Sau bữa trưa, Hề Từ được bà ngoại giữ lại nghỉ ngơi. Lý do rất đơn giản: nắng trưa quá gắt, đường núi lại khó đi, mà những người vào làng giao hàng kiểu này buổi chiều thường cũng không còn bao nhiêu việc, chi bằng ở lại nghỉ một lát, đợi nắng dịu bớt rồi hãy đi.
Hề Từ nghe vậy liền ngoan ngoãn ngồi xuống.
Một già một trẻ ngồi dưới hiên nhà uống trà trò chuyện. Thỉnh thoảng, gió núi mát rượi lướt qua, mang theo hương quế thoang thoảng. Trong rừng xa, tiếng chim hót trong trẻo vang vọng, cả khung cảnh yên bình đến mức tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
Người đàn ông mặc âu phục men theo lời chỉ dẫn của dân làng tìm tới đây. Vừa bước đến gần, anh ta đã ngửi thấy hương hoa thơm ngát phả vào mặt, tinh thần lập tức trở nên tỉnh táo, không khỏi nhìn thêm vài lần về phía cây quế bốn mùa trước hiên cùng bụi nguyệt quý đang nở rực rỡ như lửa bên cạnh.
Trong lòng anh ta hơi lấy làm lạ.
Đã sang tháng Năm rồi, sao hoa nguyệt quý ở đây vẫn có thể nở rộ đến thế?
Ngôi làng này quả nhiên có gì đó không bình thường.
Càng nghĩ, trong lòng anh ta càng thấy lành lạnh.
“Anh tìm ai?”
Một giọng nói lạnh nhạt đột nhiên vang lên, khiến người đàn ông mặc âu phục đang mải nhìn quanh giật thót mình.
Anh ta quay đầu, lập tức nhìn thấy một cô gái đang đứng trước cửa.
Cô gái ấy xinh đẹp đến mức hoàn toàn lạc lõng giữa vùng nông thôn hẻo lánh và có phần lạc hậu này. Tuổi còn rất trẻ, ngũ quan tinh xảo, dung mạo nổi bật, chỉ là thần sắc hơi lạnh nhạt. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào người khác vô hình trung tạo nên một cảm giác áp lực.
Rõ ràng xung quanh chỉ là những căn nhà gạch đỏ mái ngói xám đơn sơ, bên ngoài còn có hàng rào kết từ cành cây khô, thế nhưng khung cảnh mộc mạc ấy chẳng hề làm giảm khí chất của cô. Trái lại, chính sự hiện diện của cô dường như khiến nơi này bỗng chốc trở nên thanh nhã, sang trọng hơn hẳn.
Lúc trước tình hình quá hỗn loạn, bọn họ hoàn toàn không có thời gian nhìn kỹ cô gái bị Từ Đại Sư quấy rối trông như thế nào. Bây giờ nhìn thấy người đang đứng trước mặt, người đàn ông mặc âu phục dường như đã hiểu được phần nào vì sao Từ Đại Sư lại phản ứng khác thường đến vậy.
Từ Đại Sư: “Đồ ngu! Không phải vì chuyện đó!”
Người đàn ông mặc âu phục hơi căng thẳng, lắp bắp hỏi:
“Xin hỏi… anh shipper lúc nãy có ở đây không?”
Sau khi sự việc xảy ra, bọn họ đã hỏi thăm dân làng mới biết, lúc Từ Đại Sư mạo phạm cô gái này, một anh shipper tình cờ đi ngang qua thấy chuyện bất bình nên ra tay, trực tiếp đánh văng ông ta. Mà viên âm cầu trong cặp Âm Dương Cầu của Từ Đại Sư cũng rất có thể đã bị người kia nhặt mất trong lúc hỗn loạn.
Từ Đại Sư nhất quyết bắt họ phải lấy viên âm cầu về, vì vậy người đàn ông mặc âu phục cũng chỉ đành đâm lao thì phải theo lao, tìm đến tận đây.
Úc Linh liếc nhìn anh ta một cái rồi nghiêng người tránh sang bên, mở cửa nói:
“Anh ấy ở bên trong.”
Người đàn ông mặc âu phục không ngờ cô gái trông lạnh lùng như vậy lại dễ nói chuyện đến thế, trong lòng càng cảm thấy Từ Đại Sư đúng là già mà không nên nết. Người ta là một cô gái đàng hoàng, ông lại dám động tay động chân, bị dân làng đánh cũng chẳng oan.
Bước vào sân, người đàn ông mặc âu phục lập tức nhìn thấy một chàng trai trẻ đang ngồi trên hành lang gỗ sạch sẽ của căn nhà, trò chuyện cùng bà lão thôn quê.
Anh ta không khỏi sững người.
Người thanh niên trước mặt tuấn tú đến mức hoàn toàn phá vỡ nhận thức của anh ta về nghề giao hàng. Gương mặt ấy rõ ràng chẳng khác nào một “tiểu thịt tươi” đang nổi trong giới giải trí, bảo là minh tinh chắc cũng có người tin.
Công việc giao hàng quanh năm dầm mưa dãi nắng, phần lớn những người làm nghề này đều có làn da rám nắng khỏe mạnh. Thế nhưng người thanh niên kia không những chẳng đen mà trái lại còn trắng trẻo, môi hồng răng trắng, nước da sạch sẽ, khí chất vô cùng tốt. Đôi mắt trong veo, thuần khiết, nhìn thế nào cũng giống một sinh viên đại học được gia đình chăm sóc kỹ càng.
Ngay cả mấy “tiểu thịt tươi” trong giới giải trí e rằng cũng chưa chắc có được vẻ tươi sáng, thanh tú như anh.
Rõ ràng là một chàng trai trẻ trông chẳng khác gì quý công tử.
Yêu khí ở đâu ra chứ?
Người đàn ông mặc âu phục lập tức cảm thấy có lẽ Từ Đại Sư không hề cao minh như lời đồn. Chẳng qua vì chút xích mích nhỏ mà lại quy chụp một chàng trai trông tốt đẹp thế này thành yêu quái, quả thực có phần quá đáng.
Sau khi anh ta nói rõ mục đích tới đây, Hề Từ nhìn người đối diện từ đầu đến chân rồi thản nhiên đáp:
“Anh nói viên bi đen đó à? Ồ, tôi không biết nó là thứ gì. Lúc ấy tiện chân, tôi đá nó xuống cái ao bên cạnh rồi.”
Người đàn ông mặc âu phục lập tức tối sầm mặt.
Chẳng lẽ bây giờ anh ta còn phải xuống ao mò đồ hay sao?
Sau khi người kia rời đi, bà ngoại tò mò hỏi:
“A Từ à, người đó là ai vậy? Cậu ta tới tìm quả cầu gì thế?”
Hề Từ trước tiên nhìn sang Úc Linh.
Thấy cô cũng đang nhìn mình, anh mới chớp mắt, quay sang bà ngoại cười nói:
“Không có gì đâu ạ. Chắc bọn họ làm mất thứ gì đó. Lúc cháu vào làng tình cờ gặp họ nên họ mới tới hỏi thử thôi.”
Bà ngoại nghe xong cũng chẳng để tâm, chỉ lẩm bẩm mấy câu rằng người ngoài vào làng đúng là lắm chuyện, rồi nhanh chóng bỏ qua.
Nếu để bà biết Từ Đại Sư vừa rồi dám quấy rối cháu gái mình, e rằng bà sẽ nổi trận lôi đình, nhất quyết đòi đi tìm người tính sổ. Với tình trạng sức khỏe hiện giờ, tốt nhất vẫn không nên để bà kích động.
Úc Linh chậm rãi bước tới trước mặt Hề Từ, chân thành nói:
“Chuyện lúc sáng… cảm ơn anh.”
Ngồi thêm một lúc, chẳng biết từ phía bên kia ngọn núi có một đám mây đen từ từ trôi tới, che khuất ánh mặt trời.
Bà ngoại ngẩng đầu nhìn rồi nói:
“Xem chừng lát nữa sẽ mưa đấy. Đường núi mà gặp mưa thì khó đi lắm, lái xe cũng nguy hiểm. A Từ cứ ở lại đây, đợi tạnh rồi hãy về nhé.”
Hề Từ từ chối mấy lần không được, cuối cùng chỉ đành gật đầu đồng ý.
Quả nhiên, chưa đầy nửa tiếng sau, mây đen đã phủ kín bầu trời, gió lớn nổi lên, chẳng mấy chốc mưa trút xuống ào ào.
***
Người đàn ông mặc âu phục tay không trở về, đem nguyên lời Hề Từ nói thuật lại cho Từ Đại Sư nghe. Lúc này Từ Đại Sư đang ăn cơm, trong tay cầm một chiếc bát lớn kiểu nông thôn do nhà trưởng thôn chuẩn bị.
Nghe xong, ông ta tức đến mức suýt ném thẳng cái bát trong tay vào mặt người đàn ông mặc âu phục.
“Nó nói sao thì anh tin vậy à?”
Từ Đại Sư nổi giận đùng đùng:
“Anh không biết yêu quái là thứ gian xảo nhất trên đời này sao? Yêu còn đáng sợ hơn cả quỷ! Thà tin lời quỷ còn hơn tin lời yêu quái, anh có hiểu không?”
“Từ Đại Sư, anh shipper đó trông rất đoan chính, khí chất cũng tốt, chắc chắn không phải yêu quái đâu.” Người đàn ông mặc âu phục nói, trong lòng lại thầm nghĩ, nếu anh shipper kia mà là yêu quái, vậy với bộ dạng âm trầm, tính toán của Từ Đại Sư, chẳng phải ông ta còn giống yêu quái muốn hại người hơn sao?
May mà Từ Đại Sư không biết anh ta đang nghĩ gì, nếu không chắc chắn sẽ tức chết. Nhưng dù vậy, ông ta vẫn nổi giận đá người đàn ông mặc âu phục ra ngoài, bắt anh ta phải xuống ao mò bằng được viên âm cầu. Không tìm thấy thì không được trở về, bằng không ông ta sẽ gọi điện cho sếp của họ, bảo sếp đuổi việc anh ta.
Người đàn ông mặc âu phục hết cách, đành khổ sở đi tìm trưởng thôn, bỏ ra một ít tiền nhờ trưởng thôn gọi vài người dân trong làng tới giúp xuống ao tìm. Xui xẻo hơn nữa là vừa xuống ao thì trời bắt đầu đổ mưa. Nhưng mưa thì mưa, đồ vẫn phải tiếp tục mò.
Cơn mưa kéo dài từ chiều cho đến tận tối. Ban đầu mưa như trút nước, sau đó nhỏ dần, chuyển thành những hạt mưa rả rích không dứt. Cả đất trời chìm trong màn mưa mịt mờ như sương, dưới bầu trời âm u, những dãy núi xa xa chuyển thành một màu xanh đen, lặng lẽ đứng sừng sững giữa màn mưa.
Hề Từ đương nhiên được bà ngoại giữ lại.
Người trong làng đều biết đường núi sau mưa rất khó đi, nhất là những đoạn đường đất lầy lội, xe cộ rất dễ trượt bánh. Huống hồ trời đã tối, tầm nhìn hạn chế, lúc này đi đường càng dễ xảy ra chuyện. Nếu không có việc gì gấp thì tốt nhất không nên tùy tiện ra ngoài. Cũng vì vậy, những người quen thường xuyên vào thôn Ô Mạc giao hàng như Hề Từ, nếu chẳng may gặp mưa không kịp rời đi, thường sẽ được dân làng giữ lại ngủ qua đêm.
Thím Quyền đội mưa chạy sang, mang theo một bình rượu nếp tự ủ, bảo Úc Linh nấu với đường đỏ để trị chứng lạnh trong người. Thím vừa đặt bình rượu xuống vừa nói:
“Nhà thím còn một phòng khách, hay là để cậu Hề sang đó ngủ đi.”
Hề Từ vội từ chối:
“Không cần đâu ạ, cháu sang nhà trưởng thôn mượn chỗ ngủ là được rồi. Trước đây cháu cũng thường ngủ nhờ ở đó.”
Bà ngoại lập tức nói:
“Không cần phiền phức thế, nhà bà cũng có phòng khách, cứ để A Từ ở lại đây.”
Nói rồi, bà quay sang dặn Úc Linh:
“Úc Linh à, cháu đi lấy cho A Từ một bộ chăn ga sạch nhé, lấy bộ có họa tiết hoa nhỏ trong tủ quần áo ở phòng cháu ấy.”
Úc Linh đáp “vâng” rồi đứng dậy đi lấy.
Thím Quyền nhìn theo bóng lưng Úc Linh, sau đó lại liếc sang chàng trai trẻ có gương mặt ngoan ngoãn, thuần khiết đang ngồi bên cạnh, mỉm cười, cảm thấy có lẽ mình đã nghĩ quá nhiều.
Ở phía bên kia, Từ Đại Sư cùng nhóm người kia cũng đang ngủ nhờ tại nhà trưởng thôn. Lúc này sắc mặt ông ta âm trầm như nước.
Viên âm cầu vẫn chưa tìm thấy.
“Lẽ nào anh chàng shipper đó nói dối?” Người phụ nữ công sở suy đoán. Cô ta nhìn sang Từ Đại Sư, hỏi: “Từ Đại Sư, viên âm cầu đó quan trọng lắm sao? Nếu không có nó, liệu có ảnh hưởng đến việc lần này không ạ?”
Từ Đại Sư sao có thể không hiểu ý của người phụ nữ này. Ông ta cười lạnh một tiếng:
“Cặp Âm Dương Cầu này là chí bảo của huyền môn, có thể dò xét yêu ma tà túy, cô nói xem có quan trọng không? Tôi đã nhận tiền của sếp các người để đến đây xem xét đất tổ mộ nhà ông ấy. Nếu trong quá trình này có bất kỳ tổn thất nào thì đương nhiên các người phải đền bù.”
Người đàn ông mặc âu phục không có nhiều tính toán như người phụ nữ công sở, nghe vậy trong lòng lập tức hoảng lên, vội hỏi:
“Vậy bây giờ phải làm sao ạ?”
Từ Đại Sư lúc này đã bình tĩnh trở lại. Ông ta vẫn cho rằng viên âm cầu chắc chắn đã bị con yêu quái kia lấy mất. Con yêu quái đó khoác thân phận con người, lại dám đường đường chính chính xuất hiện trong ngôi làng này, chắc hẳn phải có mối liên hệ sâu xa hoặc nguồn gốc đặc biệt nào đó với nơi đây.
Ông ta muốn đích thân đi gặp nó một phen.
Nghĩ đến đây, Từ Đại Sư nói:
“Khi trời mưa, âm khí trong núi cực nặng, âm thủy chảy ngược, chỉ vào mà không ra. Con yêu quái đó chắc chắn vẫn chưa rời khỏi đây. Đêm nay tôi sẽ đi gặp nó.”
Nghe vậy, người phụ nữ công sở chỉ bĩu môi, hoàn toàn chẳng để tâm. Người đàn ông mặc âu phục thì càng thêm rối rắm.
Trên đời này… thực sự có yêu ma quỷ quái sao?
Dù nghĩ thế nào, anh ta vẫn cảm thấy anh shipper kia chẳng giống yêu quái chút nào.

Gửi phản hồi