Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký

Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký – Chương 2

Chương 2 của Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký, Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền tiến sâu vào hang ổ nhện yêu, nơi một thế lực bí ẩn hơn đang chờ đợi.

Dạ Tập (Tấn công ban đêm)

Mặc dù khắp núi rừng đều giăng đầy tơ nhện, nhưng con đường dẫn về phía hang ổ của nhện yêu vẫn rất dễ nhận ra.

Trên đường Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền lên núi, xác nhện nằm la liệt khắp nơi. Những con nhện lớn nhỏ chết ngổn ngang, dịch thể xanh đen phun ra từ xác chúng kéo thành một vệt máu dài trên mặt đất.

“Mấy người này thân thủ cũng khá đấy…” Ngô Thừa Ân cẩn thận đặt chân xuống, tránh giẫm phải thứ dịch thể nhớp nháp kia, đồng thời có chút cảm khái mà khen một câu.

Thanh Huyền và hắn lên núi muộn hơn chừng thời gian cháy hết một nén hương, vậy mà mấy người đi trước đã chém giết mở ra một con đường. Lúc này, dù hai người đã đi đến lưng chừng núi, vẫn không hề đuổi kịp bóng dáng bọn họ.

Có thể thấy ba người phía trước cước trình rất nhanh, thân thủ cũng cao cường, không hề bị đám nhện dọc đường làm chậm bước chân.

Thanh Huyền không lên tiếng, chỉ liếc qua xác những con yêu vật gần đó. Phần lớn trên lưng chúng đều có hoa văn xanh sẫm; móng vuốt ở cuối chân nhện tuy sắc bén nhưng gần như trong suốt, xem ra đều chỉ là những con non mới nở chưa lâu.

Mặc dù đám nhện này trông cực kỳ hung dữ, nanh vuốt cũng vô cùng sắc bén, nhưng cùng lắm chỉ có thể xem là mãnh thú.

Trừ yêu thực sự vẫn còn chưa bắt đầu.

Cuối cùng, hai người cũng đến được cửa hang và nhìn thấy vị đạo sĩ từng bị mất mặt trong làng.

Chính xác hơn, Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền nhận ra ông ta là nhờ tiếng chuông đồng.

Cửa hang nằm giữa hai vách núi, rộng lớn khác thường, cao hơn hai trượng.

Trước cửa hang là một tầng mạng nhện dày đặc, rủ xuống như tấm rèm che kín lối vào.

Lớp mạng nhện này khác hẳn những sợi tơ có thể thấy dọc đường. Từng sợi tơ dệt thành lưới to bằng ngón tay người, bề mặt không bóng láng mà phủ kín những chiếc gai nhỏ li ti mọc ngược. Thế nhưng trái với vẻ dày nặng, cả tấm lưới vẫn có thể khẽ lay động theo gió, trông vô cùng quỷ dị.

Vị đạo sĩ lúc này đã bị cuốn sâu vào trong tấm lưới.

Ông ta đang cố hết sức vùng vẫy, đạo bào đã bị rách thành bảy tám mảnh, cả người đẫm máu. Chiếc chuông đồng trên tay trái vẫn không ngừng rung lên, còn thanh kiếm gỗ đào trong tay phải liên tục chém xuống, nhưng vẫn không thể cắt đứt những sợi tơ bạc đang ngày càng quấn chặt quanh cơ thể.

Tơ nhện ken đặc. Mỗi khi cử động một chút là lại kéo theo cả tấm lưới rung lên.

Đạo sĩ lúc này toàn thân bê bết máu, vùng vẫy càng lúc càng yếu.

Xung quanh mạng nhện đã có không ít con nhện tụ tập, dường như chỉ chờ con mồi mắc lưới kiệt sức là lập tức xông tới.

“Cứu…”

Trong lúc giãy giụa, vị đạo sĩ cuối cùng cũng nhìn thấy Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền phía sau. Ông ta dốc hết sức lực, hít sâu một hơi rồi chỉ thốt ra được đúng một chữ.

Rõ ràng…Làm như vậy không phải là một lựa chọn sáng suốt.

Ngay khi vị đạo sĩ hít vào để nói, vài sợi tơ nhện theo luồng khí chui thẳng vào miệng ông.

Trong chớp mắt, môi trên môi dưới của đạo sĩ đều bị những chiếc gai ngược trên tơ nhện đâm rách, máu tươi chảy ròng ròng. Ông không còn thốt nổi thêm một chữ nào, đôi mắt cũng bắt đầu trợn ngược lên, xem chừng không cầm cự được bao lâu nữa.

Ngô Thừa Ân khẽ động lòng, bước lên một bước, tay phải thò vào trong tay áo bên trái. Thanh Huyền lập tức đưa tay giữ lấy cánh tay hắn, ra hiệu đừng hành động.

“Liên quan đến mạng người đấy!”

Ngô Thừa Ân sốt ruột nói với Thanh Huyền, nhưng chỉ thấy Thanh Huyền khẽ mấp máy môi:

“Có người đang giám sát.”

Ngô Thừa Ân lập tức nuốt lại những lời định nói, lặng lẽ đứng yên.

Chỉ thấy trên mặt đất nứt nẻ vì nắng hạn, hai cái bóng khổng lồ đang chậm rãi lượn vòng.

Mỗi cái bóng đều có chiếc đầu nhọn và sáu cánh đang vỗ nhè nhẹ. Chúng lúc gần lúc xa, tiếng cánh đập khẽ “phành phạch” xé tan bầu không khí tĩnh lặng.

Là hai con quạ.

Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền trao đổi với nhau một ánh mắt. Thanh Huyền nhìn vị đạo sĩ, chậm rãi bước tới.

“Chúng theo chúng ta từ thành Nam Tú đến đây, e rằng là nhằm vào chúng ta. Đệ đã để lộ thân phận rồi, lúc này tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy chiêu thức của đệ.”

Ngô Thừa Ân sững người, bất đắc dĩ buông tay phải xuống, rồi làm bộ như vô tình đá một hòn đá dưới chân.

Thanh Huyền đã đi đến sát tấm mạng nhện, nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy cánh tay của vị đạo sĩ.

Thế nhưng dù động tác rất khẽ, vẫn lập tức có mấy sợi tơ nhện sắc bén quấn tới.

“Cẩn thận!”

Ngô Thừa Ân không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.

Nhưng hắn chỉ thấy tay trái giấu trong tay áo của Thanh Huyền đã cầm chuỗi tràng hạt.

Chỉ nghe một tiếng nước chảy khe khẽ. Vị đạo sĩ bỗng bị kéo mạnh ra khỏi tấm mạng nhện dày đặc, ngã xuống đất. Điều kỳ lạ hơn là, tuy cả người đầy thương tích, nhưng trên người ông lại không hề dính theo dù chỉ một sợi tơ nhện.

Đạo sĩ quỳ rạp trên mặt đất, thở hổn hển, nhưng vẫn gắng gượng gật đầu cảm tạ.

“Chúng ta vào thôi.”

Thanh Huyền ngoắc tay với Ngô Thừa Ân, rồi quay sang nói với đạo sĩ:

“Đại sư, phiền ngài tiếp tục rung chuông đồng. Chúng ta ra ngoài sẽ đưa ngài xuống núi.”

Đạo sĩ gật đầu, mệt mỏi chống người đứng dậy, cầm chiếc chuông đồng khẽ lắc.

Ngô Thừa Ân hơi khó hiểu nhìn ông một cái, nhưng vẫn bước đến trước tấm mạng nhện. Thanh Huyền vẫn cầm chặt chuỗi tràng hạt trong tay trái, sau đó đưa tay phải vỗ nhẹ lên vai Ngô Thừa Ân.

Sau một tiếng nước khẽ vang lên, hai người đã xuyên ngang qua tấm mạng nhện mà không làm hỏng lấy một chiếc lá. Bên trong hang động tối đen như mực, giơ bàn tay ra trước mặt cũng không nhìn rõ năm ngón.

Nhìn ngược ra cửa hang từ bên trong, cũng chỉ còn thấy một chút ánh sáng le lói.

“Đốt luôn tấm mạng nhện này chẳng phải tốt hơn sao? Ít ra cũng có chút ánh sáng.”

Ngô Thừa Ân đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ngay cả con đường dưới chân cũng không nhìn rõ, không khỏi lẩm bẩm một câu.

“Giữ lại tấm mạng nhện này, ít nhất còn có thể giữ chân Lục Sí Ô Nha một lúc.”

Hiển nhiên, Thanh Huyền đã có tính toán từ trước.

Quả nhiên, tấm màn nhện trước cửa hang khẽ rung lên, đồng thời vọng đến tiếng quạ kêu. Xem ra con súc sinh đó cũng muốn bắt chước chui vào hang, nhưng lại bị mạng nhện ở cửa chặn lại, không thể thoát thân.

Ngô Thừa Ân gật đầu, rồi cúi xuống lục trong hành lý, lấy ra một tờ giấy tuyên, trải phẳng trên mặt đất. Sau đó hắn lại thò tay vào tay áo trái, lấy ra một cây bút.

“Nhân tiện, huynh bảo vị đạo sĩ bên ngoài rung chuông là có ý gì vậy?”

Ngô Thừa Ân vừa liếm đầu bút, cẩn thận viết gì đó lên tờ giấy, vừa thuận miệng hỏi Thanh Huyền.

“Đó là Chuông Tránh Yêu.” Thanh Huyền đáp. “Chỉ cần chuông còn vang, yêu vật xung quanh sẽ không nhìn thấy ông ta.”

“Pháp khí này tiện thật, dễ dùng nữa. Lúc nào rảnh đệ cũng phải kiếm một cái.”

Ngô Thừa Ân vừa nói vừa cất bút, đứng dậy. Trên tờ giấy tuyên trong tay hắn lúc này hiện rõ một chữ Đèn” (灯). Điều kỳ lạ là ngay khoảnh khắc ấy, cả hang động bỗng được tờ giấy phát ra ánh sáng dịu nhẹ chiếu sáng.

Bên trong hang có vô số lối rẽ, khe đá đan xen chằng chịt như mê cung, gần như không thể phân biệt phương hướng. Nhờ lớp ánh sáng này, Thanh Huyền chỉ về một cửa hang cách đó không xa.

“Trên vách đá bên cạnh có một vết đao rất rõ.”

Ngô Thừa Ân gật đầu. Xem ra đó chính là con đường mà gã đại hán Chấn Cửu Châu đã chọn. Hai người tăng tốc tiến vào. Đi hơn trăm bước, phía trước quả nhiên bỗng trở nên rộng rãi.

Đó là một khoảng đất trống hình vuông rộng đến vài chục trượng. Nhờ khe nứt trên đỉnh núi, vài tia sáng từ bên ngoài chiếu xuống.

Thấy đã có ánh sáng, Ngô Thừa Ân vội xé nát tờ giấy trong tay. Thanh Huyền lập tức kéo hắn ngồi xổm xuống, cẩn thận quan sát.

Gã đại hán cầm kim đao đang đứng giữa khoảng đất trống, hai mắt nhắm nghiền.

Trên thanh Kim Hoàn Đại Đao trong tay phải của hắn còn dính không ít dịch nhầy.

Khắp hang động yên tĩnh đến lạ, chỉ nghe thấy vài tiếng “vo ve” khe khẽ.

Mấy bóng đen khổng lồ nhanh nhẹn bò ngang trên vách đá với tốc độ cực nhanh. Móng vuốt cắm vào khe đá, phát ra những tiếng cào xé khô khốc khiến người ta sởn gai ốc.

“Có hai con.”

Thanh Huyền lắng nghe một lúc rồi nhỏ giọng nói với Ngô Thừa Ân.

Lời vừa dứt, một con nhện khổng lồ to bằng con bê, toàn thân xanh đen, bỗng nhảy vọt đến trước mặt gã đại hán cách vài trượng, giương nanh múa vuốt. Trên lưng nó, hàng chục con mắt đỏ như máu đồng loạt mở ra, chăm chăm nhìn chằm chằm vào gã đại hán.

Gã đại hán lập tức thúc đao lao tới, chém thẳng vào con yêu vật. Con nhện kia dường như không chịu yếu thế, cũng lao thẳng về phía hắn.

Nhưng Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân ở phía sau lại nhìn thấy rõ ràng: con nhện phía trước thực ra chỉ là để che mắt, sát chiêu thực sự lại là một con nhện khác đang phục kích phía sau. Con yêu vật phía sau gã đại hán rơi xuống không tiếng động, chậm rãi mở cái miệng sắc bén ra, rồi lao tới chỗ cổ của hắn đang không hề phòng bị!

“Cheng” một tiếng.

Ngô Thừa Ân không nhịn được dụi mắt, nghi ngờ mình đã nhìn nhầm cảnh tượng vừa xảy ra.

Đúng là Chấn Cửu Châu đã vung đao chém thẳng về phía trước mặt mình. Chỉ có điều, nhát đao ấy rõ ràng đã cố tình lệch đi, vị trí lưỡi đao rơi xuống hoàn toàn không thể trúng mục tiêu.

Con nhện phía sau vốn đang lao về phía cổ hắn, giữa không trung lại tự mình đổi hướng, lao thẳng đến đúng vị trí lưỡi đao chém xuống, cứ như chủ động húc vào. Trong nháy mắt, đầu nó bị lưỡi đao bổ toác.

Không chỉ Ngô Thừa Ân bị cảnh tượng quái dị ấy làm cho sửng sốt, mà ngay cả con nhện lớn đứng đối diện Chấn Cửu Châu cũng khựng lại.

“Đến lượt ngươi rồi.”

Chấn Cửu Châu giẫm chân lên xác con nhện, rút mạnh binh khí của mình ra, rồi ngoắc tay về phía con nhện còn sống.

Ngay sau đó, hắn lại giơ thanh Kim Hoàn Đại Đao, hai tay nắm chặt chuôi, hung hãn chém ngang một nhát về phía trước.

Lần này, Ngô Thừa Ân nhìn rất rõ. Con nhện vốn đang dè dặt, không dám tùy tiện tiến lên, lại giống hệt con vừa rồi, đột nhiên như phát điên, tự mình lao thẳng vào đúng vị trí lưỡi đao. Chỉ trong khoảnh khắc đã bị Chấn Cửu Châu chém làm đôi.

“Bàng môn tả đạo.”

Thanh Huyền lập tức nhìn ra manh mối.

“Chiếc vòng vàng trên đao chính là Dẫn Yêu Linh (chuông dẫn yêu). Mỗi khi hắn vung đao, chỉ cần khẽ rung chuôi một cái, chiếc vòng sẽ phát ra âm thanh. Yêu quái nghe thấy sẽ theo bản năng lao đến nơi phát ra tiếng động để dò xét.”

“Thì ra vị trí phát ra cấm chế lại đúng ngay trên lưỡi đao… Thế này thì tiện thật.”

Ngô Thừa Ân nghe xong liền gật gù đầy hứng thú, vẻ mặt như một đứa trẻ vừa bị người khác vạch trần trò ảo thuật mình thích. Xem ra bao năm khổ luyện những kỹ xảo ấy đều uổng phí.

“Đối phó với loại tiểu yêu thì còn được. Nhưng nếu gặp phải chủ nhân của cái hang này thì…”

Đúng lúc ấy, Ngô Thừa Ân bỗng nghe thấy trong không khí vang lên một tiếng gầm trầm thấp. Phản ứng của Thanh Huyền còn nhanh hơn, lập tức quát lớn với Chấn Cửu Châu:

“Cẩn thận!”

Chấn Cửu Châu hoàn toàn không ngờ Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân cũng có mặt ở đây. Hắn sững người một thoáng. Chưa kịp đáp lời thì bỗng cảm thấy mình không thể hô hấp.

Hắn cúi đầu nhìn xuống. Không biết từ lúc nào, bụng mình đã bị tơ nhện quấn chặt.

Chưa kịp phản ứng, tơ nhện đột ngột siết mạnh, hất cả Chấn Cửu Châu lẫn thanh Kim Đao bay khỏi mặt đất, treo lơ lửng giữa không trung.

Mặt Chấn Cửu Châu đỏ bừng vì nghẹt thở. Thanh Kim Đao đã tuột khỏi tay. Hai tay hắn chỉ còn biết liều mạng kéo giật những sợi tơ quấn quanh bụng.

“Cứu người!”

Ngô Thừa Ân giật mình, lập tức tỉnh táo lại, vừa định lao ra thì đã bị Thanh Huyền đưa tay giữ chặt.

“Trước hết hãy quan sát!”

Thanh Huyền nói, đồng thời siết chặt chuỗi niệm châu trong tay trái.

Một bóng người cao lớn từ trong bóng tối chậm rãi bước ra.

Lần này, Ngô Thừa Ân nhìn rất rõ. Thứ đó thực sự là đi, chứ không phải bò.

Dáng vẻ của nó tuy gần giống con người, nhưng lại có bốn chân bốn tay, bụng to và dày như vại nước. Trên đầu hắn lúc này thậm chí còn không có ngũ quan, chỉ có một cái lưỡi khổng lồ thè dài ra ngoài, rủ xuống tận đất.

Sắp hóa thành hình người rồi, Ngô Thừa Ân biết con nhện trước mắt không dễ đối phó, nhưng cứu người là quan trọng, chỉ có thể dốc hết sức lực. Nghĩ đến đây, Ngô Thừa Ân lập tức rút ra cây bút lông giấu trong tay áo, rồi nhún người lao vọt tới! 

Con nhện tinh giơ tay lên, phun ra một tấm mạng nhện khổng lồ, quét ngang khiến Ngô Thừa Ân đang lao giữa không trung bị đè bẹp xuống đất. Ngô Thừa Ân giãy giụa vài cái, nhận ra tấm lưới này tuy không nặng nhưng cực kỳ dính, khiến y bị dính chặt vào đất không thể đứng dậy được. .

Thanh Huyền không hề do dự, lập tức bước lên, chắn giữa Ngô Thừa Ân và con nhện tinh. Tay trái giơ chuỗi niệm châu lên, kết thành thủ ấn.

Chỉ thấy hai bàn tay hắn chợt mở ra, liên tiếp kết mấy đạo pháp ấn. Lấy Trí Cát Tường Ấn làm gốc, tay trái đặt trước ngực, lòng bàn tay hướng lên, tay phải phủ lên trên. Giữa hai lòng bàn tay dường như có dòng lửa đang lưu chuyển, rồi ngọn lửa ấy hóa thành một sợi tơ vàng, quấn quanh chuỗi niệm châu.

Ngô Thừa Ân bị dính dưới đất bỗng cảm thấy xung quanh như có bảy, tám chiếc lò lửa cùng lúc được nhóm lên, ngay cả hơi thở cũng trở nên nóng rực.

“Đi!”

Theo một tiếng quát khẽ của Thanh Huyền, sợi tơ vàng từ trong chuỗi niệm châu chậm rãi bay ra. Một hóa thành hai, hai hóa thành bốn. Chỉ trong chớp mắt đã biến thành tám con hỏa xà nhỏ lao thẳng về phía nhện tinh.

Nhện tinh lập tức bị tám con rắn lửa vây kín. Với tám cái “chân tay” của nó, nhìn chẳng khác nào một bụi cỏ đang bốc cháy.

Trong lòng Ngô Thừa Ân không khỏi thốt lên:

“Sư huynh lợi hại thật!”

Không ngờ ngay sau đó vang lên một tiếng “xì xèo”, rồi “bụp” một tiếng. Quả cầu lửa như bị một khối nước từ bên trong làm nổ tung, nhanh chóng tắt ngấm. Chất lỏng đen sì, nhớp nháp bắn tung tóe khắp nơi, bốc mùi hôi thối. Hóa ra đó chính là dịch trong miệng của con nhện.

Thanh Huyền cũng hơi giật mình.

Theo lý mà nói, hỏa hành trong Ngũ Hành vốn khắc chế nhện. Chỉ là không ngờ con nhện tinh ở vùng Nam Tú này lại có bản lĩnh như vậy.

Hắn khẽ nhíu mày, nhanh chóng thu lại tinh thần, nâng sự tập trung lên mười hai phần.

Phía trên, Chấn Cửu Châu vốn đã bị siết nghẹt ở bụng, thiếu dưỡng khí đến mức vùng vẫy không nổi. Giờ lại bị mùi hôi thối xộc vào mũi, lại càng thêm thoi thóp, sắp chết tới nơi.

Ngô Thừa Ân nhìn hắn trợn trắng mắt, vừa giẫm chân vừa vẫy tay lên trên, không nhịn được hét lớn:

“Sư huynh, nhanh lên!”

Nhện tinh bị Thanh Huyền thiêu đốt một phen, hao tổn không ít yêu lực nên rõ ràng đã nổi giận. Cái lưỡi dài đột nhiên phun ra một mảng lớn tơ nhện.

Mảng tơ ấy vừa phun ra còn đặc quánh, nhưng lên đến không trung lập tức phình to, che kín cả khoảng trời rồi phủ ập xuống.

Rõ ràng là muốn dùng một lưới bắt gọn.

Đồng thời bốn chân bám đất, nhảy vọt lên cao một trượng, bốn tay biến thành lưỡi liềm sắc nhọn lông lá, ánh bạc lấp lánh, vung vẩy chém về phía đầu Thanh Huyền, tốc độ nhanh kinh khủng, cứ đà này mà chạm vào người thì trong chớp mắt da thịt xương cốt đều bị cắt thành mảnh vụn. 

Thanh Huyền vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không hề né tránh.

Chỉ trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, trong đầu hắn đã xoay chuyển qua bảy, tám phương án. Cuối cùng, hắn lập tức kết liên tiếp mấy đạo pháp ấn.

Phật quang xoay tròn thật nhanh.

Ngũ Hành chi lực cuồn cuộn dâng lên.

Đầu tiên là Hỏa lực, trong nháy mắt thiêu thủng tấm mạng nhện.

Ngay sau đó là Thổ lực bùng phát, kéo theo đất đá dưới chân cuộn lên từ bốn phía, ép chặt lấy thân thể con nhện tinh, nhốt nó vào trong một quả cầu đất khổng lồ.

Nhện tinh chỉ cảm thấy tứ chi và toàn thân như bị chìm vào bùn cháy khét. Những con mắt trên người cũng dần bị bùn đất phủ kín, không nhìn thấy gì, cũng không thể cử động.

Đúng lúc nó định dùng yêu lực phá nát khối đất đá đang giam giữ mình, thì bỗng kinh hãi phát hiện trong lớp bùn đất bao quanh cơ thể dường như có thứ gì đó đang không ngừng ngọ nguậy.

Nó vốn là nhện tinh, xưa nay chưa từng sợ rắn, chuột hay côn trùng.

Thế nhưng cảm giác những thứ đang bò sát trên da thịt, len lỏi qua từng con mắt của nó lại khiến nó rợn cả người.

Ngay sau đó, từng sợi dây mảnh như tơ từ trong lớp bùn đất chậm rãi chui ra men theo cơ thể nó trườn đi. Mỗi khi gặp một khe hở trên người, chúng đều tìm cách chui vào.

Trong khoảnh khắc ấy, nhện tinh cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ.

Không!

Nó tuyệt đối không thể để những thứ đó chui vào trong cơ thể mình. Nó có linh cảm, một khi bị những sợi tơ ấy quấn lấy, kết cục sẽ còn thê thảm hơn nhiều. Nhện tinh suy tính, dù giờ phút này nó có tự bộc nội đan, dùng sức mạnh của vụ nổ để thoát khỏi sự trói buộc rồi giết chết mấy người trong hang này, thì chỉ cần cho nó đủ thời gian để từ từ hồi phục, nó có thể nhanh chóng kết lại nội đan. Hơn nữa, việc tu luyện yêu đan là bắt đầu từ hạ đan điền, rồi kết trung đan điền, cuối cùng là kết thượng đan điền. Trung đan điền của nó đã bắt đầu kết đan, dù có nổ một cái thì cùng lắm cũng chỉ tổn thất một nửa yêu lực mà thôi. 

Thanh Huyền thấy yêu nhện giãy giụa không ngừng, lại thúc đẩy Mộc lực, khiến dây tơ cỏ trong quả cầu bùn tăng tốc sinh trưởng, nhưng vì vậy mà hắn cũng dần cảm thấy pháp lực cạn kiệt, trên trán lấm tấm mồ hôi.  

Đúng lúc ấy, phía sau lưng Thanh Huyền bỗng vang lên một tiếng kêu quái dị quen thuộc, lúc xa lúc gần.

“Ác…! Ác…!”

Thanh Huyền không dám tin quay đầu lại.

Quả nhiên, con quạ sáu cánh kia đã phá vỡ tấm mạng nhện ở cửa hang, lần theo dấu vết của hai người bay vào. Khác với tưởng tượng, nó chẳng hề vội vã, chỉ chậm rãi đáp xuống gần đó, nghiêng đầu, vừa cọ mỏ vào cánh vừa đầy hứng thú nhìn chằm chằm Ngô Thừa Ân đang nằm dưới đất.

“Đừng động…”

Thanh Huyền vội hạ giọng nhắc nhở, nhưng vẫn không kịp ngăn Ngô Thừa Ân tiếp tục vùng vẫy.

“Để đệ ra ngoài trước đi! Tên Cửu Châu ở trên kia sắp không trụ nổi nữa rồi!”

Ngô Thừa Ân gắng sức nói.

Ngẩng đầu nhìn lên, Chấn Cửu Châu lúc này đã buông thõng cả hai tay, hai chân co giật liên hồi. Quần dưới đã ướt đẫm, khóe miệng còn trào cả dịch dạ dày.

Thế nhưng, chỉ trong khoảnh khắc Thanh Huyền phân tâm, Ngũ Hành chi lực hơi lơi lỏng, khối bùn đang giam giữ nhện tinh bỗng rung lên dữ dội ba lần, rồi ầm một tiếng nổ tung.

Đất đá bắn tung tóe khắp nơi như những mũi tên. Thanh Huyền vội vàng dựng kết giới để bảo vệ bản thân và Ngô Thừa Ân.

Nhện tinh từ trong khối bùn lao vọt ra.

Trên bụng nó xuất hiện một lỗ thủng lớn, không ngừng rỉ ra thứ dịch hôi thối. Mấy con mắt cũng đã chuyển sang màu trắng, rõ ràng yêu lực đã hao tổn không ít.

Một cánh tay và một cái chân của nó còn vặn vẹo theo hình dạng kỳ dị. Trên đó vẫn quấn đầy những sợi dây leo mảnh như tóc, hiển nhiên là đám dây leo đã bẻ gãy tay chân của nó.

Lúc này, sự xuất hiện của con quạ sáu cánh cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của nhện tinh.

Phải biết rằng, chim và côn trùng vốn là thiên địch của nhau.

Mặc dù Thanh Huyền đã khiến nó bị thương trước, nhưng theo bản năng, nó vẫn ưu tiên nhìn về phía con quạ sáu cánh.

Nó khựng lại một chút, rồi đột nhiên giơ tay còn lại lên, từ lòng bàn tay bắn ra một sợi tơ nhện thật dài.

Sợi tơ lao vút đi, chuẩn xác quấn lấy con quạ sáu cánh đang mải xem náo nhiệt.

Con quạ dường như hoàn toàn không ngờ tới chuyện này, lập tức bị tơ nhện trói chặt, rồi bị kéo thẳng vào tay nhện tinh. Rơi vào tay yêu quái, nhưng con quạ sáu cánh dường như chẳng hề sợ hãi.

Nó vẫn không ngừng kêu quang quác, dùng sức mổ vào đôi cánh của mình, thỉnh thoảng còn cúi đầu mổ mạnh lên ngón tay của nhện tinh. Trong mắt người ngoài, thay vì nói nó đang giãy giụa trong tay nhện tinh, chi bằng nói nó đang cố tình khiêu khích đối phương.

Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, cắt ngang hành động của Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân.

Hai người cùng ngẩng đầu nhìn.

Con nhện tinh rõ ràng đã bị con quạ sáu cánh chọc giận, bàn tay bóp chặt hơn.

Con quạ sáu cánh không còn kêu được nữa. Có lẽ nội tạng của nó đã bị bóp nát. Từ trong mỏ bắt đầu trào ra dòng máu đỏ sẫm, từng giọt từng giọt nhỏ xuống mặt đất, rồi nhanh chóng chảy thành dòng. Nhện tinh lộ vẻ vô cùng đắc ý, tiện tay ném xác con quạ xuống đất.

Chỉ có điều, dòng máu chảy ra từ miệng con quạ ấy có điều khác thường. Ngay cả nhện tinh cũng nhận ra sự bất thường đó: con quạ này dường như đang không ngừng nôn ra lượng máu trong bụng mình. Tựa như vết nứt trên một con đê, máu cứ thế tuôn trào mãi không dứt.

Mà vũng máu trên mặt đất cũng không hề ngấm vào bùn đất. Ngược lại, nó càng lúc càng tụ lại nhiều hơn, dần dần tạo thành một hồ máu.

Chỉ trong chốc lát, từ giữa hồ máu bỗng vươn ra một cánh tay gầy guộc đen kịt. Cánh tay ấy mò mẫm trên mặt đất một lúc, rồi chống mạnh xuống đất. Ngay sau đó, một bóng người gầy gò chậm rãi bò ra khỏi hồ máu, lặng lẽ phục xuống bên cạnh con nhện tinh.

Đống máu dưới đất tự động tụ lại dưới chân người đó, rồi chỉ trong nháy mắt đã bị hắn hấp thu sạch vào trong cơ thể.

Người kia lộ vẻ vô cùng thỏa mãn, cuối cùng đứng thẳng dậy, đảo mắt nhìn quanh một lượt. Việc đầu tiên hắn làm là cúi người nhặt xác con Lục Sí Ô Nha vừa chết lên, nâng trong tay rồi thản nhiên hỏi:

“Ta có hai câu hỏi.”

“Thứ nhất, trong bốn người các ngươi… ai đã chọc đến con chim của ta?”

Không một ai trả lời.

Người kia dường như cũng chẳng để bụng, khẽ phẩy tay rồi tự nói tiếp:

“Không sao. Câu hỏi thứ hai… trong bốn người các ngươi, ai là Ngô Thừa Ân?”

Ngô Thừa Ân vốn định mở miệng đáp lời, nhưng Thanh Huyền vội vàng đưa tay ngăn lại.

Đáng tiếc, động tác ấy không thể qua mắt người kia.

Hắn cười khẽ một tiếng, vuốt ve con quạ trong tay rồi nhàn nhạt nói:

“Ta là Huyết Bồ Tát, thuộc Cẩm Y Vệ Nhị Thập Bát Tú. Nếu người đã đến đủ rồi… vậy thì…”

Đúng lúc ấy, con Lục Sí Ô Nha vốn tưởng đã chết bỗng vỗ mạnh đôi cánh, một lần nữa đứng dậy. Nó oai phong đậu trên tay chủ nhân, ngẩng đầu cất lên một tiếng kêu thê lương, chói tai.

“Vậy thì… chúng ta bắt đầu thôi.”

Về Mục Lục Ngô Thừa Ân – Tróc Yêu Ký


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc