Chương 3 của Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký hé lộ bí mật thực sự đằng sau khả năng của Ngô Thừa Ân, khi Huyết Bồ Tát tận mắt chứng kiến “tụ lý càn khôn”.
Tụ lý càn khôn
ghe qua bình thản chẳng có gì đặc biệt, nhưng đủ khiến Ngô Thừa Ân vừa mới còn đầy tự tin bỗng đỏ bừng cả mặt. Cùng lúc ấy, mấy con quạ từ trên người Huyết Bồ Tát vọt bay lên, xòe cánh đáp xuống chặn ngay hướng lui của Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền.
Ngô Thừa Ân bĩu môi, không nhịn được cất cao giọng:
“Tai các hạ thính thật đấy!”
Thanh Huyền khẽ thở dài, liếc đệ một cái.
“Không phải tai. Là nhờ bầy quạ kia.”
Ngô Thừa Ân lập tức hiểu ra. Đám quạ của Huyết Bồ Tát không chỉ dùng để tấn công, mà còn đóng vai trò như tai mắt, truyền mọi động tĩnh xung quanh về cho chủ nhân.
Thanh Huyền khẽ siết tràng hạt trong tay, ánh mắt dần trở nên nặng nề.
“Nếu cứ tiếp tục thế này… chúng ta không có phần thắng.”
Trừ khi…
Ở phía đối diện, Huyết Bồ Tát lại chẳng hề có ý định tiếp tục ra tay. Hắn cúi xuống trước thi thể đã nát vụn của yêu nhện, chăm chú quan sát từng chút một.
Một lát sau, hắn giơ ngón tay lên.
Con quạ đậu trên vai lập tức vỗ cánh bay xuống, dùng mỏ bới tung phần xác yêu nhện. Chẳng bao lâu, nó ngậm trở về một viên đá màu xám nhạt, hình dạng méo mó, đặt vào tay chủ nhân.
Huyết Bồ Tát nâng viên đá lên trước mắt, xoay qua xoay lại, dường như đang quan sát màu sắc của nó.
Một lúc sau, hắn hạ tay xuống, tiện tay ném viên đá về phía Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền.
“Vẫn chưa thể coi là tinh thuần. Viên nội đan này chỉ mới miễn cưỡng ngưng tụ thành hình…” Hắn khẽ cười. “Thảo nào con yêu nhện kia đã hóa được hình người, nhưng lại thành cái bộ dạng dở người dở quỷ ấy.”
Hắn không hề biết rằng một trong hai nội đan của yêu nhện đã bị Thanh Huyền phá hủy trước đó. Viên đá vừa ném ra chính là nội đan còn lại, vẫn chưa hoàn toàn thành hình.
Viên đá màu xám lăn lộc cộc dưới chân hai người.
Thoạt nhìn, nó chỉ là một khối đá thô ráp, xấu xí. Nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy bên trong dường như có sinh mệnh, đang khe khẽ co giãn, nhịp nhàng như một trái tim đang đập.
Huyết Bồ Tát nghiêng đầu nhìn hai người.
“Các ngươi biết nội đan là gì chứ?”
Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền đưa mắt nhìn nhau, đều không hiểu hắn hỏi câu này để làm gì.
“Tất nhiên là biết!”
Ngô Thừa Ân vốn đã khó chịu với giọng điệu kẻ trên cơ của đối phương, lập tức đáp trả.
Nội đan là cội nguồn sức mạnh của yêu vật, cũng giống như hồn phách đối với con người.
Khi yêu vật vừa khai mở linh trí, yêu khí trong cơ thể sẽ dần ngưng tụ thành thực thể, rồi dần dần kết đan, đó chính là hình hài sơ khai của nội đan, về sau dùng để vận chuyển và tích trữ yêu khí trong cơ thể, đồng thời không ngừng mài giũa tôi luyện. Tu vi của yêu vật càng cao, nội đan bên trong càng tròn trịa tinh khiết, màu sắc càng sáng trong, kích thước cũng sẽ có sự biến đổi tương ứng, hình thái cũng ngày càng hoàn mỹ.
Thế nhưng, phần lớn yêu khí mà nội đan hấp thu đều đến từ nghiệp chướng do yêu vật sát sinh, hại người mà tích tụ, vì vậy nội đan luôn bị coi là vật cực kỳ hung tà. Người bình thường tuyệt đối không được trực tiếp dùng tay chạm vào. Một khi tiếp xúc, yêu khí sẽ xâm nhập cơ thể, nhẹ thì bị yêu khí ăn mòn, nặng thì còn có thể bị yêu hóa.
Bởi lẽ, nội đan gần như tương đương với hồn phách của yêu vật. Khi yêu khí xâm nhập hồn phách con người bằng phương thức cưỡng ép, kết cục cuối cùng chỉ có một…
Yêu biến.
Ngô Thừa Ân không hiểu vì sao Huyết Bồ Tát đã biết rõ như vậy mà vẫn cố tình hỏi. Nhưng hắn có thể chắc chắn, đối phương tuyệt đối không phải đang rảnh rỗi nói chuyện phiếm.
“Ra tay đi.”
Thấy hai người vẫn đứng yên, Huyết Bồ Tát lên tiếng thúc giục. Thanh Huyền khẽ cau mày, tay trái siết chặt chuỗi tràng hạt, tay phải đặt lên vai Ngô Thừa Ân.
Ngô Thừa Ân cũng lập tức bước lên nửa bước, hạ thấp trọng tâm, bàn tay nắm chặt cây bút lông trong tay áo.
Thấy vậy, Huyết Bồ Tát chợt khựng lại, như nhận ra mình nói chưa rõ, bèn sửa lời:
“Không phải bảo các ngươi ra tay với ta.”
Hắn chỉ về viên nội đan dưới đất.
“Là với nó.”
Nói đến đây, hắn lại nhỏ giọng lẩm bẩm như đang tự chế giễu mình:
“Động thủ với ta sao… Các ngươi điên thật rồi.”
Ngô Thừa Ân sững người, quay sang nhìn Thanh Huyền, ánh mắt như muốn hỏi:
“Sư huynh, chúng ta làm thế nào?”
Thanh Huyền rõ ràng không ngờ đối phương lại đưa ra yêu cầu này. Chỉ một câu nói đã làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch của hắn. Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ thật sự để Ngô Thừa Ân phô bày tuyệt kỹ trước mặt người của Trấn Tà Ty?
Thế nhưng, nghe giọng điệu của Huyết Bồ Tát, dường như chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì quá lớn.
“Đừng che giấu nữa.”
Huyết Bồ Tát như nhìn thấu sự do dự của Thanh Huyền, đi thẳng vào vấn đề:
“Khi còn ở kinh thành, người của Trấn Tà Ty đã nhận ra năng lực của tên thư sinh này không hề đơn giản. Nhưng ta thấy cách nói đó quá mơ hồ. Trăm nghe không bằng một thấy. Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh ấy, chúng ta còn có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng. Còn nếu chỉ là chút mánh khóe giang hồ…”
Hắn không nói hết câu.
Nhưng hàng chục con quạ đang bay lượn quanh người hắn dường như đã mất kiên nhẫn, thay chủ nhân nói nốt phần còn lại.
Quả nhiên…
Ngay từ lần ở kinh thành, Ngô Thừa Ân đã bị bọn họ để mắt tới.
Nghĩ đến đây, Thanh Huyền không khỏi cảm thấy hối hận.
Trước kia, hắn không cho Ngô Thừa Ân để lộ năng lực là vì sợ sẽ có kẻ dòm ngó. Nhưng giờ xem ra, đối phương đã biết bí mật này từ lâu. Đã vậy mà vẫn chưa ra tay sát hại, chứng tỏ mọi chuyện chưa hẳn đã đến mức không còn đường xoay chuyển.
Ngô Thừa Ân gật đầu, tung tờ giấy tuyên trong tay lên cao rồi giơ tay trái ra, tờ giấy liền cuốn gọn vào trong ống tay áo. Sau đó, khác hẳn dáng vẻ tùy tiện thường ngày, Ngô Thừa Ân cẩn thận lấy từ bên hông ra một cuốn sách, ngồi xếp bằng xuống đất rồi chậm rãi mở ra. Ngoài vài trang đầu đã kín chữ, gần như toàn bộ cuốn sách vẫn còn trắng tinh.
Ngô Thừa Ân ngẩng đầu nhìn Thanh Huyền.
Thanh Huyền hiểu ý. Tuy trong lòng vẫn luôn đề phòng Huyết Bồ Tát đang đứng đối diện, cuối cùng hắn vẫn chậm rãi rút bàn tay đặt trên vai Ngô Thừa Ân về.
Ngô Thừa Ân nhắm mắt điều tức trong giây lát. Đột nhiên, hắn đưa đầu bút lông chấm nhẹ vào viên nội đan của yêu nhện bên cạnh. Viên nội đan màu xám đen vốn cứng như đá bỗng trở nên mềm mại kỳ lạ. Đầu bút dễ dàng xuyên vào bên trong, nhanh chóng nhuốm đầy màu sắc của nội đan.
Ngay sau đó, Ngô Thừa Ân hạ bút như bay trên cuốn sách trước mặt.
Theo từng nét bút hiện lên, viên nội đan cũng dần bị bút lông hút cạn tinh hoa, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà thu nhỏ lại. Chỉ trong chốc lát, hơn nửa viên nội đan đã biến mất.
Ban đầu, Thanh Huyền vẫn luôn dõi mắt theo Huyết Bồ Tát, đề phòng đối phương bất ngờ ra tay đánh lén. Nhưng rất nhanh, hắn nhận ra Huyết Bồ Tát hoàn toàn không có ý định đó.
Ngược lại, từ đầu đến cuối, ánh mắt của hắn đều dán chặt lên người Ngô Thừa Ân.
Gương mặt vốn khô héo như xác chết lúc này dường như cũng hiện lên một tia thần thái. Nói đôi mắt hắn sáng rực lên cũng không hề quá lời.
Khoảng một nén nhang sau, Ngô Thừa Ân khẽ thở phào, thu bút lại, mở cuốn sách đặt trên đầu gối ra rồi nhẹ nhàng thổi cho mực mau khô.
Còn viên nội đan trên mặt đất thì đã hoàn toàn tan biến, không để lại chút dấu vết nào.
Một con quạ sáu cánh lượn quanh Thanh Huyền vài vòng, rồi đáp xuống vai Ngô Thừa Ân, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cuốn sách trong tay Ngô Thừa Ân, ngửi ngửi vài cái, rồi ngẩng đầu kêu lên vài tiếng “quạ quạ” hướng về phía chủ nhân của mình.
“Tuyệt vời.” Huyết Bồ Tát lên tiếng.
“Đương nhiên rồi…” Nghe được câu này, Ngô Thừa Ân mới sực tỉnh lại, “Mỗi thiên truyện này, đều là ta vắt óc suy nghĩ mới hạ bút được đấy, chỉ có điều câu chuyện này…”
“Ý ta không phải là câu chuyện ngươi viết, mà là thủ đoạn của ngươi.”
Huyết Bồ Tát cắt ngang lời Ngô Thừa Ân đang đầy vẻ đắc ý, rồi chậm rãi nói tiếp:
“Ban đầu ta còn tưởng ngươi chỉ có thể khiến nội đan tiêu tán. Không ngờ, sau khi đi qua nét bút của ngươi, cả yêu khí lẫn nghiệp chướng chứa trong nội đan đều hóa thành hư vô. Thủ đoạn này còn tinh diệu hơn cả pháp môn siêu độ của những vị cao tăng.”
Vừa dứt lời, tất cả những con quạ đang bay lượn xung quanh lập tức vỗ cánh quay về, lần lượt nhập vào thân cây khô héo sau lưng Huyết Bồ Tát. Chỉ còn lại con Quạ sáu cánh ban đầu vẫn đậu yên trên vai hắn.
“Ngươi tên là Ngô Thừa Ân, phải không?”
Huyết Bồ Tát vừa hỏi vừa quay đầu nhìn sâu vào trong hang.
Huyết Bồ Tát vừa nói vừa quay đầu nhìn về phía sâu trong hang động; kỳ thực chẳng chỉ riêng Huyết Bồ Tát, Ngô Thừa Ân cùng Thanh Huyền cũng đã lờ mờ nghe thấy có vật gì đó đang tiến ra từ nơi sâu thẳm của hang động.
Chốc lát sau, gã quái nhân tóc đỏ đã vào hang từ trước đó lôi theo hai cái xác nhện, bước vào tầm mắt mọi người. Gã quái nhân tóc đỏ này rõ ràng chẳng hề đề phòng, vừa trông thấy đám người trước mặt liền giật mình sững sờ.
Huyết Bồ Tát cũng chẳng buồn lên tiếng, chỉ giơ tay chỉ về phía gã quái nhân tóc đỏ ấy, con quạ đậu trên vai lập tức vọt bay thẳng về phía cổ họng của người kia, một luồng máu lóe lên, gã quái nhân tóc đỏ ấy còn chưa kịp thét lên tiếng nào, cái đầu đã bị chém đứt phăng gọn ghẽ, xoay tròn giữa không trung rồi rơi xuống đất, tiếp đó cả thân hình ngã ngửa ra sau, đổ sập nặng nề xuống nền đất.
“Ngươi làm cái gì vậy?”
Ngô Thừa Ân kinh hãi hét lớn, hoàn toàn không hiểu vì sao Huyết Bồ Tát lại đột ngột ra tay giết người.
“Không thể để người khác nhìn thấy thủ đoạn của ngươi.” Huyết Bồ Tát liếc nhìn thi thể đang nằm trong vũng máu, giọng nói vẫn bình thản như cũ. “Như vậy mới tránh được những phiền phức không cần thiết.”
Nói xong, hắn quay sang nhìn Ngô Thừa Ân.
“Môn bản lĩnh này của ngươi… nên dốc sức mà cống hiến cho triều đình.”
Thanh Huyền chợt hiểu thì ra Huyết Bồ Tát đang giết người diệt khẩu.
Hắn cúi đầu nhìn Chấn Cửu Châu vẫn còn bất tỉnh trên mặt đất, rồi chậm rãi ngẩng đầu, nghiến răng hỏi:
“Nếu bí mật của Ngô Thừa Ân không thể để người ngoài biết, vậy… tiếp theo có phải sẽ đến lượt ta không?”
Ngô Thừa Ân vừa nghe vậy liền bật dậy, vội vàng thu cuốn sách lại, đồng thời rút ra một tờ giấy tuyên, quát lớn:
“Ngươi dám!”
“Không,” Huyết Bồ Tát phất tay, “để lại ngươi, trông chừng hắn.”
Con quạ sáu cánh lập tức đáp xuống đất, há miệng, chậm rãi phun ra dòng máu tươi tuôn chảy không dứt. Dần dần, giống hệt như lúc nãy, máu tươi trên mặt đất ngưng tụ thành một vũng huyết trì. Huyết Bồ Tát khẽ dịch chuyển thân mình, bước hẳn vào giữa vũng huyết trì ấy, mà vũng nước tựa như sâu thăm thẳm không đáy, toàn thân Huyết Bồ Tát bắt đầu từ từ chìm xuống: “Năng lực của tiểu tử này quả thực thú vị, nếu lỡ chết đi thì đáng tiếc lắm. Hôm nay coi như đã mở rộng tầm mắt, đủ rồi.”
Nói đoạn, toàn thân Huyết Bồ Tát chìm hẳn vào trong vũng huyết trì. Con quạ sáu cánh đứng cạnh bên cũng theo chân chủ nhân nhảy vào vũng máu; trong chớp mắt, vũng máu ấy đột nhiên tan ra tứ phía, hòa tan vào lòng đất.
Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân đưa mắt nhìn nhau.
“Đúng là tà môn.”
Ngô Thừa Ân không nhịn được buột miệng mắng một câu. Thanh Huyền lại chỉ lặng lẽ nhìn khắp hang động, khẽ thở dài một hơi.
“Tiếc cho gã đại hán kia, chẳng kịp cứu hắn…” Giọng điệu Thanh Huyền tràn đầy vẻ tự trách, chỉ vào cái xác của gã tóc đỏ, “Có thể nói, hắn chết không toàn thây cũng vì bọn ta mà ra.”
“Giờ phải làm sao?” Ngô Thừa Ân lúc này mới nhận ra, quả thực gã quái nhân tóc đỏ ấy chết oan uổng thật.
“Ít nhất cũng phải chôn cất cho hắn.” Thanh Huyền nhìn Chấn Cửu Châu vẫn chưa tỉnh lại, nói ra ý định của mình.
Ngô Thừa Ân gật đầu tán thành, lập tức chạy về phía thi thể của gã dị nhân tóc đỏ. Thế nhưng, mới chạy được vài bước, hắn bỗng khựng lại. Đôi mắt trợn tròn, Ngô Thừa Ân hoảng hốt chỉ tay về phía trước, lớn tiếng gọi:
“Thanh Huyền! Huynh mau nhìn kìa…”
Không cần Ngô Thừa Ân lên tiếng, Thanh Huyền cũng đã phát hiện điều bất thường.
Thi thể của gã dị nhân tóc đỏ… đang cử động. Ban đầu, cơ thể không đầu của gã chỉ khẽ run lên vài cái. Sau đó, hai cánh tay bắt đầu quờ quạng khắp mặt đất như đang tìm kiếm thứ gì. Chẳng mấy chốc, bàn tay gã chạm phải cái đầu vừa bị chém rơi cách đó không xa. Như vừa tìm lại được bảo vật, gã lập tức ôm lấy cái đầu, rồi vô cùng thuần thục đặt nó trở lại trên cổ, chẳng khác nào đội một chiếc mũ. Ngay sau đó, toàn thân gã bật mạnh lên. Một cú “cá chép hóa rồng”, thân hình đã đứng thẳng trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Quái… quái thật!”
Ngô Thừa Ân trợn mắt há hốc miệng, kinh ngạc đến mức nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn mới nhận ra mình đã nói câu ấy quá sớm.
Gã dị nhân tóc đỏ đưa tay sờ lên cổ mình, cẩn thận vuốt ve vết cắt một lượt. Sau khi lau sạch những vệt máu còn sót lại quanh miệng vết thương, sắc mặt gã tuy vẫn có phần tái nhợt, dường như vừa mất đi không ít sức lực, nhưng rõ ràng không hề có dấu hiệu nguy hiểm đến tính mạng.
Gã chỉ hờ hững liếc Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân một cái, không nói một lời. Sau đó, gã xoay người, cúi xuống trước hai xác yêu nhện mà mình vừa kéo vào hang. Miệng gã chợt há rộng đến mức khó tin, chẳng khác nào một chiếc chậu máu. Rồi ngay trước ánh mắt kinh hãi của hai người, gã cúi đầu cắn từng miếng lớn vào xác yêu nhện, bắt đầu ăn ngấu nghiến, trông vô cùng ngon lành.

Gửi phản hồi