng tiền nằm giữa bàn.

Không một ai mở miệng.

Cả đại sảnh chìm trong bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Thời gian lặng lẽ trôi qua chừng một nén nhang.

Cuối cùng, trưởng thôn mới dè dặt lên tiếng:

“Về… về đồng Hồng tiền này… hay là để lát nữa các vị ân nhân tự thương lượng với nhau xem nên thuộc về ai…”

Ông còn chưa nói hết câu thì trên lầu bỗng vang lên một tiếng rầm.

Cánh cửa bị đá tung. Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy Chấn Cửu Châu đang đứng ở hành lang tầng hai, tay cầm Kim Đao, ánh mắt như muốn phun lửa, gắt gao nhìn xuống bàn tiệc bên dưới.

Ngay sau đó, vị đạo sĩ lúc nãy cũng lảo đảo chạy theo ra ngoài. Ông đứng phía sau Chấn Cửu Châu, nhưng không dám tiến lại quá gần.

“Tỉnh rồi à?”

Ngô Thừa Ân ngẩng đầu nhìn lên, thuận miệng hỏi một câu, xem như chào hỏi.

Chấn Cửu Châu chỉ lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn. Không nói lấy một lời. Đột nhiên, y nhún người nhảy thẳng từ tầng hai xuống đại sảnh. Cùng lúc đó, thanh Kim Đao trong tay cũng được vung lên. Lưỡi đao xé gió, mang theo sát khí ngút trời, chém thẳng xuống phía dưới.

Gã dị nhân tóc đỏ cũng không phải hạng người tầm thường.

Thấy Chấn Cửu Châu cầm đao lao tới, gã chẳng hề tỏ ra hoảng hốt. Chỉ thấy gã há cái miệng rộng như chậu máu, rồi đưa tay phải thọc sâu vào cổ họng mình.

Ngay sau đó, gã rút ra từ trong miệng một cây đinh ba bằng thép dài chừng năm thước, nắm chặt trong tay.

Cảnh tượng quái dị ấy khiến Chấn Cửu Châu thoáng sững người.

Nhân cơ hội đó, gã dị nhân tóc đỏ bật người nhảy lên, lao thẳng về phía tầng hai. Cây đinh ba trong tay gã vung lên, đỡ lấy thanh Kim Đao của Chấn Cửu Châu ngay giữa không trung.

“Keng!”

Hai món binh khí va chạm dữ dội.

Gã dị nhân thuận thế ép mạnh cây đinh ba, gạt Chấn Cửu Châu sang một bên, cố gắng khống chế thế đao của đối phương.

“Buông ra!”

Chấn Cửu Châu gầm lên, dốc sức rút thanh Kim Đao khỏi cây đinh ba.

Thế nhưng, sức lực của gã dị nhân tóc đỏ lớn đến kinh người. Thanh đao trong tay y như bị hút chặt vào cây đinh ba, mặc cho y dùng sức thế nào cũng không thể rút ra.

“Chuyện này không liên quan đến ngươi!”

Chấn Cửu Châu nghiến răng quát lớn.

“Ta muốn chém hai kẻ đứng bên kia!”

Thấy tình hình căng thẳng, trưởng thôn vội vàng đứng dậy, liên tục khuyên Chấn Cửu Châu hãy hạ đao xuống trước, có chuyện gì thì bình tĩnh nói sau.

Nhưng Chấn Cửu Châu vẫn đầy vẻ phẫn nộ. Y lớn tiếng quát:

“Ta dựa vào bản lĩnh của mình mới hàng phục được yêu quái. Vậy mà cuối cùng lại bị kẻ khác âm thầm giăng bẫy, suýt nữa bị treo cổ trong hang mà mất mạng!”

Nói đến đây, y càng thêm tức giận.

“Mẹ kiếp! Ta là người của triều đình!”

Y không thoát khỏi sự kiềm chế của gã dị nhân tóc đỏ, đành quay đầu nhìn thẳng về phía Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền, gằn giọng:

“Các ngươi biết mình đang làm gì không? Đây là mưu hại quan sai của triều đình!”

“Nếu hôm đó ta thật sự chết trong hang, để Nhị Thập Bát Tú điều tra đến nơi, đừng nói hai người các ngươi, ngay cả thành Nam Tú đã thuê các ngươi lên núi cũng đừng hòng thoát khỏi liên lụy!”

Ngô Thừa Ân ngồi bên cạnh nghe đến đây mới hiểu vì sao vị đại hán này lại nổi giận đến vậy.

Thì ra, sau khi đánh chết hai con tiểu yêu, Chấn Cửu Châu cứ ngỡ mình đã lập được đại công. Nào ngờ ngay sau đó lại bị Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền “ra tay từ phía sau”.

Nếu đổi lại là hắn, có lẽ cũng sẽ hiểu lầm như vậy. Nhưng nghĩ kỹ thì chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Thủ đoạn của yêu nhện quá nhanh. Có lẽ ngay lúc bị tơ nhện quấn lấy cổ, Chấn Cửu Châu còn chưa kịp phản ứng thì đã bất tỉnh. Vì thế, việc y hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra sau đó, cũng như chưa từng nhìn thấy Huyết Bồ Tát xuất hiện, là điều hết sức bình thường.

Đứng trên lập trường của Chấn Cửu Châu, nghi ngờ Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân thông đồng hãm hại mình cũng là chuyện dễ hiểu.

Nghe xong những lời buộc tội của Chấn Cửu Châu, gã dị nhân tóc đỏ chỉ lắc đầu cười lạnh. Trong miệng gã phát ra những tiếng kỳ quái:

“U… oa… u… oa…”

Chấn Cửu Châu nghe mà ngẩn cả người, hoàn toàn không hiểu gã đang nói gì.

“Mẹ kiếp!”

Y tức tối quát lớn.

“Nói tiếng người đi! Kêu la cái gì? Còn lải nhải nữa, lão tử chém ngươi bây giờ!”

Ngô Thừa Ân đưa tay vỗ nhẹ lên vai gã dị nhân tóc đỏ, rồi quay sang giải thích:

“Hắn nói… lúc đó chính mắt hắn nhìn thấy ngươi bị tơ nhện quấn cổ. Đó là do yêu quái ra tay, hoàn toàn không liên quan gì đến ta và Thanh Huyền.”

Chấn Cửu Châu lúc này mới hiểu ra. Thì ra gã dị nhân nói tiếng Nam Cương, nên mình mới không nghe nổi một câu. Gã dị nhân tóc đỏ gật đầu, rồi lại tiếp tục lẩm bẩm thêm mấy tiếng:

“U… oa… oa…”

Ngô Thừa Ân chăm chú lắng nghe một lúc, rồi bất đắc dĩ dịch tiếp:

“Hắn còn nói…”

Ngô Thừa Ân nhìn Chấn Cửu Châu.

“Với chút bản lĩnh của ngươi, có thể sống sót trở về đã là may lắm rồi. Vậy mà còn mặt mũi ngồi đây nhận công.”

“Hơn nữa, chính ta với hắn đã khiêng ngươi xuống núi.”

“Chuyện này…”

Khuôn mặt Chấn Cửu Châu lập tức đỏ bừng, hết trắng rồi lại đỏ. Y đập mạnh xuống bàn một cái.

“Làm sao ta biết các ngươi có phải cùng một bọn hay không? Biết đâu các ngươi đã thông đồng từ trước, hợp sức lừa ta!”

Đúng lúc ấy, vị đạo sĩ trên tầng hai cuối cùng cũng chen được vào một câu.

“Đúng đúng đúng!”

Ông vừa chống tường vừa nói lớn:

“Hai người họ khiêng ngươi xuống núi, còn ta thì giúp ngươi vác thanh đao!”

“Chẳng lẽ bọn ta đều là đồng bọn hết sao?”

Ông bĩu môi, nhìn Chấn Cửu Châu với vẻ khinh thường.

“Ta nói này, cái chút võ công mèo quào của ngươi, trừ yêu thì chẳng thấy giỏi ở đâu, nhưng khoác lác với tranh công thì đúng là không ai bằng!”

Những lời ấy khiến Chấn Cửu Châu đỏ bừng cả mặt, lực đạo trên thanh Kim Đao cũng dần dần yếu đi. Gã dị nhân tóc đỏ ngẩng đầu nhìn vị đạo sĩ, khẽ “ừ” một tiếng, rồi cũng từ từ hạ cây đinh ba trong tay xuống.

Ngô Thừa Ân thấy vậy liền nhân cơ hội châm thêm một câu:

“Hắn còn nói… ngươi hôi lắm.”

Nói xong, hắn còn cố ý bịt mũi, làm ra vẻ ghét bỏ. Lời này vừa dứt, không chỉ Chấn Cửu Châu tức đến mức nhảy dựng lên, mà ngay cả Thanh Huyền và gã dị nhân tóc đỏ cũng đồng loạt quay sang nhìn Ngô Thừa Ân.

Hiển nhiên, câu cuối cùng kia hoàn toàn là do hắn tự bịa ra.

“Được rồi!”

Thấy đối phương đông người, Chấn Cửu Châu cũng biết tiếp tục gây sự chỉ khiến mình chịu thiệt. Y bèn cố ý hừ lạnh một tiếng để che giấu vẻ lúng túng.

“Ta không rảnh đôi co với đám tiểu nhân các ngươi nữa.”

Y kéo một chiếc ghế ngồi xuống.

“Giờ thì nói xem… số Hồng tiền này chia thế nào?”

Vừa ngồi xuống, Chấn Cửu Châu mới phát hiện cả bàn đầy rượu thịt nhưng chẳng ai động đũa. Y cũng chẳng khách sáo, tiện tay cầm lấy chiếc bát sứ trắng lớn bên cạnh, múc đầy nửa bát rượu từ vò, ngửa đầu uống cạn một hơi. Tay còn lại thuận thế kéo luôn đĩa thịt bò đầy ắp về phía mình.

“Đừng động vào!”

Tiếng quát đồng loạt vang lên.

“Phụt!”

Chấn Cửu Châu đang ngậm ngụm rượu trong miệng, bị tiếng quát làm giật mình, lập tức phun hết rượu ra ngoài. Y ngơ ngác ngẩng đầu nhìn quanh. Chỉ thấy tất cả mọi người đều đang chăm chăm nhìn đĩa thịt bò trong tay mình.

Trưởng thôn càng khoa trương hơn, đã lao tới từ lúc nào, hai tay ôm chặt lấy chiếc đĩa như sợ bị cướp mất.

“Mẹ kiếp!”

Chấn Cửu Châu bực bội chửi.

“Lão tử còn tưởng yêu nhện quay lại nữa chứ! Mất bao nhiêu sức lực, suýt nữa thì mất mạng. Ăn có miếng thịt bò mà cũng không được sao?”

Y liếc trưởng thôn một cái.

“Lão già này keo kiệt thật.”

“Không phải, không phải!”

Trưởng thôn cười gượng, vừa nói vừa đẩy đĩa thịt bò ra xa.

“Chân giò, thịt cừu, đùi gà… ngài cứ việc ăn thoải mái.”

“Chỉ riêng đĩa thịt bò này thì không được.”

“Đây là phần dành cho một vị cô nương.”

Chấn Cửu Châu đảo mắt nhìn quanh. Trong đại sảnh toàn là đàn ông, người cao người thấp, kẻ xấu người đẹp đủ cả.

Làm gì có cô nương nào?

“Cô nương ấy…” Trưởng thôn cười giải thích, “Nói ra thì cũng là ân nhân cứu mạng của ngài.”

“Lúc ngài hôn mê suốt nửa ngày…”

“Ai hôn mê?”

Chấn Cửu Châu lập tức trợn mắt cắt lời.

“Ta chỉ… chỉ nhắm mắt dưỡng thần thôi!”

“Đúng đúng đúng.”

Trưởng thôn vội vàng đổi lời.

“Lúc ngài đang nhắm mắt dưỡng thần, đám yêu quái trên núi bất ngờ quay lại, hình như muốn trả thù.”

“Đúng lúc ấy, vị cô nương kia đi ngang qua.”

“Chỉ một mình cô ấy đã đuổi hết đám yêu quái.”

“Rất nhiều người trong thành Nam Tú đều tận mắt nhìn thấy.”

“Chúng ta phải năn nỉ mãi cô ấy mới chịu ở lại dùng bữa.”

“Chính cô ấy cũng nói rồi, chỉ cần một đĩa thịt bò là đủ.”

“Vừa rồi, nhân lúc chúng ta chuẩn bị cơm nước, cô ấy đi tắm rửa thay quần áo. Có lẽ là người rất ưa sạch sẽ.”

Trưởng thôn nhìn đĩa thịt bò trong tay Chấn Cửu Châu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

“Ngài xem, người ta chỉ gọi đúng món này… thế mà lại sắp bị ngài ăn mất.”

“Một mình đuổi lui yêu quái?”

Chấn Cửu Châu đặt bát rượu xuống. Y lập tức quên sạch chuyện thịt bò, chỉ lặp đi lặp lại câu nói ấy, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ.

“Ta sống hơn nửa đời người, cũng từng gặp không ít nữ cao thủ. Dù họ liên thủ với nhau cũng chỉ miễn cưỡng cầm chân yêu quái được một lúc. Còn một mình…”

Y cau mày.

“Cô ta đã dùng chiêu thức gì?”

“Đó mới là điều kỳ lạ.”

Trưởng thôn gãi đầu.

“Cô ấy chẳng hề ra tay. Chỉ ung dung đi ngang qua…Đám yêu quái tự động bỏ chạy.”

“Nói bậy!”

Chấn Cửu Châu đập bàn.

“Nếu thật sự có bản lĩnh ấy, trừ phi… cô ta cũng là yêu quái.”

“Ấy ấy, lời này không thể nói bừa!”

Trưởng thôn sợ đến mức vội vàng xua tay.

“Vị cô nương đó dung mạo thanh tú, mày ngài mắt phượng, nhìn thế nào cũng không giống yêu quái…”

“Ông già đúng là ít va chạm.” Chấn Cửu Châu cười khẩy, lại rót thêm một bát rượu. “Đợi lát nữa cô ta tới, ta gặp mặt là biết ngay cô ta là người hay yêu.”

“Ông vừa nói ai là yêu?”

Một giọng nữ trong trẻo bỗng vang lên từ ngoài cửa.

Chấn Cửu Châu lập tức ngẩng đầu nhìn.

Trong đại sảnh chật kín những nam nhân cao lớn, chỉ thấy từ khe hở giữa đám người thấp thoáng một mái tóc đen đang tiến lại gần. Đám đông tự động tách sang hai bên, nhường ra một lối đi. Đến lúc nhìn rõ, Chấn Cửu Châu mới phát hiện, người vừa lên tiếng lại là một cô nương nhỏ nhắn, dung mạo thanh tú.

Trưởng thôn lập tức khom người, tươi cười mời nàng ngồi.

Lúc này, Chấn Cửu Châu mới có cơ hội quan sát kỹ hơn.

Mái tóc đen của nàng được búi gọn bằng một cây trâm bạc. Tóc vẫn còn nhỏ nước, làm ướt cả chiếc áo lót màu đỏ sẫm bên trong. Vòng eo mảnh mai, phía sau lưng lộ ra chuôi của một thanh trường kiếm màu bạc. Có lẽ vì vừa mới tắm xong nên trên người nàng vẫn còn hơi nóng. Hai gò má ửng hồng, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Nàng chậm rãi đưa mắt nhìn khắp đại sảnh. Đôi đồng tử đen láy khẽ đảo qua từng người. Không hiểu vì sao, ánh mắt ấy vừa lướt tới đâu, mọi người ở đó đều vô thức đỏ mặt cúi đầu xuống.

“Không… không có gì…”

Khí thế của thiếu nữ khiến cả Chấn Cửu Châu cũng có phần chột dạ, lời nói bắt đầu lắp bắp.

“Không dám… không dám.”

“Ăn cơm đi.”

Lý Đường bình thản nói. Nghe như được ban lệnh, mọi người lập tức kéo ghế ngồi xuống. Ai nấy đều cầm đũa lên, nhưng chẳng một người nào dám gắp thức ăn trước.

“Vậy… ta ăn trước.”

Nàng nhẹ nhàng kéo đĩa thịt bò về phía mình.

Ngô Thừa Ân cúi đầu lẩm bẩm:

“Lạ thật. Trong tiểu thuyết toàn viết các tiểu thư khuê các thích bánh trái, đồ ngọt. Món như thịt bò kho thường chỉ có hảo hán giang hồ dùng để nhắm rượu. Đây đúng là lần đầu tiên đệ thấy.”

Thanh Huyền lập tức liếc hắn một cái. Ngô Thừa Ân biết mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng.

Nhưng cô nương vẫn nghe thấy. Sắc mặt nàng thoáng trắng đi, vẻ mặt có chút mất tự nhiên. Một lúc sau, nàng đặt đôi đũa xuống.

“Ta ăn no rồi.”

“Cô nương đừng khách sáo.”

Trưởng thôn vội vàng múc thêm nửa bát cơm, đặt trước mặt nàng.

“Cô vừa hao tổn nhiều sức lực để trừ yêu, nên ăn thêm một chút.”

Lý Đường mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Cũng chẳng tốn sức gì. Ta chỉ đi ngang qua một chuyến. Đám yêu quái… tự chúng sợ ta mà thôi.”

“Ồ?”

Chấn Cửu Châu từ đầu đến giờ vẫn lạnh lùng quan sát, lúc này mới lên tiếng.

“Không đánh mà khuất phục được yêu quái, bản lĩnh như vậy quả thật đáng nể.”

Nói đến đây, y quay sang nhìn trưởng thôn.

“Nhưng trưởng thôn, ông nên nghĩ cho kỹ. Người thật sự trừ yêu là ta. Một mình ta đã chém chết hai con yêu nhện. Còn cô ta…”

Y liếc nhìn Lý Đường.

“Ai biết cô ta dùng loại bùa chú hay thủ đoạn gì khiến đám yêu quái bỏ chạy? Nhỡ sau này chúng quay lại thì sao? Nếu hôm nay ông chịu giao đồng Hồng tiền này cho ta…”

Chấn Cửu Châu vỗ ngực.

“Về sau Thành Nam Tú có chuyện gì, chỉ cần gọi một tiếng, ta nhất định sẽ đến.”

“Ấy…”

Trưởng thôn lại vội vàng chạy đến bên cạnh y, nhỏ giọng khuyên nhủ:

“Hay là… chúng ta cứ ăn cơm trước đã. Chuyện Hồng tiền để sau rồi bàn, được không?”

“Bớt nói nhảm!”

Chấn Cửu Châu đột nhiên chộp lấy đồng Hồng tiền trên bàn.

“Bốp!”

Y dùng sức vỗ mạnh đồng tiền xuống mặt bàn.

“Mọi người đến đây chẳng phải đều vì thứ này sao? Các người cung kính với con nhóc này như vậy…Chẳng lẽ định giao Hồng tiền cho cô ta? Nếu thật sự có ý đó…”

Y đặt bàn tay lên chuôi Kim Đao.

“Trước tiên phải hỏi xem thanh đao của lão tử có đồng ý hay không!”

Lúc này, cô nương mới chậm rãi đứng dậy. Nàng nhìn thẳng vào đồng Hồng tiền đặt giữa bàn, giọng điềm tĩnh:

“Ta không tên là ‘con nhóc’, ta tên là…Lý Đường.”

Ánh mắt nàng vẫn dừng trên đồng Hồng tiền.

“Đồng Hồng tiền này…”

Lý Đường nghiêng đầu, tiện tay cầm đồng Hồng tiền trên bàn lên xem. Nàng lật qua lật lại quan sát một hồi, rồi cẩn thận đặt nó trở về chỗ cũ. Trên gương mặt thanh tú thoáng hiện vẻ khó hiểu, như thể đang suy nghĩ điều gì.

Thanh Huyền và gã dị nhân tóc đỏ ngồi bên cạnh đều để ý thấy phản ứng ấy, trong lòng bất giác cảnh giác hơn vài phần.

Xem ra…Lý Đường cũng biết lai lịch của đồng Hồng tiền này. Không đợi Lý Đường lên tiếng, Ngô Thừa Ân đã cười nói trước:

“Ta thấy, nếu đã là công lao của ngươi, vậy đồng Hồng tiền này cứ giao cho ngươi đi, thế nào, Chấn Cửu Châu?”

Nói đến đây, hắn đổi giọng:

“Nhưng ngươi cũng phải giữ lời. Sau này, chỉ cần thành Nam Tú gặp nạn, bất kể ngươi đang ở chân trời góc bể, cũng phải lập tức chạy về giúp.”

Chấn Cửu Châu nghe vậy, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc. Y hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại diễn ra theo hướng này. Y cẩn thận liếc sang gã dị nhân tóc đỏ bên cạnh, như muốn dò hỏi ý đối phương.

Thấy gã chỉ khẽ gật đầu, Chấn Cửu Châu không còn do dự nữa. Y lập tức vươn tay chộp lấy đồng Hồng tiền trên bàn, cẩn thận nhét vào trong ngực.

“Yên tâm!”

Chấn Cửu Châu cười lớn.

“Các vị đã nể mặt Chấn Cửu Châu ta như vậy, từ nay về sau, thành Nam Tú cứ giao cho ta!”

Nói rồi, y lại cười ha hả.

“Tất nhiên, chuyến lên núi trừ yêu lần này, mọi người cũng đều đã vất vả.”

Dứt lời, Chấn Cửu Châu lấy từ trong ngực ra một thỏi bạc nặng trĩu, đặt mạnh lên mặt bàn. Gã dị nhân tóc đỏ thấy vậy thì không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Chuyện trước kia đều là hiểu lầm.”

Chấn Cửu Châu chắp tay hành lễ với mọi người.

“Nếu Chấn Cửu Châu ta có điều gì đắc tội, mong các vị bỏ quá cho. Từ nay về sau, mọi người đều là bằng hữu. Nếu gặp phiền phức gì, cứ báo danh hiệu Chấn Cửu Châu của Nhị Thập Bát Tú, ta nhất định không khoanh tay đứng nhìn!”

Nói xong, y nâng bát rượu uống cạn một hơi, coi như thay lời từ biệt. Sau đó, Chấn Cửu Châu không hề lưu luyến, xoay người bước thẳng ra khỏi quán trọ. Không bao lâu sau, ngoài con phố xa xa vang lên tiếng vó ngựa dồn dập kèm theo đó là tiếng cười như điên như dại của Chấn Cửu Châu:

“Phát tài rồi! Phát tài rồi!”

Nghe tiếng reo ấy, sắc mặt trưởng thôn lại càng trở nên nặng nề. Đến lúc này, Thanh Huyền, người vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ, mới quay sang nhìn gã dị nhân tóc đỏ ngồi bên cạnh.

“Các hạ hẳn đã sớm biết nguyên do của mọi chuyện.”

Thanh Huyền chậm rãi nói.

“Mục đích của các hạ vốn không phải đồng Hồng tiền, mà là nội đan của yêu vật.”

Hắn khẽ thở ra một hơi, thần sắc cũng nhẹ nhõm hơn trước, vừa nói, hắn vừa cầm thỏi bạc trên bàn đưa cho gã dị nhân tóc đỏ.

“Dù sao các hạ cũng có công cứu giúp thành Nam Tú. Viên nội đan của con yêu kia còn chưa hoàn toàn thành hình, giá trị ước chừng cũng chỉ bằng từng này, nếu các hạ không chê…”

Gã dị nhân tóc đỏ cũng chẳng khách sáo. Gã nhận lấy thỏi bạc, lập tức đứng dậy rời khỏi bàn, chỉ là trước khi đi, gã vẫn lặng lẽ liếc nhìn Lý Đường một cái. Ngay sau đó, gã lại đưa mắt nhìn Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân, ánh mắt như muốn nhắn nhủ điều gì.

Thanh Huyền khẽ gật đầu đáp lại. Hắn hiểu ý đối phương. Đó là lời nhắc nhở phải cẩn thận với người phụ nữ vừa xuất hiện này.

Trên người Lý Đường quả thực có quá nhiều điều bí ẩn.

Gã dị nhân tóc đỏ lựa chọn rời đi lúc này, cũng là vì không muốn dây dưa thêm vào những chuyện phiền phức. Ít một chuyện, vẫn hơn nhiều một chuyện.

Chỉ tiếc…

Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân thì chưa thể rời đi. Ngô Thừa Ân kéo một chiếc ghế ra, mỉm cười đưa tay ra hiệu:

“Mời cô nương… à không, mời Lý cô nương ngồi.”

“Lý cô nương…”

Thanh Huyền cân nhắc một lúc lâu mới cất lời, giọng điềm tĩnh:

“Xin hỏi, cô làm sao nhận ra đồng Hồng tiền kia là giả?”

Lý Đường hơi sững người.

Còn trưởng thôn, người vẫn đứng bên cạnh rót rượu từ nãy đến giờ, vừa nghe câu ấy liền mềm nhũn hai chân, ngồi phịch xuống đất.

Thật ra, ngay từ lúc trưởng thôn đặt đồng Hồng tiền lên bàn, Thanh Huyền và gã dị nhân tóc đỏ đã lập tức nhận ra đó chỉ là một đồng tiền bình thường. Dân làng hẳn đã vội vàng tìm đại một đồng xu, rồi bôi thêm vài nét mực đỏ lên để giả làm Hồng tiền.

Sở dĩ không ai vạch trần, cũng rất đơn giản.

Gã dị nhân tóc đỏ vốn không đến vì Hồng tiền, nên thật hay giả cũng chẳng liên quan đến gã.

Còn Thanh Huyền thì hiểu rõ nỗi khổ của dân làng. Bọn họ biết số bạc gom góp được quá ít, không đủ hấp dẫn những người có bản lĩnh đến trừ yêu. Vì thế, họ mới bất đắc dĩ nghĩ ra cách dùng Hồng tiền giả để thu hút người giang hồ. Nhưng theo quy củ, một khi thành Nam Tú đã treo Hồng tiền cầu cứu, thì sau khi sự việc kết thúc, đồng Hồng tiền ấy phải được chuyển sang những thôn làng khác, tiếp tục truyền tay để phát ra lời cầu viện.

Bởi vậy, ngay từ trước khi lên đường, Thanh Huyền đã biết khả năng tìm được Hồng tiền thật ở thành Nam Tú là vô cùng thấp.

Ngược lại, Chấn Cửu Châu luôn tự xưng mình là người của Nhị Thập Bát Tú thuộc Cẩm Y Vệ, vậy mà ngay cả Hồng tiền thật hay giả cũng không phân biệt nổi. Hoặc là y thật sự quá ngốc. Hoặc là quá nóng lòng, chỉ nhìn thấy hai chữ “Hồng tiền” liền mất cảnh giác.

Điều khiến Thanh Huyền kinh ngạc nhất lại là Lý Đường. Thoạt nhìn, nàng chẳng khác nào một tiểu thư khuê các xuất thân từ thế gia, chưa từng trải việc đời. Thế mà vừa liếc mắt đã nhận ra đồng Hồng tiền kia là giả. Điều này quả thực khiến người ta khó lòng tin nổi. Dù sao, Hồng tiền cũng không phải thứ tầm thường mà người bình thường có cơ hội nhìn thấy.

Lý Đường chớp chớp mắt. Một lúc sau, nàng bỗng khẽ cười.

“Muốn biết sao?”

Nàng nghiêng đầu nhìn Thanh Huyền.

“Nhưng… vì sao ta phải nói cho huynh biết?”

Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân đưa mắt nhìn nhau.

Hai người không hỏi thêm.

Chỉ lặng lẽ ghi nhớ câu trả lời ấy trong lòng, đồng thời càng thêm nghi ngờ thân phận của thiếu nữ trước mắt.

Rốt cuộc…Nàng có lai lịch gì? Và nàng có mối liên hệ thế nào với đồng Hồng tiền quỷ dị kia?

***

Trên con đường núi cách thành Nam Tú chưa đầy năm mươi dặm Chấn Cửu Châu thúc ngựa phi nhanh. Đến một khúc quanh, y đột nhiên ghìm cương. Phía trước, có hai người mặc áo đen đang đứng chắn ngang đường. Bản năng báo cho Chấn Cửu Châu biết rằng có điều không ổn. Y lập tức siết chặt thanh Kim Đao trong tay.

Những chiếc vòng vàng trên thân đao va vào nhau, phát ra tiếng leng keng chói tai. Chấn Cửu Châu nhìn chằm chằm hai người trước mặt, trầm giọng quát:

“Các ngươi là ai?”

Y không hề biết… Đó cũng là câu nói cuối cùng trong cuộc đời mình. Hai kẻ áo đen đều đeo cùng một loại mặt nạ trắng như tuyết. Thấy Chấn Cửu Châu bày thế phòng bị, bọn chúng vẫn thờ ơ như không.

Một người trong số đó liếc nhìn thanh Kim Đao mà Chấn Cửu Châu đang giơ lên. Sau đó, hắn chậm rãi nâng một bàn tay lên. Giọng nói bình thản đến lạnh lùng:

“Chém.”

Trong khoảnh khắc ấy…Chấn Cửu Châu như thể nhận được một mệnh lệnh không thể cưỡng lại. Y gầm lên một tiếng, vung mạnh thanh Kim Đao.

“Phập!”

Máu tươi bắn tung tóe. Nhưng nhát đao ấy…lại chém thẳng vào vai trái của chính y. Lưỡi đao bổ sâu đến tận xương, gần như chặt đứt cả cánh tay.

Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Kẻ áo đen lại chậm rãi giơ tay lần thứ hai. Thân thể Chấn Cửu Châu lập tức loạng choạng. Thanh Kim Đao lại một lần nữa vung lên…rồi hung hăng chém vào chính bản thân mình.

Thực ra, ngay từ nhát chém thứ ba, Chấn Cửu Châu đã mất mạng. Thế nhưng, thi thể cứng đờ ấy vẫn như một con rối bị người điều khiển, tiếp tục tự chém thêm bảy nhát nữa.

Mãi đến khi chịu đủ mười nhát đao…thi thể mới lảo đảo ngã vật xuống đất. Lúc này, hai kẻ áo đen mới chậm rãi bước tới. Chúng cúi người, bắt đầu lục soát thi thể Chấn Cửu Châu. Chẳng bao lâu sau, một tên đã tìm thấy đồng “Hồng tiền” được cất kỹ trong ngực y. Hắn cầm đồng tiền lên, đưa sát đến mũi, cẩn thận ngửi từng chút một.

“Không sai.”

Kẻ mặc đồ đen khẽ gật đầu. Vừa nói, hắn vừa tiện tay ném đồng tiền xuống vực sâu, vẻ khinh miệt hiện rõ trên từng cử chỉ, như thể thứ vừa bị vứt bỏ chỉ là một món rác vô giá trị. Đồng tiền vẽ một đường cong giữa không trung, rất nhanh đã biến mất trong màn sương dưới đáy vực.

Trên chiếc mặt nạ trắng như tuyết, đôi mắt hắn vẫn dõi theo hướng đồng tiền rơi xuống, rồi chậm rãi cất giọng:

“Trên đó… có mùi của Thiếu chủ…”

Về Mục Lục Ngô Thừa Ân – Tróc Yêu Ký


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc