Chưởng trung yêu phu

Chưởng trung yêu phu – Chương 17

💡 Tóm tắt Chưởng trung yêu phu – Chương 17. Bà ngoại lo cho tương lai Úc Linh, nhắc lại chuyện cũ với Thiệu Sâm nhưng cô gạt đi, coi là bồng bột. Ở diễn biến khác, Hề Từ vội vã trở về huyện thành sau nhiệm vụ. Tình cờ gặp thím Sáu, anh được bà ngỏ ý mai mối với chính Úc Linh. Hề Từ ngoan ngoãn đồng ý, nhưng thực chất trong lòng vô cùng phấn khởi. Tâm trạng tốt lạ thường của anh thậm chí khiến cho chú vẹt cưng ồn ào kinh ngạc.

Úc Linh nhận thấy sau khi Thím Sáu rời đi, tâm trạng của bà ngoại có chút không ổn. Bà chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngồi đó nhìn cô. Úc Linh ngồi xuống bên giường, trước tiên gọt một quả táo cho bà ngoại, cắt thành từng miếng nhỏ đặt vào đĩa rồi mới hỏi: “Bà ơi, bà sao thế ạ?”

Bà ngoại ăn một miếng táo rồi không còn khẩu vị nữa. Bà vỗ nhẹ lên tay cô, nói: “Bà thấy lời Thím Sáu nói cũng đúng. Bà còn chưa nhìn thấy cháu lấy chồng sinh con, thật sự không nỡ rời đi đâu.” Không đợi cô kịp trả lời, bà đã hào hứng hỏi tiếp: “Phải rồi, Úc Linh có thích chàng trai nào không?”

“Không ạ.” Úc Linh đáp rất bình thản.

“Vậy cháu thích kiểu chàng trai thế nào?”

“Sao cũng được ạ.”

Bà ngoại nghe xong vừa buồn cười vừa bực, giả vờ không vui: “Con gái con lứa, sao lại ‘sao cũng được’ thế?”

Úc Linh đại khái đã hiểu trước đó Thím Sáu và bà ngoại nói những gì với nhau. Cô làm ra vẻ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chỉ cần đối xử tốt với bà, tốt với cháu là được rồi ạ, những chuyện khác cháu không kén chọn.”

Nghe đến đây, bà ngoại không nhịn được quan sát cô thật kỹ. Bà chợt nhớ tới một chuyện từ mấy năm trước, liền hỏi: “Phải rồi, cậu Thiệu Sâm kia giờ thế nào rồi? Bà nghe nói nhà họ Thiệu và nhà họ Giang là chỗ thâm giao, quan hệ hai nhà rất tốt, chuyện làm ăn cũng qua lại khá mật thiết…”

“Bà nhắc đến cậu ta làm gì ạ?” Úc Linh rõ ràng không muốn nhắc đến người này.

Bà ngoại lườm cô một cái: “Ai bảo hồi cấp ba cháu lại trốn học, chạy một quãng đường xa tít tắp từ trường về tận làng chỉ vì một cậu con trai? Bà muốn không chú ý cũng không được.”

“Đó là chuyện từ tám đời nào rồi, còn nhắc lại làm gì ạ? Ai mà chẳng có lúc tuổi trẻ bồng bột.” Úc Linh nhún vai, tỏ vẻ chẳng bận tâm. “Bà ơi, nhân vô thập toàn, ai mà chẳng có lúc lầm lỡ? Bà cứ coi như hồi đó đầu óc cháu bị bã đậu lấp kín, nhất thời bốc đồng một chút thôi. Hảo hán không nhắc chuyện dũng mãnh năm xưa mà.”

Bà ngoại chẳng buồn để ý đến cô, chỉ lẩm bẩm: “Cậu Thiệu Sâm đó không biết giờ trông thế nào rồi. Nhìn ảnh hồi cấp ba của cậu ta thì chắc cũng là một chàng trai khá ổn, rất sáng sủa, tiếc là lại là người nhà họ Thiệu, thật đáng tiếc…”

Úc Linh chán nản cầm một loại quả lên ngắm nghía, sau đó tiện tay khắc hoa lên vỏ quả. Đến khi bà ngoại hoàn hồn, nhìn thấy hành động của cô thì nhất thời không nói nên lời, hoàn toàn không hiểu nổi suy nghĩ của người trẻ tuổi bây giờ.

***

Trên một đỉnh núi hoang vu, Hề Từ chậm rãi lau sạch vết máu trên thanh kiếm gỗ đen rồi cất đi. Sau đó anh phủi chiếc áo khoác dài trên người, phát hiện ống tay áo có chút nếp nhăn thì lại đưa tay vuốt phẳng. Thần sắc anh vô cùng nghiêm túc, nghiêm túc đến mức có phần cầu kỳ, tựa như không thể chịu nổi dù chỉ một chút bụi bặm trên người.

Mễ thiên sư ngồi xổm dưới đất, hai tay chống lên đầu gối, đôi chân vẫn còn hơi run. Thấy vậy, anh ta không nhịn được lên tiếng: “Đến cả chút uế khí của yêu vật cũng chẳng dính vào người cậu, sạch sẽ đến mức này rồi, có cần phải cầu kỳ thế không? Nhìn tôi đây này, thế này mới gọi là cần dọn dẹp.”

Hề Từ liếc nhìn anh ta, thấy chiếc áo dài màu xám trên người Mễ thiên sư rách rưới, dính đầy bụi bặm cùng đủ thứ chất bẩn không rõ nguồn gốc, lập tức lộ vẻ ghét bỏ: “Cậu thực sự quá bẩn, đừng lại gần tôi.”

“Được được được, không lại gần thì không lại gần.” Mễ thiên sư đã sớm miễn nhiễm với vẻ ghét bỏ cùng những thói cầu kỳ của người này. Anh ta dốc ngược chiếc túi vải trong tay, loảng xoảng đổ ra một đống đồ vật, trong đó có những đồng tiền cổ từ niên đại xa xưa, vài món đồ cổ nhỏ nhắn, nghiên mực, thỏi mực cổ… Kích thước tuy không lớn nhưng thắng ở số lượng, hơn nữa phần lớn nhìn qua đều có niên đại không hề ngắn.

Mễ thiên sư lựa tới lựa lui, chọn ra vài món rồi gói những thứ còn lại vào, niềm nở nói với Hề Từ: “Hề lão đại, Hề Hề Triển Vương, mấy món đồ cổ này đành nhờ cậu cả đấy. Nhất định phải hóa giải sạch sẽ uế khí yêu vật còn lưu lại trên đó thì tôi mới tiện đem đi giao dịch. Cậu yên tâm, thù lao dễ thương lượng.”

Hề Từ tuy có vẻ hơi ghét bỏ nhưng vẫn nhận lấy.

Mễ thiên sư lập tức vui mừng, lại giải quyết được thêm một chuyện phiền phức, cảm giác cả người nhẹ bẫng như sắp bay lên. Anh ta nhảy cẫng dậy, vươn vai nói: “Nhiệm vụ lần này cuối cùng cũng kết thúc. Lần sau có việc gì tôi lại tìm cậu nhé, thù lao dễ thương lượng.”

Hề Từ nhíu mày: “Có việc hay không có việc thì cũng đừng tìm tôi nữa, tôi không thiếu tiền.” Nói xong, anh nhấc chân bước đi.

Mễ thiên sư vội gọi với theo: “Sao có thể chứ, Hề lão đại! Cậu chính là Hề Hề Triển Vương mà! Không có cậu, rất nhiều chuyện một mình tôi không cáng đáng nổi, cũng chẳng tìm được ai phù hợp hơn cậu đâu. Cậu là điện, là ánh sáng, là thần thoại duy nhất, là vị cứu tinh của dải ngân hà! Ngàn vạn lần đừng vứt gánh bỏ đi mà!”

Chỉ trong nháy mắt, Hề Từ đã xuống khỏi ngọn núi hoang, bước vào màn sương dày đặc buổi sớm. Mễ thiên sư vội vàng chạy theo xuống núi, đáng tiếc tốc độ của anh ta có nhanh đến đâu cũng không thể nhanh bằng đối phương. Làn sương mù dường như có hình có dạng, nhanh chóng bao phủ lấy bóng dáng người nọ, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn nuốt chửng anh.

Mễ thiên sư chỉ đành gãi đầu, trong lòng không khỏi thấy kỳ lạ. Anh ta luôn cảm thấy lần này Hề Từ rời đi đặc biệt vội vàng, cứ như đang có chuyện gì cực kỳ khẩn cấp chờ anh vậy.

***

Buổi chiều, Hề Từ cuối cùng cũng trở về căn nhà ở huyện thành. Vừa đi đến trước cửa, anh đã nghe thấy một giọng nói sang sảng vang lên: “Hề Từ, đi công tác về rồi à?”

Hề Từ quay đầu, thấy Thím Sáu ở phố bên cạnh đang xách một giỏ rau đi ngang qua, liền gật đầu chào bà, mỉm cười nói: “Vâng ạ. Hôm nay Thím Sáu không trông cửa hàng sao ạ?”

Khu vực này của huyện thành là phố cổ, có lịch sử lâu đời. Khác với những tòa nhà cao tầng san sát ở khu phố mới, nhà cửa trong phố cổ mang vẻ cổ kính và có phong vị riêng, thậm chí nhiều gia đình còn có cả sân vườn, điều mà những căn nhà mới xây ở khu phố mới không có được, cũng coi như một trong những nét đặc sắc của nơi này.

Đường phố phần lớn được lát bằng những phiến đá vuông lớn, không quá rộng, nhưng cũng chính vì khoảng cách gần gũi ấy mà quan hệ giữa hàng xóm láng giềng trở nên thân thiết hơn. Có thể nói, ai sống ở phố cổ, ở nhà nào, mọi người đều biết khá rõ. Bình thường quan hệ giữa các nhà cũng rất hòa thuận, có chuyện hay không có chuyện đều thường xuyên qua lại thăm hỏi nhau.

“Ôi, con gái thím hôm qua về rồi, còn dẫn cả bạn trai về nữa. Hai đứa nó đang trông cửa hàng giúp thím.” Thím Sáu trả lời xong, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, không nhịn được nhìn Hề Từ thêm mấy lần. Càng nhìn, ánh mắt bà càng lộ rõ vẻ hài lòng, cười hỏi: “Phải rồi, Hề Từ, cháu giờ cũng không còn nhỏ nữa, có bạn gái chưa?”

Mặt Hề Từ hơi đỏ lên, anh lắc đầu: “Chưa ạ. Thím cũng biết đấy, cháu bận công việc quá, không có thời gian tìm.”

Thím Sáu nghe vậy, trong lòng càng vui hơn. Mọi người đều là hàng xóm, hoàn cảnh mỗi nhà ít nhiều đều biết rõ, cũng coi như hiểu thấu gốc gác của nhau. Có thể nói, điều kiện nhà Hề Từ thuộc hàng tốt nhất trong khu phố cổ này. Nghe nói anh còn mua nhà trên thành phố, cụ thể có bao nhiêu gia sản thì chẳng ai rõ, nhưng xét ở huyện thành này, điều kiện như vậy đã rất tốt rồi. Khuyết điểm duy nhất có lẽ là cha mẹ đều đã mất, nhưng giờ đã là thời đại mới, phần lớn các bậc cha mẹ khi chọn đối tượng cho con gái cũng không còn quá coi trọng chuyện này như trước.

Nghĩ vậy, Thím Sáu lập tức thăm dò: “Hề Từ à, nếu cháu không chê thì để thím giới thiệu cho cháu một đối tượng nhé?”

Mặt Hề Từ càng đỏ hơn, nhưng giọng điệu vẫn vô cùng hòa nhã, hoàn toàn không tỏ ra khó chịu trước sự nhiệt tình làm mai của người lớn. Anh vốn là người trẻ tuổi nổi tiếng ôn hòa trên con phố này, tính tình tốt, lễ phép, rất được các bà các dì yêu mến.

“Mắt nhìn của thím trước nay đều tốt, không biết là cô gái nhà nào ạ?”

Thím Sáu vừa nghe liền biết Hề Từ đang nể mặt mình, lập tức cười rạng rỡ, giọng điệu cũng thân thiết hơn vài phần: “Thực ra đối phương là một cô gái ở làng Ô Mạc quê thím. Quê thím thế nào chắc cháu cũng biết rồi, cháu thường vào làng giao hàng mà, không biết trước đây đã từng gặp con bé chưa. Nhưng nó không sống trong làng, từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố. Con bé vừa xinh đẹp vừa hiểu chuyện, lại rất hiếu thảo với người già. Bây giờ vì bà ngoại bị bệnh nên mới nghỉ việc về chăm sóc bà, thực sự là một cô gái rất tốt…”

Thím Sáu thao thao bất tuyệt kể một tràng ưu điểm của cô gái, lời nào cũng toàn là khen ngợi, nói xong mới hỏi: “Cháu thấy thế nào?”

Hề Từ rũ mắt xuống, trên mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, khẽ gật đầu: “Cháu tin vào mắt nhìn của Thím Sáu ạ.”

Thím Sáu thấy Hề Từ đồng ý thì vô cùng phấn khởi, vội nói: “Thế thì tốt! Hôm nào thím giúp cháu hẹn con bé ra, hai đứa cứ gặp mặt làm quen trước, coi như kết bạn cũng được.”

“Vậy nhờ cả vào Thím Sáu ạ.”

Thím Sáu vui vẻ xách giỏ rau rời đi. Hề Từ đứng trước cửa nhà, mãi đến khi bóng dáng bà khuất sau góc phố mới chậm rãi thu lại nụ cười, sau đó mở cửa bước vào.

Vừa vào nhà, một chú vẹt đuôi dài cánh xanh với bộ lông vô cùng rực rỡ đã bay tới. Nó vốn định đậu lên vai anh, nhưng giữa chừng lại đột ngột đổi hướng, bay thẳng tới bên cửa sổ, há miệng nói: “Hề Hề Triển Vương, Hề Hề Triển Vương, chào mừng trở về! Vất vả rồi! Có quà gì không?”

Hề Từ ném chiếc túi vải lên bàn: “Muốn gì thì tự lấy.”

Chú vẹt đuôi dài lập tức lao tới, cái mông đầy lông vểnh lên. Ai ngờ vừa thò móng vuốt vào túi, nó đã lập tức kêu oai oái: “Có tà khí, có tà khí! Trời đất ơi! Á á á! Tà khí nặng quá, dọa chim sợ đến rụng cả phân rồi!”

Hề Từ chẳng buồn để ý đến nó, trực tiếp lên lầu tắm rửa.

Đợi anh tắm xong, pha một tách trà rồi ngồi xuống sofa, chú vẹt lại bay tới, đáp xuống bàn trà, nghiêng cái đầu chim nhìn anh hồi lâu rồi quái lạ hỏi: “Hề Hề Triển Vương, lần này trông cậu có vẻ rất vui, gặp chuyện gì tốt à?”

Hề Từ vuốt nhẹ tay vịn sofa, thờ ơ hỏi: “Sao ngươi lại hỏi vậy?”

“Đừng hòng lừa chim, chim thông minh lắm, chim cảm nhận được rồi.” Chú vẹt nói. “Trước đây mỗi lần cậu trở về, chỉ cần thấy nhà cửa hơi bẩn một chút là cậu sẽ không vui, còn trói ta lại không cho ăn. Nhưng lần này cậu lại chẳng làm gì cả.”

Hề Từ đưa tay nhặt một hạt bụi nhỏ trên tay vịn sofa, nheo mắt nhìn nó rồi nở một nụ cười vô cùng ôn hòa: “Bây giờ ta lại đang muốn trói ngươi rồi đấy. Vẹt, đây là cái gì?”

Chú vẹt vừa nhìn thấy liền vỗ cánh bay vút lên, vừa bay vòng quanh phòng vừa kêu om sòm: “Cậu không thể trông cậy vào một con vẹt không có chủ nhân ở nhà mà vẫn siêng năng dọn dẹp vệ sinh được… Á á á! Hề Hề Triển Vương, ta sai rồi! Ta đi dọn vệ sinh ngay đây…”

Về Mục Lục Chưởng Trung Yêu Phu


Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc