💡 Tóm tắt Chưởng trung yêu phu – Chương 19. Chiều lòng bà ngoại, Úc Linh đi xem mắt và ngỡ ngàng khi đối tượng lại là Hề Từ. Anh dẫn cô ghé một tiệm hoa kỳ lạ, mua trái cây bồi bổ và tặng một chậu trầu bà rồi cùng vào viện thăm. Bà ngoại vô cùng ưng ý Hề Từ. Nửa đêm, bầy ác quỷ ghê rợn lại xuất hiện bủa vây hút sinh khí của bà. Trong lúc liều mình xua đuổi và bị tấn công, Úc Linh vô tình ôm lấy chậu trầu bà. Sức mạnh bí ẩn từ chậu cây lập tức khiến bầy quỷ khiếp sợ, bỏ chạy toán loạn.
Thím Sáu vừa nhìn thấy người đang ngồi ở chỗ yên tĩnh liền lập tức cười nói: “Hề Từ, đợi lâu chưa?”
Hề Từ đứng dậy, lịch sự kéo ghế cho hai người, mỉm cười đáp: “Không ạ, cháu cũng vừa mới đến thôi.” Ngừng một lát, anh quay sang Úc Linh: “Cô Úc.”
Lúc này Thím Sáu mới ngạc nhiên: “Hóa ra hai đứa quen nhau à?”
Hề Từ nhìn Úc Linh, đôi mắt đen láy như ngọc phản chiếu rõ bóng hình cô, rồi đáp: “Đã gặp vài lần rồi ạ. Nửa tháng trước cháu vào làng Ô Mạc giao hàng, sau đó gặp mưa không thể rời đi nên đã tá túc một đêm ở nhà bà ngoại của cô Úc.”
Thím Sáu cười nói: “Đúng là duyên phận.” Vừa nói, thím vừa kéo Úc Linh ngồi xuống, rồi bảo cô: “Thím không biết hai đứa đã quen nhau từ trước, vậy thì càng tốt, chứng tỏ hai đứa có duyên. Cứ coi như kết thêm một người bạn đi.”
Chuyện xem mắt ở đây vốn có một quy tắc bất thành văn, ai cũng hiểu rõ nhưng lại thích dùng hai chữ “kết bạn” để nói cho nhẹ nhàng. Nếu xem mắt không thành thì coi như thật sự kết thêm một người bạn, nếu thành thì càng tốt, dù kết quả thế nào cũng không khiến ai khó xử. Vì vậy trên danh nghĩa, mọi người cũng chẳng bao giờ nói thẳng đây là đi xem mắt.
Úc Linh ngồi đối diện Hề Từ. Thấy ánh mắt anh nhìn sang, cô hơi chớp mắt rồi khẽ gật đầu chào.
“Thím Sáu nói đúng, quả thực là duyên phận.” Hề Từ mỉm cười phụ họa. Giọng anh trong trẻo, nghe còn êm tai hơn cả tiếng nhạc nhẹ trong quán cà phê. Vì hai bên vốn đã quen biết nhau nên người mai mối cũng không cần phải vất vả tìm chuyện làm dịu bầu không khí, ngược lại mọi thứ trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.
Tuy vậy, Thím Sáu vẫn nhớ mục đích của ngày hôm nay, đương nhiên không thể ở lại quá lâu. Thím càng nhìn càng cảm thấy hai người trẻ trước mặt thật sự rất xứng đôi, chỉ tiếc thân phận hai bên lại chênh lệch quá lớn. Thím không biết rõ tình hình cụ thể của nhà họ Giang, nhưng cái tên tập đoàn Giang Thị khổng lồ kia đến người ở huyện nhỏ như thím còn từng nghe qua, đủ thấy gia sản nhà họ Giang lớn đến mức nào. Hề Từ xét cho cùng cũng chỉ là một người trẻ có điều kiện tương đối khá ở thành phố Y, đặt bên cạnh người bình thường thì đã rất tốt, nhưng nếu đứng trước nhà họ Giang, e rằng vẫn chỉ có thể xem là một người nghèo, sao có thể xứng với tiểu thư nhà họ Giang được?
Nghĩ tới đây, Thím Sáu không nhịn được liếc nhìn Úc Linh đang chậm rãi uống cà phê bên cạnh. Thím cũng không rõ trong lòng cô nghĩ gì, nhưng đoán chắc cô chỉ vì muốn bà ngoại vui nên mới đồng ý tới xem mắt, bản thân hẳn chẳng quá để tâm. Hai người này có lẽ là không thể nào.
Dù trong lòng tiếc nuối, Thím Sáu vẫn không biểu lộ ra ngoài. Thím trò chuyện phiếm với Hề Từ vài câu, uống hết một ly cà phê rồi biết ý đứng dậy rời đi, nói với hai người: “Hai đứa cứ ngồi tiếp đi nhé, thím có việc phải đi trước.”
Sau khi Thím Sáu rời đi, chỗ ngồi yên tĩnh chỉ còn lại hai người. Quán cà phê thoáng chốc trở nên yên ắng, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ nhàng chậm rãi trôi trong không gian.
Vẫn là Hề Từ chủ động mở lời trước: “Sức khỏe bà ngoại hiện giờ thế nào rồi? Bà vẫn ổn chứ?”
Úc Linh đặt tách cà phê xuống, mím môi đáp: “Bà ngoại hiện đang nằm viện tại Bệnh viện Nhân dân, tình hình không được tốt lắm.”
Nói xong, cô liếc nhìn anh một cái.
Hề Từ lập tức lộ vẻ kinh ngạc: “Vậy lát nữa tôi đến thăm bà nhé.”
Úc Linh gật đầu.
Sau đó cô mới hỏi: “Anh vẫn đang làm công việc chuyển phát nhanh sao? Dạo trước tôi thấy người vào làng giao hàng đã đổi người rồi.”
Hề Từ không ngờ cô lại chú ý tới những chuyện này. Trong mắt anh thoáng hiện vài phần vui mừng, giọng điệu càng trở nên dịu dàng, ôn hòa: “Công việc của tôi khá tạp, chuyển phát nhanh chỉ là một phần thôi. Dạo trước tôi có việc phải đi nơi khác nên nhờ đồng nghiệp làm thay.”
Úc Linh “ờ” một tiếng, nhìn gương mặt trẻ trung đến khó tin của anh, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Anh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai mươi tám.”
Úc Linh: “…”
Cuối cùng cô cũng nhìn anh với vẻ hơi ngạc nhiên. Thật sự hoàn toàn không thể nhìn ra người này đã hai mươi tám tuổi. Rõ ràng anh trông chỉ như một nam sinh đại học đang ở độ tuổi giao giữa thiếu niên và thanh niên, trên người gần như chẳng có chút dấu vết từng trải nào. Không phải nói anh không chững chạc, mà là gương mặt quá trẻ trung ấy, cộng thêm khí chất sạch sẽ, trong trẻo, thật sự rất dễ đánh lừa người khác.
Anh trông giống như một chàng trai đang ở những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, mang theo khí chất thuần khiết và hơi thở thanh xuân khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng dễ dàng nhớ lại quãng thời gian vô tư lự nhất trong đời mình.
Sau khi phát hiện người này hoàn toàn không phải “cậu em trai nhỏ” như mình vẫn nghĩ, Úc Linh lại im lặng.
“Thực ra tôi biết người Thím Sáu định giới thiệu chính là cô.” Hề Từ đột nhiên lên tiếng.
Úc Linh: “…”
Cô đờ đẫn nhìn anh một lát rồi mới chậm rãi “ờ” một tiếng.
Nhìn vẻ mặt của cô, Hề Từ không nhịn được bật cười. Trên mặt anh thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, dường như nói ra những lời gần giống tỏ tình thế này khiến anh thật sự rất xấu hổ. Anh tiếp tục: “Biết là cô nên tôi mới đến. Phải rồi, cô có đói không? Muốn ăn gì? Ăn xong chúng ta đến bệnh viện thăm bà ngoại nhé.”
“… Gọi một suất cơm phần là được rồi.”
Thế là Hề Từ gọi nhân viên phục vụ tới. Hai người cùng ăn cơm phần của quán cà phê, loại khá bình dân. Dù sao mức tiêu dùng ở huyện nhỏ so với thành phố lớn vẫn thật sự rẻ hơn rất nhiều.
Ăn trưa xong, hai người rời khỏi quán cà phê. Hề Từ dẫn Úc Linh rẽ qua mấy con ngõ nhỏ trong phố Lão Bắc, đi bộ khoảng năm sáu phút thì tới một tiệm hoa.
Tên tiệm là Hữu Gian Hoa Điếm.
Biển hiệu được làm bằng một tấm gỗ nguyên khối mang vẻ cổ kính, hai đầu hơi cháy sém như thể được cố tình nung qua lửa. Chữ viết phía trên phóng khoáng bay bổng, khí thế hùng hồn, rất có thần vận, nhìn là biết được viết bởi người có trình độ thư pháp cực cao.
Tiệm hoa không lớn, chỉ khoảng hai mươi mét vuông. Cách trang trí cũng giống hệt tấm biển hiệu bên ngoài, mang đậm phong vị cổ xưa. Bên trong bày rất nhiều loại cây xanh theo thứ tự gọn gàng, bên cạnh còn có không ít trái cây tươi. Vừa bước vào cửa, một luồng hơi mát dễ chịu pha lẫn hương trái cây lập tức phả tới, khiến lòng người vô thức tĩnh lại, dường như mọi ồn ào và bụi bặm bên ngoài đều được gột sạch.
Người ra tiếp đón họ là một cậu thiếu niên mũm mĩm. Vừa nhìn thấy Hề Từ, cậu đã lập tức lên tiếng: “Hề lão đại, sao anh lại tới đây? Đây là bạn gái ạ?”
Hề Từ mỉm cười liếc cậu ta một cái.
Cậu nhân viên lập tức đổi sang vẻ cười làm lành: “Hề lão đại, anh thích gì thì cứ tự chọn nhé. Ở đây có trái cây tươi vừa mới chuyển tới, thích gì cứ lấy.”
Sau đó cậu ta lại quay sang nịnh nọt Úc Linh: “Người đẹp, chị là người Hề lão đại dẫn tới, không cần khách sáo đâu ạ.”
Úc Linh chỉ gật đầu với cậu ta, từ đầu đến cuối không nói gì. Dáng vẻ ấy khiến cô trông thật sự có chút cao ngạo, khó gần.
Cậu nhân viên mũm mĩm không nhịn được rụt cổ lại. Hề lão đại lần đầu tiên dẫn phụ nữ tới đây, thế mà lại dẫn theo một người lạnh lùng cao ngạo như vậy. Chẳng lẽ anh thích kiểu này?
Hề Từ đi tới trước một chiếc giá bày đủ loại cây cảnh nhỏ, bưng lên một chậu trầu bà rồi quay sang hỏi cô: “Cô Úc, cô thấy chậu trầu bà này thế nào?”
Hình ảnh chàng trai tuấn tú bưng chậu cây thật sự quá đẹp mắt, khiến người ta rất dễ nảy sinh thiện cảm, gần như không cảm nhận được chút ác ý nào, ngược lại còn vô thức bị cảm xúc nhẹ nhàng của anh ảnh hưởng.
Úc Linh không nhịn được nhìn anh thêm một cái, sau đó mới chuyển mắt sang chậu trầu bà. Cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc lá xanh biếc rồi nói: “Gọi tôi là Úc Linh đi. Thật ra tôi họ Giang.”
Hề Từ mỉm cười nhìn cô, sau đó đặt chậu trầu bà vào tay cô.
Úc Linh vô thức đón lấy, hơi khó hiểu nhìn anh. Nhưng Hề Từ đã quay sang chọn trái cây, rồi bảo cậu nhân viên mũm mĩm gói thành một giỏ.
Cậu nhân viên nhanh nhẹn lấy một chiếc giỏ đan xinh xắn, lần lượt xếp trái cây vào. Trong lúc làm, cậu ta liếc nhìn Úc Linh đang ôm chậu trầu bà ngồi trên ghế nghỉ, nhỏ giọng hỏi: “Hề lão đại, đây là lần đầu anh dẫn con gái tới đây đấy nhé. Có ý gì đây? Khí chất trên người cô ấy khá dễ chịu, nhưng cô ấy là người thường đúng không? Anh định thế nào?”
Hề Từ chỉ mỉm cười nhìn cậu ta.
Cậu nhân viên lập tức cảm thấy nụ cười ấy quá mức thâm sâu khó lường, chắc chắn anh đã có tính toán riêng, không khỏi rùng mình một cái.
Gói ghém quà cáp xong, hai người liền tới bệnh viện.
Khi họ đến nơi, bà ngoại vừa tỉnh sau giấc ngủ trưa, bác sĩ đang kiểm tra định kỳ cho bà.
Nhìn thấy cháu gái và Hề Từ cùng bước vào, bà ngoại lập tức vui vẻ cười: “Là A Từ à, lâu rồi không gặp, sao cháu lại tới đây? Mau qua ngồi đi.”
Hề Từ đặt giỏ trái cây lên bàn, hòa nhã nói: “Cháu nghe tin bà bị bệnh nên tới thăm bà ạ.”
Bà ngoại đột nhiên nhớ ra điều gì, lập tức hỏi: “Chẳng lẽ người trẻ tuổi mà Úc Linh đi gặp hôm nay chính là cháu?”
Mặt Hề Từ hơi đỏ lên, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu.
Lúc này, vẻ mặt của bà ngoại gần giống hệt Úc Linh khi nhìn thấy Hề Từ hồi sáng, có chút lạ lùng. Nhưng rất nhanh bà đã khôi phục vẻ tự nhiên, còn có vẻ vô cùng vui mừng, cảm thấy đây đúng là một kiểu duyên phận.
Úc Linh đặt chậu trầu bà bên cửa sổ, sau đó lấy số trái cây Hề Từ mang tới đi rửa sạch, gọt vỏ rồi cắt thành từng miếng nhỏ, xếp lên một chiếc đĩa xinh xắn.
Hương trái cây lập tức lan tỏa khắp phòng.
Úc Linh hơi ngạc nhiên. Cô cảm thấy trái cây hôm nay thơm hơn bình thường rất nhiều, là một mùi thơm ngọt thanh, tươi mát, không hề nồng gắt mà vô cùng tự nhiên.
Bà ngoại không nhịn được ăn một miếng kiwi đã được cắt sẵn, lập tức ngạc nhiên: “Kiwi hôm nay ngon thật đấy, mua ở đâu vậy?”
“Hề Từ dẫn cháu đi mua ở một tiệm hoa ạ.” Úc Linh đáp.
Hề Từ cười nói: “Nếu bà thích thì ngày mai cháu lại mang tới cho bà ạ.”
Bà ngoại cười khà khà cảm ơn anh. Hôm nay khẩu vị của bà tốt hơn hẳn mọi ngày, ăn được khá nhiều trái cây, nhìn thấy vậy Úc Linh cũng rất vui.
Hề Từ ở lại bệnh viện hơn nửa ngày mới rời đi.
Khi Úc Linh tiễn anh ra cửa, anh nhìn thẳng vào mắt cô, dùng giọng vô cùng nghiêm túc nói: “Úc Linh, ngày mai tôi lại đến thăm bà và cô nhé.”
Úc Linh: “…”
Mãi đến khi Hề Từ đi xa, cô vẫn đứng ở cửa có chút thất thần.
Cô cảm thấy hình như mình đã vô tình trêu chọc phải một người quá thật thà, mà phiền ở chỗ, ngay từ đầu cô vốn chẳng hề để tâm tới chuyện xem mắt này.
Đợi khi quay lại phòng bệnh, cô liền thấy bà ngoại hiếm khi cười vui đến vậy.
Bà nói: “Không ngờ người hàng xóm mà Thím Sáu giới thiệu lại chính là cậu ấy. Hơn nữa nhìn bộ dạng A Từ, hình như ấn tượng với cháu rất tốt. Chà, cậu ấy quả thật là một chàng trai đáng tin cậy, nếu cháu và cậu ấy… thôi, coi như bà chưa nói gì.”
Tuy nói như vậy nhưng vẻ mặt bà ngoại rõ ràng vẫn rất tiếc nuối.
Vốn dĩ bà đã có ấn tượng cực kỳ tốt với Hề Từ, bây giờ lại thêm chuyện anh là người do chính Thím Sáu giới thiệu, chứng tỏ bản thân anh quả thực rất ưu tú. Chỉ tiếc là…
Úc Linh không nói gì. Cô lấy từ trong giỏ ra một quả táo đỏ mọng, còn chưa đưa lại gần đã ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của táo.
Chất lượng số trái cây này thật sự quá tốt.
Tốt đến mức khiến cô bắt đầu cảm thấy hơi nghi ngờ.
Cho tới trước khi đi ngủ, bà ngoại vẫn không ngừng lải nhải khen Hề Từ, mười câu thì có đến bảy câu không rời khỏi anh. Úc Linh ngồi bên cạnh lướt điện thoại, thỉnh thoảng đáp lại một tiếng. Mãi đến khi bà ngoại tự nói đến mệt, hai bà cháu mới cùng nhau nghỉ ngơi.
Đêm ở bệnh viện tĩnh mịch đến lạ thường.
Nửa đêm, Úc Linh đang ngủ thì đột nhiên cảm thấy cả người lạnh toát. Cô giật mình mở mắt.
Dưới ánh đèn mờ mờ, có vài con quái vật hình thù xấu xí đang đè lên người bà ngoại.
Bà ngoại thở dốc hổn hển, gương mặt lộ vẻ vô cùng đau đớn.
Đồng tử Úc Linh lập tức co lại, mồ hôi lạnh tuôn ra khắp người. Cô bật dậy, chộp lấy một chiếc áo rồi vung mạnh, xua đuổi những con quái vật đang hút lấy sinh khí của bà ngoại.
Tim cô sợ đến mức như co thắt thành một khối, nhưng động tác của đôi tay lại vô cùng dứt khoát. Chiếc áo vung qua phát ra tiếng gió rít, nhưng không hề chạm vào cơ thể bà ngoại dù chỉ một chút.
Con quái vật đầu to, da xám nâu nhe răng về phía cô, lộ ra hàm răng sắc nhọn như lưỡi cưa. Đôi tay khô héo như que củi quơ loạn trong không trung, rõ ràng đang đe dọa cô.
Một con trong số đó trước đó đã bị cô hất xuống gầm giường, lúc này đột nhiên chồm dậy, nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía cô.
Khi nó vừa lao tới trước mặt, một luồng sức mạnh vô hình đột nhiên ập tới. Cơ thể Úc Linh bị hất mạnh về phía cửa sổ. Tay cô vô tình chạm phải chậu trầu bà đặt trên bệ cửa, theo bản năng lập tức chộp lấy, định dùng nó ném vào con quái vật đang nhào tới.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, con quái vật bỗng hét lên một tiếng chói tai, lập tức quay đầu bỏ chạy.
Không chỉ riêng nó.
Những con quái vật vốn đang đè lên người bà ngoại cũng như bị thứ gì đó khiến cho kinh hãi, đồng loạt tản ra chạy mất.
Chỉ trong chớp mắt, căn phòng lại trở nên yên tĩnh.
Hơi thở của bà ngoại cũng dần bình ổn.
Úc Linh đứng đó thở hổn hển, hai tay vẫn siết chặt chậu trầu bà. Quần áo trên người đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, mái tóc rối bời dính lên gương mặt tái nhợt.
Ánh trăng nhàn nhạt từ ngoài cửa sổ rọi vào.
Dưới ánh trăng, những chiếc lá của chậu trầu bà trong tay cô xanh biếc đến lạ thường.

Gửi phản hồi