Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký

Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký – Chương 13

💡 Tóm tắt Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký – Chương 13: Cang Kim Long. Kim Mục Đại Tiên kinh hoàng phát hiện sào huyệt đã bị triệt phá, bèn điên cuồng cắn nuốt xác yêu binh để khôi phục sức mạnh. Đúng lúc này, Kim Giác và Ngân Giác (thuộc Đào Hoa Nguyên) xuất hiện, yêu cầu mượn đồng tiền đỏ của hắn. Dù ngoài mặt tạm nhượng bộ nhưng trong lòng Kim Mục lại căm phẫn và lên kế hoạch trả thù. Về phần Kim Giác và Ngân Giác, khi đến tửu lầu đã đụng độ Cang Kim Long (Nhị Thập Bát Tú của Trấn Tà Ty). Với thiết luật “gặp yêu tất giết”, Cang Kim Long dẫn dụ hai ả ra ngoại ô để giao đấu. Trong trận chiến, hắn tung ra các tuyệt kỹ ngự kiếm cực sắc bén, khiến Ngân Giác trọng thương. Tuy nhiên, ở thời khắc nguy hiểm, Kim Giác đã lôi ra một quả hồ lô pháp bảo để cứu nguy và hướng thẳng về phía Cang Kim Long với lời khiêu khích đầy bí hiểm.

Cang Kim Long1

Kim Mục thấy tình thế chẳng lành, vội vàng đằng vân rời đi thật nhanh.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, sát khí đằng đằng quay về đạo quán Hoàng Hoa, mồm lớn tiếng hét gọi “có ai không”.

Lúc này, trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, muốn dẫn theo toàn bộ yêu binh nơi đây, ra ngoài liều một trận sống mái với đám người kia.

Kim Mục vốn tâm cơ thâm sâu, đã bố trí không ít yêu binh trấn giữ cửa nhà. Đám yêu binh này, đều là những tinh binh mãnh tướng còn sót lại từ những lần luyện Bách Yêu Cổ lớn nhỏ trong mấy năm gần đây. Còn về phần yêu khí của bản thân, chỉ cần nuốt chửng chừng mười mấy tên yêu binh, tự nhiên có thể lập tức khôi phục.

Nhưng, tiếng thét gọi vang dội của Kim Mục Đại Tiên, vọng khắp trống trải trong đạo quán Hoàng Hoa, lại chẳng có lấy một tiếng đáp lại mình. Không một tên yêu binh nào từ dưới đất chui lên hồi ứng lại.

Kỳ lạ thật… Kim Mục Đại Tiên lúc này mới đảo mắt nhìn quanh, trong lòng thầm nghi hoặc: rõ ràng mình đã bố trí gần hai trăm tên yêu binh nhiều chân còn sót lại ở đây, sao giờ này lại chẳng thấy một mống nào? Câu tục ngữ nói cấm có sai, sống phải thấy người, chết phải thấy…

Một cơn gió thổi qua, Kim Mục nghe thấy tiếng động phía trên đầu, bất chợt ngẩng lên nhìn, rồi lập tức mất hết sức lực, ngã bệt xuống đất. Hồi lâu sau, Kim Mục cất tiếng gào thét điên cuồng, mất hết cả lý trí, giận đến gần như phát điên. Mà nhục thân của hắn cũng chẳng thể giữ nổi hình người nữa, hóa thành một con rết khổng lồ, vặn vẹo thân mình điên cuồng khắp đạo quán Hoàng Hoa.

Trên nóc đạo quán Hoàng Hoa, treo lủng lẳng không dưới trăm cái xác yêu binh, không ngoại lệ đều bị người ta dùng dây thừng thắt cổ treo cổ chết, mắc lên xà nhà.

Chắc chắn là đám người ở khách điếm kia thừa lúc mình không đề phòng, đã tận diệt sào huyệt của mình! Kim Mục Đại Tiên rõ ràng không ngờ đối phương lại có thủ đoạn như vậy, hắn tức giận không thôi. Đám quái nhiều chân này không chỉ do một tay hắn nuôi dưỡng, mà còn tiêu tốn không ít tinh nguyên của hắn. Kim Mục gặp phải kiếp nạn này, chẳng khác nào bị diệt môn. Thù này không báo, còn mặt mũi nào sống trên đời!

Trấn tĩnh lại trong chốc lát, Kim Mục vội vàng men theo vách tường leo trèo lên xà nhà, định gỡ mấy cái xác xuống. Nhưng, mấy sợi dây thừng này dường như có phần cơ quan gì đó, dù có xoay xở thế nào cũng không tài nào tháo được cái nút thắt tử kia. Thậm chí, Kim Mục chẳng còn giữ ý tứ gì nữa, dùng miệng ra sức cắn, mà sợi dây thừng ấy cũng chẳng hề có ý đứt đoạn. Loay hoay gần nửa canh giờ trời, Kim Mục vẫn không cứu nổi lấy một cái xác quái nhiều chân nào xuống.

Đã như vậy rồi… Kim Mục ngẫm nghĩ một lát, không muốn phí phạm thời gian thêm nữa, liền há miệng, ngay trên xà nhà, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Nuốt xong vài tên yêu binh, Kim Mục cuối cùng cũng khôi phục lại được đôi phần lý trí, bắt đầu hồi tưởng lại tình cảnh vừa rồi. Điều khiến hắn không ngờ nhất, chính là trong cái Bách Yêu Cổ ấy, kẻ thu lợi cuối cùng lại chính là con Hạnh Hoa Tiên tầm thường chẳng ai để ý kia. Nhưng, cảnh hoa hạnh nở rộ khắp non khắp núi ấy, cũng càng khiến hắn thêm phần tin chắc kế hoạch trước đó của mình không hề sai lầm, chỉ cần lấy được hoa hạnh, phối hợp cùng đồng tiền đỏ cùng làn khói độc mà mình dày công luyện chế nhiều năm nay…

Ngay lúc ấy, ánh mắt Kim Mục bỗng dưng lướt qua hai bóng người, đang đứng ngay bên ngoài đạo quán Hoàng Hoa.

Là tự mình hoa mắt, hay là vừa rồi bị tức giận quá độ, dáng vẻ hai người này, tựa như đã đứng chờ đợi nơi đây từ lâu, mà bản thân trước đó lại hoàn toàn chẳng để ý thấy.

Ơ? Là hai vị nữ tử tuyệt sắc sao?

Kim Mục Đại Tiên khẽ nhíu mày, đứng thẳng dậy, nhưng thấy hai nữ tử này chẳng chút hoảng loạn, khẽ nghiêng mình thi lễ: “Kim Giác, Ngân Giác của Đào Hoa Nguyên xin tham kiến Kim Mục đại nhân!”

Thì ra là người của Đào Hoa Nguyên, thủ hạ của Đồng Tước…

Kim Mục Đại Tiên nghe đối phương tự xưng danh tính, vội vàng đáp lễ. Đôi bên liền qua lại khách sáo vài câu, nói dăm ba chuyện phiếm. Kim Mục bề ngoài dò xét đối phương đôi câu, trong lòng lại thấp thỏm không yên: chẳng lẽ là đến đòi nợ bánh Hoàng Hoa? Việc này e có phần ép người quá đáng… mới có mấy hôm thôi mà, đối phương chẳng lẽ lại nóng vội đến thế!

Nghĩ đến đây, Kim Mục không tự chủ được mà lộ ra vài phần sắc mặt khó coi, lời nói cũng có phần khó nghe hơn, trong ngoài đều là những lời oán trách, ý rằng chủ nhân Đào Hoa Nguyên chưa khỏi có phần hẹp hòi. Nhưng Kim Giác, Ngân Giác kia cũng chẳng để tâm, vẫn cứ tươi cười như thường.

Quả không hổ là do Đồng Tước điều giáo mà ra…

Nhắc đến Đồng Tước… Kim Mục bất giác nhớ lại cảnh tượng bản thân từng đích thân đến quỷ thị kinh thành.

Ngày ấy hắn thân chinh đến kinh thành, diện kiến chưởng quầy “Đào Hoa Nguyên” một phen. Vị chưởng quầy ấy tuy vẻ mặt hiền từ, nhưng mồ hôi lạnh sau lưng Kim Mục Đại Tiên chưa từng ngừng toát ra. Chưởng quầy nhìn bề ngoài yếu ớt không chịu nổi gió là vậy, chỉ cần bản thân hiện nguyên hình, một miệng cũng đủ lấy mạng đối phương, nhưng mà…

Người này nguy hiểm.

Bản năng của Kim Mục Đại Tiên mách bảo hắn như vậy.

May sao đôi bên đàm phán khá thuận lợi.

Đặc biệt là vị chưởng quầy kia, sau khi biết được chuyện hắn có thể dùng yêu hoa luyện độc, tỏ ra vô cùng hứng thú. Loại độc này chính là kiệt tác đắc ý của Kim Mục, không màu không mùi khó bề phát giác, nhưng lại có khả năng mê hoặc tâm trí người ta. Đến cuối cùng, Kim Mục Đại Tiên chẳng những nhận được một khoản bạc, mà còn mang về được cả một lô lớn binh khí bằng yêu đồng để gây dựng thế lực riêng cho mình.

Còn về điều kiện trao đổi thì…

Trấn Hoàng Hoa vốn dĩ luôn là nơi được các vị đại nhân bên Quang Lộc Tự để mắt chiếu cố; chỉ cần hắn đem số bánh Hoàng Hoa có trộn anh túc mà mình làm ra bán cho người của triều đình, những chuyện còn lại chẳng cần phải bận tâm thêm.

Thậm chí để trợ giúp hắn, Đồng Tước ngay tại chỗ đã tặng cho hắn một đồng tiền đỏ, dùng để gia tăng yêu lực, thiên hạ này lại có món hời rẻ đến vậy sao!

Nghĩ đến những điều này, Kim Mục quay sang phía Kim Giác, Ngân Giác vỗ ngực đảm bảo, tự mình nhất định sẽ gấp rút chế tạo, chỉ cần ba ngày, mẻ bánh Hoàng Hoa tiếp theo ắt sẽ hoàn thành.

Ai ngờ, khi Kim Mục Đại Tiên vừa thốt ra cái tin tốt lành ấy, Kim Giác kia “phốc” một tiếng bật cười, phẩy tay ra hiệu đối phương đã hiểu lầm ý định của mình đến đây: “Bọn tại hạ vâng lệnh chưởng quầy, đến đây xin mượn đại nhân một món đồ để giải quyết việc gấp. Nếu chẳng phải cùng đường bí lối, cũng chẳng dám đường đột quấy nhiễu đại nhân làm gì. Chỉ có điều, đại nhân cứ yên tâm, Đào Hoa Nguyên nhất định sẽ có vay có trả cả gốc lẫn lãi đầy đủ.”

“Ồ?” Câu nói ấy khiến Kim Mục Đại Tiên khơi lên vài phần hứng thú, “Chẳng hay hai vị nữ thí chủ, muốn mượn vật gì?”

“Suỵt.” Ngân Giác cũng chẳng khách khí, đưa tay chỉ thẳng vào ngực Kim Mục Đại Tiên.

Kim Mục Đại Tiên khựng lại một chút, cúi đầu nhìn xuống chính mình. Trước ngực mình, ngoài đồng tiền đỏ đang đeo ra, chẳng còn báu vật gì khác cả…

Lại thêm một lúc, Kim Mục mới phản ứng kịp, lập tức nổi giận: “Đùa giỡn quá đáng! Hai vị định nói…”

“Đúng vậy, chính là muốn mượn đồng hồng tiền của đại nhân dùng tạm.” Kim Giác chẳng chút kiêng dè, thẳng thắn nói ra.

Kim Mục Đại Tiên suýt chút nữa nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.

Tiền đỏ? Không có tiền đỏ, kế hoạch của mình còn tính sao thi hành đây, giờ này còn đến đòi tiền đỏ, rốt cuộc Đồng Tước có ý đồ gì?

Nhưng sau đó hắn lại trấn tĩnh lại được đôi phần.

Một là, mấy hôm trước tự mình vừa ném ra Bách Yêu Cổ xong chưa kịp nghỉ ngơi, trong người đã chẳng còn bao nhiêu yêu lực; hai là, hai người này đã là do Đào Hoa Nguyên phái đến, ắt hẳn cũng có vài phần bản lĩnh. Suy đi tính lại, nếu ngay lúc này mà trở mặt động thủ, e rằng phần thiệt thòi sẽ thuộc về mình.

Chi bằng cứ hoãn binh một phen.

Nghĩ đến đây, Kim Mục nén cơn nóng giận xuống, hai tay chắp lại cung kính nói: “Đồng tiền đỏ này, vốn dĩ là do chưởng quầy Đào Hoa Nguyên, Đồng Tước đại nhân tặng cho. Đã là lời của chưởng quầy Đào Hoa Nguyên, tiểu tiên đây cũng đành miễn cưỡng vậy. Chỉ có điều, bánh Hoàng Hoa vẫn chưa chuẩn bị xong xuôi, hai vị cứ ở lại đây du ngoạn vài hôm cho vui. Đợi khi tiểu tiên chuẩn bị hoàn tất, tự nhiên sẽ dâng đồng tiền đỏ lên đầy đủ, hai vị tiện thể lên đường về kinh luôn, vẹn cả đôi đường.”

Kim Giác và Ngân Giác đưa mắt nhìn nhau, rồi lộ ra nụ cười đầy vẻ khiêu khích: “Đợi không nổi lâu vậy đâu… chưởng quầy đang gấp lắm! Nhưng đã là lời đại nhân mở miệng, bọn tiện nữ cũng không thể không biết điều, kẻo lại làm mất hòa khí. Chi bằng thế này, bọn tiện nữ cứ ở lại đây nghỉ một ngày, trên đường tới đây cũng có thấy trấn này có chỗ ăn uống nghỉ chân. Ngày mai lên đường trở về vừa hay thích hợp, cũng coi như cho đại nhân thời gian chuẩn bị.”

Một ngày?

Kim Mục Đại Tiên trong lòng bỗng nổi cơn tức tối. Đối phương nói nghe thì có vẻ như đang nhường nhịn mình đôi chút, nhưng kỳ thực lại là tự mình quyết định lấy, hoàn toàn chẳng coi mình ra gì. Đã vậy thì, tự mình cũng chẳng cần khách sáo làm gì nữa.

“Được vậy, mời hai vị cứ tạm nghỉ ngơi. Ngày mai, tiểu tiên tự nhiên sẽ chuẩn bị chu toàn.” Kim Mục vẫn chắp tay thi lễ, lấy lui làm tiến.

Kim Giác, Ngân Giác gật đầu, xoay người, ngoáy ngoáy thân hình rời khỏi hậu sơn.

Thật là không thể nhịn được nữa!

Kim Mục nghiến răng nghiến lợi, đợi đến khi bóng dáng hai người kia khuất hẳn, liền quay người trèo lên xà nhà, tiếp tục nuốt chửng đám yêu binh đã chết kia!

Lúc này hắn, đang cấp thiết cần yêu lực!

Bỗng nhiên, động tác của Kim Mục khựng lại, hắn nhìn đám yêu binh vốn thuộc về mình trên xà nhà, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

…Là hai người đàn bà kia làm!

Kim Mục liếm liếm vệt máu còn sót lại nơi khóe miệng, ánh mắt lộ rõ vẻ hung tợn: đợi khi bản tiên khôi phục được yêu lực, ngoài việc sinh cầm ăn tươi nuốt sống mấy kẻ bên ngoài kia ra, còn phải khiến hai ngươi vĩnh viễn không được siêu sinh!

Còn về phần Kim Giác, Ngân Giác kia, sau khi từ biệt Kim Mục xong lại chẳng hề vội vã, thẳng một mạch nhắm hướng tửu lầu duy nhất của trấn Hoàng Hoa mà đi tới.

Ban ngày đi ngang qua nơi này, đã ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng, tự nhiên định bụng vào đây thưởng thức cho thỏa miệng. Chỉ có điều, vừa đẩy cửa bước vào, Kim Giác, Ngân Giác lập tức trông thấy trong góc có một gã đàn ông xăm hình cánh tay khá bắt mắt, đang cúi đầu uống rượu một mình.

Đôi bên đưa mắt cảnh giác nhìn nhau một cái.

Sau đó, Kim Giác, Ngân Giác vì thận trọng, liền tìm một góc khác ngồi xuống, gọi vài món rượu thịt.

Gã đàn ông có hình xăm trên cánh tay ấy chính là Lý Tấn.

Nguyên do là sau khi phá vỡ Bách Yêu Cổ hôm ấy, khách điếm nơi Thanh Huyền cùng mọi người trọ lại đã sụp đổ tan hoang, hiện thời đang tạm nương náu nhờ nhà một hộ dân nghèo ở ven trấn, những gì xin được cũng chỉ là cơm hẩm canh rau đạm bạc mà thôi.

Lý Tấn xung phong ra ngoài mua ít rượu thịt mang về, kỳ thực, gã chỉ là không muốn ở gần Ngô Thừa Ân với Thanh Huyền quá lâu mà thôi.

Tuy thời gian gần gũi chưa được bao lâu, nhưng lai lịch của hai người này quả thực kỳ lạ khó lường.

Đạo hạnh của Ngô Thừa Ân xem chừng chẳng thâm sâu là mấy, ước chừng tu vi cũng chỉ độ mươi năm mà thôi, nhưng năng lực lại vô cùng thú vị. Còn Thanh Huyền thì thâm sâu khôn lường, phép thuật ngũ hành vận dụng đến mức lô hỏa thuần thanh, lúc giao đấu tuy chẳng lộ rõ ra ngoài, nhưng chỉ riêng một chưởng đánh bật yêu lực ra khỏi thân Hạnh Hoa Tiên kia, đã đủ thấy tuyệt không phải hạng tầm thường.

Nói ra thì, loại pháp lực ngũ hành mà Thanh Huyền sử dụng, gã lại thấy có phần quen thuộc lạ lùng, trong ký ức của mình, dường như cũng đã từng có một người giỏi vận dụng ngũ hành lực như vậy… Đó là bao lâu về trước nhỉ?

Mười năm? Không, chẳng phải chuyện của vài năm gần đây, mà phải là một trăm… hai trăm năm trước?

Trong đầu gã một lần nữa hiện lên gương mặt của Thanh Huyền, gương mặt này… dường như đã từng gặp qua thật! Có điều gì đó cứ chực trào ra đầu lưỡi, nhưng lại chẳng tài nào nhớ nổi.

Ngay lúc Lý Tấn đang trầm tư suy nghĩ, cả bầu không khí trong tửu lầu, bỗng dưng trở nên nặng nề hẳn lên. Tiếp sau Kim Giác, Ngân Giác, lại có thêm một người nữa, chống một cây dù kỳ dị bước vào tửu lầu.

Người này bước vào xong không hề ngồi xuống, chỉ lướt mắt nhìn qua Lý Tấn đang ngồi nơi góc tường, rồi thẳng bước tới gần chỗ Kim Giác, Ngân Giác.

Kim Giác, Ngân Giác ngước nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ nở nụ cười.

“Nếu tại hạ đoán không lầm, hai vị là yêu.” Người đó đi thẳng vào vấn đề, chẳng nói lời thừa thãi nào, vừa nói vừa xếp gọn cây dù nắm chặt trong tay.

“Công tử đoán không sai. Chẳng hay công tử có việc gì chỉ giáo?” Kim Giác, Ngân Giác chẳng chút giấu giếm, thẳng thắn thừa nhận trước mặt gã đàn ông.

“Vậy thì chuyện đơn giản rồi, gặp yêu tất giết.” Gã đàn ông ấy quang minh lỗi lạc, lịch sự chỉ tay ra ngoài, “Phiền hai vị dời gót ra ngoài, cùng tại hạ một trận sinh tử, kẻo lại kinh động đến bách tính xung quanh.”

“Xem chừng công tử cũng có đôi phần lai lịch, bọn tại hạ còn chưa được thỉnh giáo.” Kim Giác, Ngân Giác lập tức đứng phắt dậy, chẳng chút hoảng loạn, ngược lại còn tỏa ra hai luồng sát khí.

“Tại hạ Trấn Tà Ty Nhị Thập Bát Tú , Cang Kim Long· Cửu Kiếm.”

Cả tửu lầu trong khoảnh khắc ấy sát khí ngợp trời, Cửu Kiếm cùng Kim Giác, Ngân Giác đang trong thế đối đầu, thì bỗng nghe phía sau vang lên tiếng “coong keng” một cái, mấy người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lý Tấn đã ngã lăn ra đất.

Thì ra thấy tình thế căng thẳng như vậy, Lý Tấn liền định lặng lẽ rời khỏi không một tiếng động, nào ngờ vừa đứng dậy bước được hai bước, cái chân gãy đã va phải chiếc ghế đẩu ngay cửa ra vào, Lý Tấn đau đến mức “hự” một tiếng ngã bịch xuống đất.

“Xin lỗi xin lỗi, say rượu rồi say rượu rồi… các vị cứ đánh nhau đi, tại hạ chỉ xem thôi, chỉ xem thôi.”

Kim Giác, Ngân Giác thấy tư thế này, không nhịn được mà liếc nhìn Lý Tấn thêm vài cái.

Lý Tấn lập tức trợn mắt phùng mang: “Sao thế, quán này nhà các người mở à? Xem náo nhiệt cũng không cho phép sao?! Ối chà, nhìn đám yêu quái này lộng hành quá đi mất… vị tráng sĩ cầm kiếm kia, mau ra tay thu phục hai con yêu nghiệt ngang ngược này đi, xứng đáng là vì dân trừ hại đấy!”

Cửu Kiếm kia nghe vậy, cũng chẳng nói thêm gì, chỉ khẽ ra một hiệu lệnh, đưa Kim Giác, Ngân Giác rời khỏi tửu lầu ngay trước bao cặp mắt chứng kiến.

Lý Tấn dõi mắt tiễn một người hai yêu rời đi, xung quanh cũng chẳng ai để ý, trong lòng lúc này mới không nhịn được mà thở phào một hơi dài. Trận đấu này, Lý Tấn tuyệt đối không muốn dây vào bằng bất cứ giá nào.

Đúng như những gì Lý Tấn từng nói với Lý Đường hôm đó, lần này rời khỏi phủ họ Lý, lý do của hắn không chỉ đơn thuần là để tìm Lý Đường, mà còn mang theo một nhiệm vụ khác, gia chủ muốn hắn tìm cách trà trộn vào Trấn Tà Ty của Cẩm Y Vệ, dò thám tin tức của triều đình.

Trong lúc tìm kiếm đại tiểu thư, Lý Tấn cũng từng gặp gỡ, trao đổi tin tức với đám Bạch Diện Cụ trong nhà. Đối phương nói có một kẻ tự xưng là người của Trấn Tà Ty, quản chín châu, từng có thái độ vô lễ với Lý Đường.

Chỉ có điều, theo nhận thức của Lý Tấn, người của Trấn Tà Ty lẽ ra không nên ngang nhiên khiêu khích phủ họ Lý lộ liễu đến vậy.

Tuy gia chủ đã tự ý định sẵn hôn ước cho Lý Đường, nhưng đối với nàng vẫn hết mực quan tâm, dù sao cũng chỉ có mỗi một cô em gái này. Nếu quả thực có kẻ nào dám bất lợi với Lý Đường, gia chủ chắc chắn sẽ không buông tha cho đối phương.

Còn về phần bản thân hắn… thì lại có toan tính khác.

Chỉ có điều chẳng ngờ, trên đường vừa ngắm cảnh sơn thủy tiêu khiển thời gian, vừa tính toán chủ ý trong lòng, đi mãi đi mãi lại chạm mặt đoàn người Ngô Thừa Ân, cùng… Lý Đường.

Đã tìm được Lý Đường rồi, thì những chuyện khác… đều có thể tạm gác sang một bên.

Hiện tại, trong lòng Lý Tấn chỉ còn một mục tiêu duy nhất là càng ít sinh sự càng tốt.

Lý Tấn vừa nhâm nhi chén rượu vừa suy tính, bỗng nghe từ xa vọng lại tiếng động ẩu đả, thấp thoáng còn nghe được cả tiếng thét thảm thiết.

Ừm, hai người đàn bà kia thoạt nhìn đã biết chẳng phải hạng dễ trêu, xem chừng vị tiểu ca của Trấn Tà Ty kia phen này e là phải táng mạng nơi đây rồi.

Chỉ có điều chuyện không liên can đến mình, Lý Tấn chẳng buồn để tâm, chỉ y theo lời dặn của Lý Đường trước lúc ra ngoài mà mua sẵn ít rượu thịt, rồi ngật ngưỡng xách về nộp lệnh.

***

Giờ hãy nói về Cang Kim Long.

Trước đó vì để hoàn thành nhiệm vụ mà Mạch Mang Ngũ giao phó, Cang Kim Long kỳ thực đã lưu lại thành Nam Tú một khoảng thời gian, hành tung cũng chẳng có gì phức tạp.

Mỗi ngày trời còn chưa sáng hẳn, hắn liền xin nơi khách điếm ít trà nước, lương khô, rồi ra ngồi ngay trên con đường tất yếu dẫn vào thành Nam Tú, ngồi lì cả một ngày trời.

Đợi đến khi trời tối hẳn, Cang Kim Long mới phủi phủi mông đứng dậy, quay về khách điếm nghỉ ngơi.

Bách tính thành Nam Tú thấy Cang Kim Long tuy tướng mạo hung tợn, nhưng tính tình lại ôn hòa, hơn nữa luôn khiêm cung lễ độ, nên cũng chẳng ai gây khó dễ, cứ vậy mà bình an vô sự.

Phần lớn bách tính chỉ nghĩ hắn là kẻ đến trễ trong đợt tuyển chọn năng nhân dị sĩ trước kia mà thôi, thậm chí thỉnh thoảng còn bắt chuyện dăm ba câu cùng hắn.

Nhưng kỳ thực, trong lúc mọi người chẳng hề hay biết, Cang Kim Long đã sớm ra tay tiêu diệt năm con nhện tinh đã thành khí hậu.

Đám nhện tinh này hung ác khác thường, cứ quanh quẩn lảng vảng quanh thành Nam Tú, chẳng chịu rời đi. Hơn nữa, chúng còn có một đặc điểm chung, đó là từng bị yêu lực xúc tác qua.

Cang Kim Long suy đoán, hẳn là đầu lĩnh của đám nhện tinh này đã bị người bắt yêu đi ngang qua trước đó diệt trừ, để sót lại mấy con nhện tinh chưa thành khí hậu này; mà chúng chẳng biết phải đi đâu, trí khôn hóa cũng chẳng bằng con nhện đầu lĩnh ban đầu, nên cứ theo thói quen mà quanh quẩn nơi chốn quen thuộc, dựa vào bản năng mà săn mồi kiếm ăn.

Đối với người bắt yêu mà nói, mấy con nhện tinh bán thành phẩm bị yêu lực xúc tác này chẳng đáng là đối thủ, nhưng đối với bách tính thì lại là mối họa lớn. May thay Cang Kim Long vẫn luôn tuân thủ theo thiết luật của Trấn Tà Ty là gặp yêu tất giết, tự nhiên phải diệt trừ hết thảy yêu quái mà mình bắt gặp mới xứng đáng với thân phận của bản thân.

Sau đó, con quạ của Huyết Bồ Tát mang tin tức đến thành Nam Tú tổng cộng chỉ có bảy con nhện tinh, trước đó hắn cùng Ngô Thừa Ân và mọi người đã diệt trừ được hai con, năm con còn lại đều đã bị Cang Kim Long tiêu diệt hết, thành Nam Tú giờ đây coi như đã không còn nguy hiểm gì nữa, mà hiện tại nhiệm vụ đã có thay đổi, Mạch Mang Ngũ muốn hắn gấp rút đến trấn Hoàng Hoa, bắt sống Kim Mục Đại Tiên.

Đúng vậy, bắt sống.

Việc này tuy trái với thiết luật của Trấn Tà Ty, nhưng Mạch Mang Ngũ xưa nay vốn mưu lược chu toàn, chưa từng sai lầm. Cang Kim Long biết rõ, bản thân chẳng cần hoài nghi, chỉ việc chấp hành mệnh lệnh mà thôi.

Cang Kim Long theo mùi hương hoa nồng đậm mà tìm đến trấn Hoàng Hoa cũng không mấy khó khăn, hơn nữa trong mùi hương ấy quả thực còn xen lẫn yêu khí. Xem chừng chắc chắn là Kim Mục Đại Tiên kia rồi!

Nhưng đợi đến khi vào trong trấn, Cang Kim Long men theo mùi hương bánh Hoàng Hoa tìm đến một tiệm cơm mới phát hiện, trấn này chẳng phải chỉ có mỗi Kim Mục Đại Tiên là yêu quái!

Điều đầu tiên hắn để ý đến, chính là hai nữ tử yêu diễm ngồi trong góc sâu nhất của tiệm cơm. Dù cả hai đã hóa thành hình người, nhưng chẳng hề có ý định che giấu yêu khí tỏa ra từ thân mình. Ngang nhiên lộ liễu như vậy, hẳn là có vài phần bản lĩnh.

Còn về gã đàn ông xăm hình cánh tay ngồi ngay đối diện cửa ra vào, giữa đôi mày lại thoáng mang theo một luồng chính khí, xem ra chẳng liên quan gì đến yêu quái. Chỉ có điều, từ lúc bản thân vừa bước vào cửa, kẻ này cứ liên tục đưa mắt qua lại với mình, chẳng rõ có dụng ý gì?

Cang Kim Long cũng chẳng buồn nghĩ ngợi nhiều, trước mắt việc quan trọng nhất, vẫn là dẫn dụ hai nữ yêu kia ra ngoài trước đã, tránh liên lụy đến người vô tội.

Ra khỏi tiệm cơm, Cang Kim Long liền giao đấu cùng Kim Giác, Ngân Giác, chỉ vài chiêu đã nhận ra cả hai đều là cao thủ. Lập tức quyết định vừa đánh vừa lui, dẫn dụ về phía ngoại ô thưa vắng người, tránh làm liên lụy đến người vô tội.

Kim Giác, Ngân Giác kia tự nhiên chẳng phải tiểu yêu tầm thường, Đào Hoa Nguyên sở dĩ có được cơ nghiệp thịnh vượng như ngày nay tại Quỷ Thị, chính là nhờ hai nàng thủ hạ đắc lực nhất của chưởng quầy Đồng Tước.

Lúc này tuy cả hai vẫn giữ nguyên hình người, nhưng móng tay đã dài đến bốn năm tấc, cứng rắn vô song. Chỉ cần tùy tiện giơ tay lên cào một cái, đã xé rách giáp trụ nơi chân Cang Kim Long, để lại năm đạo vết máu.

Cang Kim Long biết mình chẳng thể sơ suất được nữa, lập tức tung chiếc dù khổng lồ lên không, chiếc dù ấy giữa không trung bung nở ra, hóa thành chín lưỡi tàn nhẫn xoay tròn giữa không trung. Ngay sau đó, Cang Kim Long giơ hai ngón tay chỉ lên, cuối cùng quát lớn một tiếng “Long”!

Chín món binh khí ấy bỗng nhiên như có sinh mệnh, đầu đuôi nối liền nhau, tựa hình rồng phá gió xông thẳng về phía mặt Kim Giác.

Kim Giác từ nãy đến giờ vẫn luôn chiếm thượng phong, dù cảm nhận được lưỡi đao đã kề ngay trước mặt vẫn chẳng chút hoảng loạn, giơ tay lên đỡ liền bảo vệ được bản thân.

Trong tích tắc điện quang hỏa thạch ấy, nào ngờ Cang Kim Long bỗng khẽ rung ngón tay, binh khí của hắn liền linh động chuyển hướng giữa không trung, món binh khí đi đầu vòng một vòng, từ phía sau lưng đâm thẳng vào xương sống Kim Giác!

Kim Giác kia chẳng chịu ngồi yên chờ chết, ngược lại tứ chi vọt lên không trung, thuận thế bám vào chín món binh khí ấy mà lao xuống tấn công Cang Kim Long dưới đất. Trong lúc Kim Giác thu hút hết sự chú ý của Cang Kim Long, Ngân Giác đã lặng lẽ chẳng chút động tĩnh, từ dưới lớp đất nơi góc khuất sau lưng Cang Kim Long trồi lên, nhắm thẳng vào cổ họng của hắn.

Tuy Cang Kim Long tuổi trẻ đã có được bản lĩnh ngự kiếm này, nhưng Kim Giác cùng Ngân Giác đã sớm có sự chuẩn bị, cách đối phó tốt nhất chính là áp sát giao chiến. Lại thêm hiện tại có thể trước sau giáp công, liệu tên Cang Kim Long này giây phút tiếp theo tất sẽ khó thoát khỏi kiếp nạn.

Quả nhiên, thấy Kim Giác trước mặt đã áp sát tới, Cang Kim Long đành phải thu lại thế công vừa rồi. Chín món binh khí lập tức thu về sau lưng Cang Kim Long, lại vẽ vòng tròn quanh mình, tất cả thanh kiếm dường như đều sẵn sàng chực chờ vọt ra, phát ra tiếng vo vo không dứt. Còn Cang Kim Long cũng thu người lại, hai tay buông thõng, tựa như đang dò tìm sơ hở của Kim Giác.

Chính là lúc này!

Ngân Giác nắm bắt thời cơ, nhân lúc Cang Kim Long còn đang mài giũa chuẩn bị xuất chiêu lần nữa, vung móng vuốt sắc bén lao thẳng về phía tử giác của hắn. Kim Giác tự nhiên nhìn thấu hết mọi việc, lập tức tâm ý tương thông, mở miệng hét lớn một tiếng nhắm vào Cang Kim Long, che lấp tiếng gió phát ra từ thân pháp sát thủ của Ngân Giác.

Thành công rồi!

“Hổ.”

Tiếng cười lạnh của Cang Kim Long vang lên, khiến Ngân Giác đang ở cận kề giật mình kinh hãi. Kim Giác lúc này cũng sững sờ: kỳ lạ thật, mấy món binh khí vừa nãy còn treo lơ lửng sau lưng Cang Kim Long, sao trong nháy mắt lại chẳng còn thấy bóng dáng đâu nữa! Chẳng lẽ…

Khoan đã! Kim Giác chợt để ý, hai ngón tay mà Cang Kim Long đang chỉ, lúc này vẫn chưa hề buông ra. Nhìn qua thì tựa như Cang Kim Long đang đứng buông tay, nhưng nếu đổi góc độ mà nghĩ, cũng có thể coi như hắn đang chỉ xuống mặt đất…

Chẳng lẽ là?

Đang lúc còn do dự, một trận cuồng phong từ trên trời đổ xuống, tựa như mãnh hổ vồ mồi.

“Tránh ra!” Kim Giác lớn tiếng thét gọi.

Đã muộn mất rồi. Chín món binh khí kia chẳng biết đã rời khỏi sau lưng Cang Kim Long từ lúc nào, lơ lửng giữa không trung; ngay khi Kim Giác vừa phát giác điều bất ổn, mấy món binh khí này đồng loạt đâm thẳng xuống, phủ trùm khắp toàn thân Cang Kim Long!

May thay Kim Giác nhắc nhở kịp thời.

Với thân thủ của Ngân Giác, trong khoảnh khắc gấp gáp ấy cũng miễn cưỡng lách được qua kẽ hở của trận mưa kiếm từ trên trời rơi xuống.

Nhưng sự việc lại nằm ngoài dự liệu của cả Kim Giác lẫn Ngân Giác, chín món binh khí rơi xuống ấy, mỗi thanh đều quấn quanh mình một lớp kiếm khí dày đặc không ngừng xoay chuyển — ngay cả khoảng trống giữa các món binh khí, cũng đã sớm bị luồng kiếm khí sắc bén ấy lấp đầy, phủ kín không chừa một khe hở.

Ngân Giác nghe được lời nhắc của Kim Giác, gần như theo bản năng dừng ngay bước chân lại để né tránh luồng kiếm khí ấy — bờ vai chợt đau nhói một cái may thay, xem ra chỉ là vết thương ngoài da mà thôi.

Ngân Giác nhìn vết thương bị lột mất một lớp da, cảm thấy cũng chẳng đáng ngại là bao.

May sao, đám binh khí mà gã này sử dụng đều đã cũ nát sứt mẻ cả rồi, xem chừng có khi lưỡi kiếm cũng đã quằn cong hết cũng nên…

Nhưng, rất nhanh Ngân Giác đã nhận ra vấn đề: vì sao bản thân sau khi bị kiếm khí gây thương tổn, lại không phải bị rạch ra một đường, mà thay vào đó là mất đi một lớp da?

Đúng như những gì Kim Giác vừa nhìn thấy, xung quanh binh khí của Cang Kim Long không phải bám theo kiếm khí, mà là bị luồng kiếm khí bay lượn xoay chuyển không ngừng cuốn lấy. Ngân Giác chỉ vừa xước qua một chút, vốn tưởng còn có cơ hội thừa dịp ra tay, nào ngờ toàn thân bỗng dưng bị cuốn hút vào, kéo thẳng vào giữa xoáy lốc kiếm khí.

Bên trong cơn xoáy lốc ấy toàn là từng lớp từng lớp kiếm khí sắc bén, quả thực tránh vô khả tránh, trong nháy mắt toàn thân Ngân Giác đã máu me đầm đìa, tiếng thét thảm thiết vang lên liên hồi. Kim Giác biết đại sự chẳng lành, cứ đà này chẳng đầy một khắc, đừng nói đến nhục thân, ngay cả nội đan của Ngân Giác cũng sẽ chẳng còn sót lại chút gì.

Chiêu thức “Hổ thức” này, Cang Kim Long thi triển trơn tru như nước chảy mây trôi, uy lực và tốc độ so với “Long thức” ban đầu quả thực khác một trời một vực. Xem ra, Cang Kim Long cũng hiểu rõ bản thân lấy ít địch nhiều thì phần thắng chẳng cao, nên chiêu đầu tiên cố tình giấu bớt thực lực, mục đích chính là để dụ cho Kim Giác, Ngân Giác sinh lòng khinh địch, nhằm một kích tất sát.

Đến lúc này mới nhận ra ý đồ của Cang Kim Long thì đã quá muộn.

Kim Giác biết tình thế bất ổn, dốc hết toàn lực cũng phải cứu Ngân Giác trước đã. Nàng lao thẳng tới — Cang Kim Long giơ tay phải lên, hai ngón tay khẽ cong lại, lập tức tám món binh khí còn lại cũng đồng loạt quấn theo kiếm khí, hợp thành một kiếm trận, chắn ngang trước mặt Kim Giác.

Kim Giác chẳng còn màng đến gì nữa, đưa tay định gạt phá kiếm trận này, nhưng bỗng cảm thấy toàn thân như bị hút vào vực sâu không đáy, cả người mất hết sức lực.

Kim Giác vội vàng vận phép, chớp mắt tự chặt đứt móng tay mình mới thoát khỏi kiếp nạn này. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Cang Kim Long không nhịn được nhíu mày: xem ra đối phương đã nhìn thấu chiêu thức của mình.

“Lợi hại thật.” Kim Giác sau khi đáp đất, chẳng vội vàng tấn công tiếp, chỉ nhìn bàn tay đang rỉ máu của mình, khẽ nói một câu, “Xem ra tiểu nữ đã xem nhẹ công tử rồi… vừa nãy nghe nói, công tử chính là Cang Kim Long trong Nhị Thập Bát Tú?”

Cang Kim Long chẳng rõ vì sao con yêu quái này lại rơi vào cảnh ngộ như vậy, ngược lại còn tỏ ra thư thái hẳn lên.

Ngân Giác phía sau nguyên khí đã tổn hại nặng nề, e là chống đỡ không nổi nữa rồi, chẳng lẽ Kim Giác trước mặt này còn có thủ đoạn nào khác chăng?

Chỉ thấy Kim Giác lùi lại một bước, đưa tay lục lọi trong người, lấy ra một quả hồ lô nhẹ nhàng nâng lên.

Khi Cang Kim Long một lần nữa nhìn kỹ nữ tử trước mặt mình, chỉ cảm nhận được một luồng sát khí khác hẳn lúc nãy.

Bản năng khiến hắn nâng cao cảnh giác, chuẩn bị cẩn thận ứng phó.

Chỉ thấy Kim Giác khẽ hé đôi môi hồng, lạnh nhạt nói: “Ngân Giác đại tiên.”

Trong khoảnh khắc ấy, một trận cát bay đá chạy ập tới, Cang Kim Long vội vàng xoay cổ tay, kiếm trận vốn đang giăng ngang trước mặt lập tức bao trùm lấy bản thân, đề phòng ứng phó với ám khí có thể xuất hiện.

Nhưng, chẳng có vật gì bay tới cả.

Kỳ lạ thật, luồng âm phong vừa rồi nổi lên từ sau lưng mình rốt cuộc là…

Không xong rồi.

Cang Kim Long giật mình, vội vàng quay phắt đầu lại.

Quả nhiên, con yêu quái phía sau lưng mình, chẳng biết đã thoát khỏi xoáy lốc kiếm khí từ lúc nào, chẳng còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Khi Cang Kim Long quay đầu nhìn lại phía trước, liền thấy rõ Ngân Giác toàn thân đầy thương tích chi chít, đang thở hổn hển quỳ mọp bên cạnh Kim Giác.

“Cang Kim Long công tử.” Kim Giác vẫn điềm nhiên nhìn thẳng vào Cang Kim Long, khóe miệng lại thoáng nở một nụ cười.

Lúc này, quả hồ lô trong tay nàng lại một lần nữa giơ lên hướng về phía Cang Kim Long:

“Ta gọi ngươi một tiếng, ngươi dám đáp lời không?”

Về Mục Lục Ngô Thừa Ân – Tróc Yêu Ký

Chú thích Ngô Thừa Ân Tróc Yêu Ký

  1. Nhị Thập Bát Tú (28 vì sao)
    Chia thành 4 nhóm theo 4 phương, mỗi nhóm 7 sao, ứng với Tứ Tượng (4 linh thú trấn giữ 4 phương):
    Phương Đông: Thanh Long (Rồng xanh, mùa xuân, hành Mộc):
    Giác Mộc Giao, Cang Kim Long, Đê Thổ Lạc, Phòng Nhật Thố, Tâm Nguyệt Hồ, Vĩ Hỏa Hổ, Cơ Thủy Báo
    Phương Bắc: Huyền Vũ (Rùa đen, mùa đông, hành Thủy):
    Đẩu Mộc Giải, Ngưu Kim Ngưu, Nữ Thổ Bức, Hư Nhật Thử, Nguy Nguyệt Yến, Thất Hỏa Trư, Bích Thủy Du
    Phương Tây: Bạch Hổ (Hổ trắng, mùa thu, hành Kim):
    Khuê Mộc Lang, Lâu Kim Cẩu, Vị Thổ Trĩ, Mão Nhật Kê, Tất Nguyệt Ô, Chủy Hỏa Hầu, Sâm Thủy Viên
    Phương Nam: Chu Tước (Chim sẻ đỏ, mùa hè, hành Hỏa):
    Tỉnh Mộc Ngạn, Quỷ Kim Dương, Liễu Thổ Chương, Tinh Nhật Mã, Trương Nguyệt Lộc, Dực Hỏa Xà, Chẩn Thủy Dẫn
    Mỗi tên sao thường gồm 3 phần: tên gốc (Giác, Cang, Đê…) + hành (Mộc, Kim, Thổ, Nhật, Nguyệt, Hỏa, Thủy — 7 hành lặp lại theo chu kỳ) + con vật tượng trưng (Giao, Long, Lạc, Thố…). Đây là quy ước rất phổ biến trong tiểu thuyết thần thoại/tiên hiệp Trung Hoa (như Phong Thần Diễn Nghĩa)
    ↩︎

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Gác Sách Nhà Mèo

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc